Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 989

Chương 989: Không Giống

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 989: Không Giống

Phương Chính khẽ gật đầu cũng không để ý mấy người thô kệch này. Tống Hiền Hòa trông nhã nhặn hơn lão tam nhiều, mang theo vài phần kính trọng và hòa nhã hỏi:

- Phương Chính trụ trì, bệnh của ba tôi?

Phương Chính không nói gì mà đi đến cẩn thận quan sát ông lão.

Đây là một cụ ông có gương mặt hiền hậu vô cùng, tóc bạc trắng, da vàng vọt, hai mắt nhắm nghiền như là hôn mê, nhưng mà mày nhíu lại, hẳn là vẫn có ý thức. Ông lão tuy rất gầy nhưng rất sạch sẽ, trên người không có mùi gì khác thường, hiển nhiên là thường xuyên được tắm rửa, vệ sinh cá nhân chắc chắn là có người chịu khó chăm sóc. Nhìn y tá bên cạnh Phương Chính hiểu được ba anh em này cũng rất có tiền.

Chẳng qua Phương Chính rất buồn bực, ba anh em này dáng dấp không giống lắm, Tống Hiền Hòa là loại nhìn lướt qua một chút thì có phần như ông chú đẹp trai chín chắn và có khí chất nghiêm túc. Nếu không phải Phương Chính có thể nhìn ra sát khí màu đen trên người hắn, chỉ nhìn ngoại hình thì đúng thật dễ dàng cho hắn là một người đàng hoàng.

Lão nhị tóc húi cua, mặt vuông vức nhưng mà ngũ quan hơi lệch, có vẻ hơi không cân đối, miệng còn có chút vấn đề. Lấy nhãn lực của Phương Chính liếc mắt là nhìn ra hắn trước kia hẳn là bị sứt môi, sau lại làm một cuộc phẫu thuật chẳng ra sao, làm xong còn để lại di chứng. Mắt lão nhị rất nhỏ, nhưng ánh mắt sắc bén như một lính cảnh vệ lúc nào cũng đề cao cảnh giác.

Lão tam dáng người cường tráng, đầu trọc, mày rậm mắt to, môi hơi mỏng, tai như hai cái quạt. Cánh tay thô bàn tay to, vừa nhìn chính là một người mạnh mẽ thô kệch cao lớn.

Tóm lại ba anh em đứng đó dù nói là anh em nhưng chỉ nhìn ngoại hình căn bản là không có chỗ nào giống nhau. Phương Chính cực kỳ nghi ngờ ba người này hẳn không phải anh em ruột.

Mà thực sự để Phương Chính buồn bực chính là dáng vẻ ba anh em này cũng không có một tí liên quan gì tới ông lão cả. Bởi vì mặt ông là mặt dài, ngũ quan cũng không giống lắm với ba anh em này.

Lần này Phương Chính cũng mơ hồ, rốt cuộc là chuyện gì? Những nghi hoặc này chợt hiện lên trong lòng.

Lúc này lão nhị thấy Phương Chính không trả lời anh cả Tống Hiền Hòa thì hơi bất mãn, chẳng qua cũng không kiếm chuyện mà hỏi lại một câu:

- Phương Chính trụ trì, bệnh của ba tôi ngài có thể trị không?

Phương Chính tiện tay sờ sờ mạch của ông lão, lúc này mới nói:

- Hôn mê thực vật do va chạm dữ dội bần tăng có thể trị.

Nghe nói như thế Tống Hiền Hòa rõ ràng có chút kích động, lão nhị thì nhếch miệng cười, lão tam sờ đầu trọc cũng không che giấu mà bật cười lớn:

- Ha ha, ba cuối cùng được cứu rồi, mẹ bà thật không dễ dàng gì!

Mắng xong Phương Chính cho hắn một ánh mắt yên lặng. Tên đầu trọc này lập tức chuyển tay từ trên đầu xuống miệng, bịt thật chặt mắt trừng to như chuông đồng, không dám hé răng. Nhìn dáng vẻ tội nghiệp kia còn rất đáng yêu.

Phương Chính thấy vậy cũng dở khóc dở cười, nhưng mà không thể không thừa nhận, đầu trọc này tuy rằng cẩu thả không phép tắc nhưng mà hắn vẫn rất để ý, rất quan tâm người cha già này.

Tống Hiền Hòa lập tức tiến lên hỏi:

- Phương Chính trụ trì, vậy... ngài chịu ra tay cứu ba tôi sao?

Tống Hiền Hòa biết Phương Chính cứu nhưng cũng không phải chỉ xem có thể chữa bệnh hay không mà còn cần nhìn cái khác nữa, cho nên mới hỏi như vậy. Phương Chính liếc Tống Hiền Hòa một cái hỏi ngược lại:

- Thí chủ cảm thấy thế nào?

Tống Hiền Hòa nghĩ nghĩ rồi nói:

- Ba tôi là người tốt, thật sự tốt. Nếu như Phương Chính trụ trì lấy chữa cho người tốt làm tiêu chuẩn thì ba tôi tuyệt đối phù hợp.

Lão tam đầu trọc kêu ầm lên:

- Ba tôi nếu là người xấu thì trên đời này chẳng có người tốt! Phương Chính trụ trì, ngài rốt cuộc có cứu hay không thì nói đi!

Lão nhị nói:

- Phương Chính trụ trì, tiền chữa bệnh chỉ cần ngài báo giá, ba anh em chúng tôi làm gì cũng sẽ gom lại cho ngài.

Khi nói lời này Phương Chính nhìn thấy sát khí trên người lão nhị bốc lên, hiển nhiên trong lòng nổi lên ý xấu. Hắn nói kiếm tiền này sợ không phải là kiến tiền chính đáng. Phương Chính lắc đầu nói:

- Muốn cứu vị thí chủ này nói khó cũng không khó.

- Lời này của ngài là có ý gì? Đến cùng là khó hay là không khó?

Đầu óc lão tam xoay chuyển nhanh nhất nhưng không quá sáng sủa, nhưng nghĩ nhanh thì miệng cũng nhanh, lại hỏi ra nghi hoặc của ba người.

Phương Chính cười ha hả:

- Không khó tại bần tăng, cái khó là ở mấy vị thí chủ đây.

Lão tam đần mặt nhìn Phương Chính, đầu to kia như bóng đèn lóe sáng treo đầy dấu chấm hỏi. Tống Hiền Hòa nhíu mày như đang suy tư gì đó. Lão nhị cũng hơi ngẩn ra, không rõ rốt cuộc Phương Chính muốn nói gì bèn hỏi:

- Phương Chính trụ trì, ngài đừng thừa nước đục thả câu nữa. Ngài quanh co như thế chúng tôi nghe không hiểu, ngài cứ trực tiếp nói đi, chữa bệnh của ba tôi có yêu cầu gì.

Tống Hiền Hòa và lão tam cũng nhìn Phương Chính. Phương Chính nói:

- Bệnh này bần tăng chữa trị không khó, nhưng mà phí chữa bệnh lại phải do ba vị thí chủ đích thân ra tay mới được.

- Đệt em đã nói mà, trên thế giới này lấy đâu ra bữa cơm miễn phí, quả nhiên là đòi tiền.

Lão tam vô thức phun ra câu nói tục, nói xong liền ngậm miệng không hó hé. Tống Hiền Hòa thì trừng mắt nhìn hắn một cái để hắn bớt nói lại, sau đó nhẹ nhàng hỏi:

- Phương Chính trụ trì, có yêu cầu gì ngài cứ nói đi.

Phương Chính nói:

- Mang vị thí chủ này xuống núi đi, bần tăng sẽ cho người sắp xếp chỗ trú cho các người. Đợi việc bên này kết thúc bần tăng tự nhiên sẽ đi tìm mấy người để chữa bệnh cho cụ. Yên tâm, bần tâm không lấy tiền, có điều ba vị cần giúp bần tăng làm vài chuyện.

Nghe thế Tống Hiền Hòa cau mày.

Hắn thật đúng là không sợ Phương Chính đòi tiền, chỉ sợ Phương Chính đưa ra yêu cầu quái lạ gì khiến bọn hắn hoàn toàn không mò được manh mối gì. Hắn không thích cảm giác này, hắn thích cảm giác mọi chuyện đều rõ ràng, hoàn toàn nghiên cứu thấu đáo nắm chắc trong lòng. Bất đắc dĩ trước mắt quyền chủ động không ở trong tay hắn nên cũng đành chịu. Lão nhị thì híp mắt tựa như đang cân nhắc gì đó, trong đôi mắt nhỏ lóe sáng. Lão tam cũng nhíu mày, không vui cho lắm.

Phương Chính cũng mặc kệ bọn họ, phất phất tay:

- Mấy vị thí chủ xuống núi đi. Ba ngày sau bần tăng xuống núi tìm các người. Ba ngày này không nên gây sự, nếu không việc chữa bệnh sẽ bị gác lại.

Nghe được vế trước ba người chỉ là có điều mong chờ ba ngày sau, nhưng nghe đến vế sau ba người thấy cả người không được tự nhiên. Gì chứ, nhìn bọn này giống người đi gây họa như vậy à?

Ba người còn muốn nói gì đó, vừa ngẩng đầu đã thấy Phương Chính đi rồi. Không biết làm sao. Lão nhị lão tam đồng thời nhìn Tống Hiền Hòa. Tống Hiền Hòa nhìn nhìn ba mình đang nằm đó lại nhìn Phương Chính đã rời đi nói:

- Đi thôi, xuống núi nào. Sau khi xuống núi đều đàng hoàng chút cho anh!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay