Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 991

Chương 991: Móng Heo

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 991: Móng Heo

Nhà nước không thể không bắt đầu đứng ra giải quyết, tăng cường an ninh trật tự, quản lý và tăng thêm các tuyến xe vân vân...

Đối với mấy cái này Phương Chính cũng không biết, hắn chỉ biết hắn thật hối hận khi xuống núi. Bởi vì dưới núi căn bản nửa bước cũng khó đi. Cũng không phải nhiều người mà là...

- Phương Chính trụ trì, ngài xem bệnh cho tôi được không?

- Phương Chính trụ trì, chụp ảnh chung chứ?

- Ôi, đây chính là Phương Chính trụ trì à? Người thật còn đẹp hơn trên ảnh nữa!

- Xin chào Phương Chính trụ trì, có thể phỏng vấn một lát không?

...

Đối mặt với những câu hỏi tới tấp Phương Chính chợt phát hiện bây giờ hắn coi như lưỡi nở hoa sen cũng vô dụng. Một cái miệng có lợi hại thế nào cũng không trả lời nhiều người như vậy cùng lúc được. Có điều Phương Chính cũng kiên nhẫn trả lời từng người một. Nhìn thấy một màn này lập tức có người giữ trật tự trị an chạy tới ngăn đám người cách ra một khoảng để Phương Chính không bị chen quá thảm. Đồng thời một người đàn ông đi tới nói nhỏ:

- Phương Chính trụ trì, ở đây loạn lắm, cậu tốt nhất không nên xuống núi. Hơn nữa cũng không cần phải trả lời từng câu hỏi của bọn họ, nên làm gì thì làm cái đó là được. Nếu không cậu căn bản trả lời không hết đâu.

Phương Chính đương nhiên biết anh ta nói không sai nhưng vẫn lắc đầu nói:

- Bần tăng biết nhưng bần tăng hiện tại cũng không có nhiều việc, vẫn trả lời đôi câu tốt hơn. Tuy rằng bần tăng có tí danh tiếng nhưng nổi tiếng cũng không có nghĩa là người khác đều phải biết mình, nhất định phải đến hỏi thăm. Đây cũng không phải đánh đồng vấn đề, bọn họ là xuất phát từ lòng yêu thích mới đến chào hỏi. Người ta tôn trọng bần tăng, bần tăng không thể không tôn trọng bọn họ mà xoay người rời đi chứ?

Nghe nói thế người đó sững ra, cười khổ nói:

- Phương Chính trụ trì thật đúng là đặc biệt. Chẳng qua cậu không biết fan cuồng đáng sợ thế nào đâu, cậu nếu thật sự đứng ở đây trả lời từng câu thì hôm nay cũng đừng nghĩ làm gì nữa. Tôi trước đây làm bảo an cho minh tinh, mấy người đó mới đầu cũng đồng ý tương tác với fan, nhưng mà sau khi fan đạt tới số lượng nhất định thật không có cách nào tiếp tục được. Đầu tiên bọn họ hỏi cậu mấy câu hỏi không thể trả lời, tiếp nữa người sẽ càng tụ tập càng đông, cuối cùng ách tắc giao thông ảnh hưởng đến người khác. Cho nên mọi người đều lựa chọn nhanh chóng thoát khỏi trường hợp này...

Phương Chính gật gật đầu:

- Bọn họ làm cũng đúng, nhưng bần tăng không giống.

- Tại sao?

Đối phương không hiểu lắm, không phải đều là người nổi tiếng hử? Có thể không giống cái gì, lẽ nào làm hòa thượng và người khác không giống nhau? Này có hơi lạ đời đi?

Phương Chính cười khổ ngẩng đầu nhìn đỉnh núi:

- Có câu chạy trời không khỏi nắng...

Nghe vậy người đó rõ ràng sửng sốt, sau đó không nhịn được bật cười gật đầu lia lịa nói:

- Hiểu rồi, quả thực không giống. Người ta lên xe chạy mất tăm, cậu sao... thật đúng là không có chỗ chạy.

Phương Chính bất đắc dĩ cười, sau đó nói:

- Cho nên cứ như vậy đi. Thí chủ cũng không cần để ý bần tăng, bần tăng ở đây hẳn không có chuyện gì đâu, vả lại bần tăng cũng có hộ pháp.

Nói xong Phương Chính nhìn qua phía hộ pháp Độc Lang của hắn, kết quả vừa nhìn mặt đen sì.

Chỉ thấy con đại bạch cẩu kia bị một đám em gái bao vây, từng người bá cổ ôm lưng, sờ đầu chụp hình, còn thỉnh thoảng nhét đồ ăn cho nó. Tên này có đồ ăn tiết tháo cũng ném mất, cái gì phong độ Lang Vương phong phạm hộ pháp đều quăng lên chín tầng mây. Vậy mà còn phối hợp với mấy em gái kia nũng nịu bán manh le lưỡi lộn mèo các kiểu...

Người kia thấy vậy hỏi:

- Trụ trì, cậu xác định à?

Phương Chính chỉ thấy mặt mũi ném hết, quá mất mặt! Chẳng qua vẫn mặt dày kiên định nói:

- Không sao, thí chủ làm việc đi.

Người đó gật gật đầu.

Hắn cũng thật sự bận chết mất, ở đâu cũng là người, có thể bớt được một người là được. Thế là người đó đi mất. Kết quả anh ta vừa đi, phóng viên, người bệnh, du khách xung quanh ùa tới, Phương Chính vừa muốn chắp tay niệm phật hiệu. Nào đâu tay vẫn chưa đưa lên liền bị người giữa chặt, sau đó một em gái dựa sát lại nói:

- Đại sư, chụp chung nào!

Phương Chính lập tức ngây ngẩn, đây coi như là gì, đầu hoài tống bão à?

Chụp ảnh xong em gái hạnh phúc nói với Phương Chính:

- Cảm ơn đại sư, yêu ngài lắm!

Phương Chính nhất thời muốn khóc, bị người nắm tay, bị người sà vào lòng, bị người đùa giỡn! Cái này mé nó là buộc ta đây hoàn tục bắt yêu á!

Không chờ Phương Chính kịp phản ứng lại có một người nam cường tráng sáp tới:

- Đại sư chụp ảnh chung nha?

Sau đó người này giơ tay chữ V trước mặt Phương Chính. Phương Chính bó tay, hai ngón tay này có thể che đi khuôn mặt đẹp trai của bần tăng hay không? Nhưng mà đây chỉ là sự bắt đầu của khổ nạn.

Bên này chụp hình bên kia có người hỏi, câu hỏi này chưa trả lời xong lại có câu hỏi khác nhảy ra. Anh một lời tôi một câu, dưới sự tấn công điên cuồng Phương Chính chỉ cảm thấy như trời đất quay cuồng, có cảm giác như lập tức muốn phi thăng tới thế giới cực lạc.

Đúng lúc này chợt có người sờ một phát lên đầu trọc của hắn. Phương Chính quay đầu chỉ thấy sau lưng toàn là người hoàn toàn không biết là ai giơ móng heo dê hắn nữa!

Đây tựa như chỉ là mới bắt đầu, có người sờ hắn một cái lập tức liền có người sờ theo, vai kề vai sờ tay, vỗ lưng sờ đầu... quá đáng hơn nữa là lại có người sờ mông hắn! Cái này không thể nhịn được, khố cái là Phương Chính cũng rất bất đắc dĩ, trốn không ra á, khóc không ra nước mắt!

Trong khoảnh khắc này trong đầu Phương Chính hiện lên một hình ảnh, cảnh tượng ở địa điểm nào đó có đặt một cái tủ, trên tủ đặt mấy con rùa, bên cạnh treo cái bảng: "Thần quy ngàn năm, sờ một cái phát tài, sờ hai cái bình an, sờ ba cái..." Nghĩ tới đây đầu Phương Chính đều sắp đen.

Đúng lúc này một cái tay chợt thò tới nắm lấy Phương Chính kéo ra ngoài, sau đó liền nghe có người đang hét:

- Đại sư cứu mạng với, có người sắp chết rồi! Còn có đàn ông sắp sinh nữa, mọi người tránh ra để đại sư đi cứu người!

Phương Chính sững sờ, cứu người? Có người sắp chết rồi còn đàn ông sắp sinh? Chuyện linh tinh gì thế này? Trò gì? Mà cùng lúc đó ánh mắt cũng nhìn rõ hơn, ngẩng đầu đúng lúc bắt gặp một gương mặt người đó, người kéo hắn chạy ra ngoài là Ô nữ vương Chu Lâm đã thật lâu không gặp.

Hiển nhiên mấy người vây xem cũng bị một câu đàn ông sắp sinh của Chu Lâm làm cho đơ ra, nhất thời không phản ứng kịp vô thức tránh đường, cứ như vậy để Chu Lâm kéo Phương Chính chạy đi. Đợi khi mọi người lấy lại tinh thần mới phát hiện không hợp lý. Đáng tiếc đã muộn, Phương Chính đã chạy rồi, mọi người than thở tiếc nuối.

Hai người chạy một mạch ra khỏi thôn, chạy mãi tới rừng nhỏ phía sau, tìm một cái đình nghỉ chân để đón du khách ngồi xuống. Chu Lâm nằm bừa một chỗ kêu:

- Ối trời ạ... chạy trong tuyết thật mệt ghê. Đại sư, anh nói xem phải cảm ơn tôi thế nào đây.

Phương Chính ngồi bên cạnh nhìn Chu Lâm chằm chằm hỏi:

- Vừa nãy cô ở đâu?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay