Editor: Đào Tử
___________________________
Liên quan tới chuyện thiến lợn này, Địch Nhạc cự tuyệt.
Đặc biệt là con bị thiến còn là một con lợn đực con.
Một người Cửu đẳng ngũ đại phu, một người Thất đẳng công đại phu, hai võ giả này phối hợp cùng nhau có thể đánh một trận đọ sức quy mô ngàn người, một trước một sau đè một con lợn con mới hơn một tháng tuổi dĩ nhiên không có vấn đề gì. Vấn đề duy nhất là tiếng lợn con khàn giọng gào thét, quả thực khiến hai vị nam tính không dễ chịu lắm.
Địch Nhạc hất mặt đi, không dám nhìn lợn con tay chân chịu trói sắp bị đồng bọn nhỏ xử lý nhưng "Thà chết không chịu khuất phục".
Thấy lợn đực dường như hơi đoán được, đang dùng hết sức lực nhỏ yếu giãy dụa phản kháng, bất giác Địch Nhạc sinh ra loại chột dạ "Nối giáo cho giặc". Âm thầm lẩm bẩm: "Tổ tông ơi, lần đầu trong đời làm việc 'Thương thiên hại lý' như thế."