Editor: Đào Tử
_________________________
Theo sự nhượng bộ của người đàn ông, không khí hiện trường dần nới lỏng.
Địch Nhạc ôm quyền: "Xin hỏi tục danh tráng sĩ?"
Người đàn ông nhếch miệng, trong lòng không thích vẻ nho nhã làm dáng của Địch Nhạc, quay người trở lại chiếu rơm nát ven đường, đặt mông ngồi xuống. Nhưng hắn thực sự quá cao, dù là ngồi cũng thật cao lớn, bả vai còn cao hơn đầu "Thương phẩm" ngồi cạnh.
Địch Nhạc tốt tính, bị người ta phớt lờ khinh mạn cũng không thấy chút tức giận, lộ ra nụ cười không chút bận tâm. Vừa tiến lên trước, người đàn ông nằm xuống đưa lưng về phía cậu ta: "Thân thủ tráng sĩ tốt, thể trạng tốt, tại hạ mong được kết thân với tráng sĩ, làm bằng hữu."
Người đàn ông nghe vậy cười nhạo một tiếng, trực tiếp nhắm mắt lại.