Chương 990: Hiệu Ứng Nhất Chỉ Tự
Lão nhị, lão tam khổ sở nhìn nhau gật gật đầu. Chỉ là bọn hắn vẫn không hiểu bọn hắn không đàng hoàng chỗ nào?
Trên đường xuống núi lão tam thực không nhịn được kéo Tống Hiền Hòa qua một bên thấp giọng nói:
- Anh, em không rõ, một hòa thượng mà thôi, chúng ta làm gì khách khí như vậy? Hắn nếu như lằn nhằng, chúng ta kề dao lên cổ xem hắn còn dám nói gì?
Tống Hiền Hòa vừa nghe liền trừng mắt nhìn hắn nghiêm túc nói:
- Lão tam, có vài lời em nên để trong bụng là được, không cần nói ra. Nên làm gì anh tự nhiên có chừng mực. Hòa thượng này không đơn giản, không đến mức cực chẳng đã em quản tay mình tốt cho anh!
Lão tam bĩu môi xem thường:
- Tên hòa thượng trẻ măng đó gầy như khỉ, có thể không đơn giản bao nhiêu? Chỉ nắm đấm này của em có thể đấm chết một con trâu!
Lão tam vừa dứt lời ánh mắt đột nhiên ngưng lại. Tống Hiền Hòa sững sờ, thầm nhủ chuyện gì thế?
Tống Hiền Hòa cũng nhìn sang, chỉ thấy dưới núi có một con đại bạch lang giống như con trâu đi tới. Ba người đều không phải người bình thường mà là yêu thích sói, bọn họ làm việc cũng học theo tác phong của sói còn xưng là lang đạo. Cho nên Độc Lang vừa xuất hiện ba anh liền nhận ra đây là sói, không phải chó.
Độc Lang cũng rất có linh tính, vừa ngẩng đầu đã thấy ba anh em, hơn nữa lập tức cảm nhận được bản tính của sói cùng với sát khí ngập trời từ trong xương tủy của ba người, nó biết ba tên này tuyệt đối không phải người tốt. Vả lại lỗ tai nó lại thính cực, lời khác nó không nghe được, nhưng tên đầu trọc kia tự xưng một đấm chết trâu liền làm nó khó chịu! Nó bây giờ chính là như một con trâu nhỏ nha! Làm gì hử, tên đầu trọc này còn muốn một quyền đấm chết nó à?
Thế là ánh mắt Độc Lang cũng trở nên sắc bén, hung hãn vô cùng. Thân là Lang Vương nó giết chóc vô số, khí tức hung hãn phát ra, nháy mắt từ một con chó to ngốc nghếch ngoan ngoãn biến thành tuyệt đại Lang Vương. Khí thế đó ngay lập tức ép đi khí thế của ba anh em. Sau đó nó hơi hếch đầu lên, bước từng bước như vương giả trở về nhìn bầy sói con, đi ngang qua bên cạnh ba người.
Lúc đi ngang qua lão tam, Độc Lang nhếch nhếch miệng với hắn, giơ vuốt lên trên nắm tay của lão tam khua khua, móng vuốt của tên này còn to hơn nắm tay của lão tam.
Nhìn một màn này lão tam nhất thời có cảm giác như gặp ma, dựng lông tơ toàn thân sợ con sói khủng bố này chụp hắn một cái hoặc cắn một phát.
Trên con đường chật hẹp này bọn họ cũng không có vũ khí, ba người đoán chừng đều muốn ăn cơm hộp. Về phần bác sĩ và y tá thì sớm bị dọa không dám động đậy, hoàn toàn không trông cậy được.
Tống Hiền Hòa và lão nhị thì siết chặt nắm tay, cả người căng ra luôn trong trạng thái chuẩn bị. Chỉ cần con sói này có ý định tấn công lập tức ra tay liều mạng. Đồng thời Tống Hiền Hòa cũng đã nháy mắt ra hiệu cho lão nhị, xảy ra chuyện lập tức mang cha xuống núi. Lão nhị cũng lại ra hiệu như thế, để Tống Hiền Hòa hắn đi trước.
Chẳng qua ba người hiển nhiên là suy nghĩ nhiều, Độc Lang thấy dọa được tên trọc chém gió này liền đắc ý trong lòng, ngẩng đầu sải bước lên núi. Lão tam nuốt nước bọt, kinh hồn táng đảm nói:
- Anh, vừa nãy con sói kia giống như so nắm đấm với em...
Lão nhị liếc hắn một cái nói:
- Em không phải muốn một đấm chết trâu à? Vênh váo mới nãy đi đâu rồi?
Lão tam trừng lại nói:
- Đó là trâu sao? Đó là sói to như con trâu được chứ?
- Được rồi đừng nói nữa, mau xuống núi. Trên núi này tà quá.
Tống Hiền Hòa lắc lắc đầu, mặc dù khi đến đây đã chuẩn bị các kiểu, biết trên núi có một con đại bạch lang. Nhưng mà sau khi thấy nó xong lại phát hiện, con sói này và con sói trên mạng nói hoàn toàn là hai cái khác nhau.
Chả phải nói là Husky dịu ngoan sao? Cái này cmn là Husky? Nếu như để hắn biết là ai đăng bài, hắn đánh cho méo miệng!
Ba anh em đi xuống núi, mới đến chân núi liền bị một người đàn ông đội nón lông chó, mặc áo khoác màu xanh lính ngăn lại.
- Mấy người chính là người Phương Chính trụ trì nói nhỉ? Lại đây, đến nhà tôi ở. Tôi nói với mấy anh này, mấy anh may mắn lắm đó, đợi trễ chút nữa phòng cuối cùng trong nhà chúng tôi cũng bị người ta thuê. Người kia cũng ra giá tới 1000 một ngày rồi, nếu không phải trong thôn chúng tôi không thể tăng giá loạn lên tôi cũng muốn lấy nhà mình cho thuê.
Kéo người chính là Tống Nhị Cẩu.
Tống Nhị Cẩu vừa mở miệng Tống Hiền Hòa liền thở phào. Tên trước mắt này ăn mặc như vậy còn rất dọa người, bọn hắn còn tưởng là cảnh sát chứ. Vừa mở miệng mới biết không phải cảnh sát, là một tên du thủ du thực.
Ba người yên tâm đi theo Tống Nhị Cẩu vào nhà sắp xếp cho ông cụ.
Trên núi, Khỉ tò mò hỏi Phương Chính:
- Thầy, người sao lại cho bọn họ đến nhà Tống thí chủ ở vậy ạ?
Phương Chính cười nói:
- Ba kẻ này không phải người bình thường, sát khí trên người chúng ngập trời, chắc chắn là người đại ác. Loại người này để ở nhà người thường chắc chắn không được. Người trong thôn quá thật thà, Đàm thí chủ tuổi lớn không có tinh lực. Vương thí chủ hiện giờ phỏng chừng đi wc cũng không có thời gian. Tống thí chủ không giống vậy, người khôn khéo biết phải làm gì.
Khỉ hơi kích động hỏi:
- Thầy muốn ra tay hàng ma trừ yêu ạ?
Phương Chính lắc lắc đầu.
Lúc trước hắn tuy mở Tuệ Nhãn nhìn ba người nhưng thời gian quá ngắn, hắn cũng không kịp mở Pháp Nhãn phụ trợ nhìn kỹ từng người. Cho nên hắn cũng không làm gì mà trước tiên thu xếp ổn thỏa cả ba rồi đợi có thời gian từ từ nghiên cứu ba người này.
Về phần báo cảnh sát thì tạm thời Phương Chính cũng không muốn, bởi vì hắn rất tò mò với gia đình này, bất quá hắn cũng bảo đảm bọn họ không thể làm chuyện ác, Cá mặn vẫn luôn canh chừng đây. Sờ sờ đầu Khỉ nói:
- Chớ nghĩ nhiều như vậy, đi thôi, theo vi sư xuống núi xem thử.
Cùng lúc đó dưới Nhất Chỉ Sơn thật muốn nổ tung, trong Nhất Chỉ thôn đâu đâu cũng là người. Có bác sĩ vừa mới tới đang làm thủ tục xác định tư cách tranh tài. Nhưng nhiều hơn cả vẫn là bệnh nhân.
Một địa phương thì có bao nhiêu bệnh nhân? Đi xem thử bệnh viên của mỗi nơi bận bịu cỡ nào là biết. Giờ phút này Nhất Chỉ thôn còn chen chúc hơn vả bệnh viện lớn, theo tin tức không ngừng phát đi, tin tức được phát lại, oanh tạc trang nhất. Lại thêm Tùng Vũ huyện, Hắc Sơn thị thậm chí cả tỉnh Cổ Lâm đang đang được hỗ trợ phổ biến rộng rãi điên cuồng, có lẽ chưa tới tình trạng toàn tỉnh ai ai cũng biết nhưng ít ra người ở các thành thị lớn đều biết.
Nghe nói bác sĩ nổi tiếng khắp nơi cũng chạy đến Nhất Chỉ Sơn khám chữa từ thiện, còn tặng thuốc. Lập tức người bệnh của cả tỉnh Cổ Lâm, bất kể bệnh nặng hay nhẹ, chỉ cần có thời gian đều tới đây. Đồng thời người của ba tỉnh Đông Bắc cũng tập trung tới đây, chỉ là đa số còn đang trên đường đi. Người ở xa hơn cũng rất nhiều, bất quá rất nhanh mọi người liền đau khổ phát hiện vé máy bay bán sạch rồi.
Chạy đi tìm vé tàu điện cũng hết sạch, vé đứng cũng không có. Vé xe bình thường cũng là khó mà có được, đồng thời một nhóm lớn đàu cơ nhảy ra bán vé giá cao. Nhất thời hỗn loạn cả lên.