Editor: Đào Tử
___________________________
Địch Nhạc không phải hai bàn tay trắng ra về.
Tay trái hai vò, tay phải hai vò, thắng lợi trở về.
Linh hoạt nhảy lên, nhẹ nhõm vượt qua tường thấp nhảy vào trong tường, còn chưa kịp đứng vững, trong tầm mắt xuất hiện một khuôn mặt cực kỳ quen thuộc. Mũi chân cậu ta suýt nữa không ổn định, ý cười nhẹ nhõm trên mặt hơi cứng, tự giác đứng vững, nhũn giọng nói: "A huynh..."
Địch Hoan vẫn với trang phục văn sĩ nho nhã nhẹ nhàng, thấy đường đệ phóng từ ngoài tường vào, vẻ mặt anh ta không chút chập chùng, không ngoài ý muốn với phương thức xuất hiện của Địch Nhạc. Chỉ là đạm bạc hỏi một câu: "Mấy ngày nay Tiếu Phương ở bên ngoài chơi vui chứ?"
"Chơi rất vui, Thẩm huynh đúng là người tuyệt diệu. Đệ chưa từng thấy người biết chơi như thế, thú vị, cực kỳ thú vị."