Editor: Đào Tử
___________________________
"Chúc mừng cái đầu cậu ấy, Địch Tiếu Phương cậu nhìn kỹ đi, ta còn chưa đầy mười hai đấy!" Thẩm Đường mặt không biểu cảm, hận không thể ném lợn mặt đen nuôi ở chuồng lợn lên mặt cậu ta, hoặc là đổi đầu óc cho một người một lợn, dưới cái nhìn của cô lợn mặt đen còn thông minh hơn Địch Nhạc lúc này.
Đôi mắt Địch Nhạc khẽ run, lộ ra nét mặt không đồng ý.
Có chấn kinh, có thất vọng, có khiển trách đau tim cũng có, phảng phất nhìn thấy một tên đàn ông cặn bã tuyệt thế, còn là loại vì trốn tránh trách nhiệm không tiếc chính miệng phủ nhận mình không có.
Cậu ta thất vọng nói: "Ấu Lê, sao cậu lại như thế?"
Khi dễ cậu ta đơn thuần ngây thơ sao?
Mặc dù cậu ta say mê võ học, binh pháp, việc học, tu luyện, nhưng không phải đứa trẻ chưa hiểu sự đời, dù sao cũng xuất thân từ gia tộc lớn, một số cái coi như chưa thấy tận mắt c*̃ng từng chính tai nghe.