Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 978

Chương 978: Muốn Có Tiền Hay Không, Đây Là Vấn Đề

schedule ~14 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 978: Muốn Có Tiền Hay Không, Đây Là Vấn Đề

- Cậu còn chưa rõ sao? Cậu mới vừa ở Nhất Chỉ sơn dùng y thuật đánh bại Bắc Thanh, bây giờ lại chạy tới phương Nam trị hết bệnh mù với bại liệt cho một người phụ nữ. Hai việc này đều được lên tin tức, ban đầu mọi người còn hoài nghi y thuật của cậu, bây giờ chắc chắn rồi thì tới cả đám! Cậu xem trên núi kia, hoặc là tới trị bệnh cho bản thân, hoặc là tìm người trị bệnh cho thân nhân, không ai chịu đi.

Đàm Cử Quốc vẻ mặt bất đắc dĩ nói.

Phương Chính vừa nghe, cũng ngây ngẩn cả người, không nghĩ tới y thuật lại gây họa rồi.

Đàm Cử Quốc tiếp tục nói:

-Y thuật không giống với tài nghệ điêu khắc của cậu, cho dù tài nghệ điêu khắc của cậu có tốt cỡ nào, đó cũng chỉ là vật để giải trí. Nhưng y thuật thì khác, nó liên quan tới tính mạng, từ xưa đến nay, nếu có thể sống thì ai muốn chết đâu? Hơn nữa, cậu lâu ngày không về, mỗi ngày đều có người tới đây rồi ở lại, thời gian dài liền thành ra như vậy.

Phương Chính ghé vào trên cửa sổ nhìn về hướng Nhất Chỉ sơn mà xem, từ góc độ này nhìn không tới đường núi, chỉ có thể nhìn sơ chỉnh thể của Nhất Chỉ sơn.

-Ê, tôi đang nói chuyện với cậu đó. Sao cậu không nói câu nào cả thế?

Đàm Cử Quốc thấy Phương Chính không hé răng, có chút không kiên nhẫn hỏi.

Phương Chính nói:

-Cái này thì có gì hay để nói đâu. Tìm thầy trị bệnh mong được sống vốn là bản năng của chúng sinh. Bọn họ không tới mới kì quái.

-Hơ, cậu đừng có nói đạo lý với tôi nữa, hiện tại vấn đề không phải là cái đó, mà là cậu có trị bệnh của những người này không?

Đàm Cử Quốc nói.

Phương Chính nói:

-Đàm thí chủ, ông nói sai rồi, đây không phải là vấn đề có trị hay không.

-Thế thì là vấn đề gì?

Đàm Cử Quốc buồn bực, hỏi.

Phương Chính nhếch miệng cười nói:

-Mà là vấn đề thu bao nhiêu tiền!

Đàm Cử Quốc tức khắc ngây ngẩn cả người, theo bản năng hỏi:

-Còn lấy tiền?

Phương Chính thấy vậy, cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, hắn ngồi xếp bằng ở trên giường đất, ăn nướng bánh nhân đậu nói:

-Đường Tam Tạng đi Tây Thiên lấy kinh còn đòi tiền kia kìa, bần tăng trị bệnh cứu người sao lại không thể đòi tiền? Hơn nữa, bần tăng cũng không tin những người này đều là những người mắc bệnh nan y, trong nhà không có tiền chữa bệnh.

Đàm Cử Quốc cau mày, nói:

-Cậu nói như vậy, tôi thấy cũng có lý. Những người này có không ít kẻ tới đây bằng siêu xe, khẳng định là không thiếu tiền. Nhưng vấn đề ở đây ấy, là cũng có người mắc bệnh nặng nhưng lại không có tiền chữa bệnh.

Phương Chính cười nói:

-Vậy trị thôi.

-Không phải cậu muốn thu tiền sao?

Đàm Cử Quốc ngơ ngác

Phương Chính cười ha ha nói:

-Bần tăng đương nhiên là thu phí, hơn nữa rất cao! Cực kì cao! Nhưng ai nói bần tăng muốn đích thân ra tay đâu?

Đàm Cử Quốc tức khắc ngây ngẩn cả người:

-Không tự mình ra tay? Này...

Phương Chính nói:

-Muốn cho bần tăng tự mình ra tay, nếu không có tiền hương đèn thì phải dùng công đức để bổ sung. Nói cách khác, người tốt bần tăng chữa, người bình thường đưa tiền bần tăng cũng chữa, nhưng nếu là kẻ ác thì đưa nhiều tiền đến mấy cũng đừng hòng! Đây là nguyên tắc hai trị và một không trị. Còn phân chia tốt xấu thế nào, thu bao nhiêu tiền, bần tăng đều có tiêu chuẩn để phán đoán

-Thu bao nhiêu tiền thì tôi hiểu được, nhưng mà về tốt xấu, cậu dùng tiêu chuẩn gì để phân loại?

Đàm Cử Quốc theo bản năng hỏi.

Phương Chính cười ha ha, đem bánh nhân đậu trong tay bỏ vào trong miệng, hàm hồ nói:

-Đương nhiên là dựa vào tâm!

Đàm Cử Quốc: "..."

Phương Chính đương nhiên không thể nói hắn là dựa vào tuệ nhãn để phân biệt, cho nên dứt khoát nói bừa ra như thế.

-Nói như vậy, khẳng định sẽ bớt được một số lượng lớn người. Nhưng dù là như thế, người tìm tới chữa bệnh mỗi ngày cũng không ít, cậu không bận tối mắt tối mũi sao?

Đàm Cử Quốc vẫn là đau lòng Phương Chính.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Bần tăng nói, bần tăng ra không ra tay đó là dựa vào tâm. Còn chữa bệnh cho những đối tượng còn lại thì bần tăng không có thời gian.

-Cậu không trị thì ai trị?

Đàm Cử Quốc hỏi.

Phương Chính nói:

-Đến lúc đó ông sẽ biết, Đàm thí chủ, bây giờ phiền ông đi làm một cái bố cáo, nói cho những người đó biết, hiện giờ những kẻ lưu lại trên núi, mặc kệ là ai, mặc kệ bị bệnh gì, đều không trị. Nếu thật sự muốn chữa bệnh, ngày mai phải dậy sớm! Tám giờ sáng mai, bần tăng đúng giờ sàng lọc người bệnh, tiến hành trị liệu.

Nghe được Phương Chính nói như vậy, Đàm Cử Quốc tuy rằng vẫn nghi ngờ một bụng, nhưng vẫn đi làm theo. Rất nhanh sau đó, tin tức được truyền ra, nghe nói Phương Chính đã trở lại, hơn nữa lập ra quy tắc hai trị một không trị, mọi người xem xong thì cực kì nghi hoặc.

Nhân phẩm tốt xấu, cái này, phân chia kiểu gì đây?

Thật nhanh sau đó, tin tức này được truyền tải lên trên mạng, trong lúc nhất thời, hòa thượng Phương Chính không đứng đắn đắn của Nhất Chỉ tự ở Nhất Chỉ sơn lại một lần nữa lên trên hot search của Mạng xã hội.

"Lấy tiền thì tôi còn có thể lý giải, dù sao chữa bệnh cũng phải dùng thuốc. Huống chi Nhất Chỉ tự của người ta chỉ có một người, trị được vài người chắc đã mệt muốn chết? Người ta cũng phải sống mà. Thế nhưng, người xấu người tốt biết phân chia kiểu gì đây?"

"Mặc kệ phân chia kiểu gì, luôn có biện pháp để phân chia, chắc là hắn cũng không đến mức dựa theo tiền nhiều tiền ít mà phân chia người tốt kẻ xấu chứ?"

"Hà, đại sư không đứng đắn làm việc luôn không thể lường trước được. Nếu hắn thật sự làm như vậy thì cũng không có gì kỳ quái."

"Hòa thượng không phải đều là cứu thế độ người sao? Sao còn lấy tiền? Hình như có chút quá đáng rồi?"

"Ê lầu trên, bộ chưa từng nghe qua chân kinh không thể dễ truyền sao? Còn nữa, người ta chỉ thu kẻ có tiền, thật ra tôi đã thấy người ta trượng nghĩa lắm rồi."

"Đúng thế đúng thế, đừng có nghĩ chiếm lợi người ta dễ như vậy, người ta cũng đâu có nghĩa vụ phải chữa bệnh cho mọi người đâu?"

...

Trên mạng nói cái gì cũng có, thế nhưng đại đa số mọi người chỉ là nói vậy thôi, sau mấy lần trải qua chuyện lật ngược tình huống, thì những người thường xuyên chú ý tới Phương Chính người đã học được cách bình tĩnh, không đưa ra bất kì định luận cuối cùng nào, việc nào ra việc đó, không bậy bạ, không bắt bẻ. Đương nhiên nói giỡn không tính.

Đàm Cử Quốc đi vội, Phương Chính ngồi ở trong phòng, xác định bốn phía không có ai, ở trong lòng hỏi hệ thống: "Hệ thống huynh, nhiệm vụ cũng hoàn thành rồi, khen thưởng đâu?"

"Đinh! Khen thưởng đã tính toán xong, lần này Nam Hạ thu hoạch rất phong phú, trợ giúp một nhà Phương Khả, một nhà Hà Thanh, khuyên lãng tử hồi đầu được một người, trừng phạt kẻ ác được chín người, ảnh hưởng tới rất nhiều người ở trên mạng, giúp họ học được cách tự hỏi, không hề tùy tiện dùng ngôn ngữ công kích người khác nữa. Tổng hợp đánh giá cấp bậc: Hoàn mỹ.

Tổng cộng khen thưởng công đức: Một vạn!

Tổng cộng cơ hội khen thưởng rút thăm trúng thưởng: Một lần!"

Phương Chính vừa nghe tức khắc cười như nở hoa, hắn mất một năm mới tích cóp mới được hơn hai vạn điểm công đức, kết quả lần này xuôi Nam lại có thể trực tiếp lấy được một vạn điểm công đức! Đây không phải là làm nhiệm vụ, mà là rớt trúng thùng công đức, một lần vớt được một mẻ lớn! Sảng khoái!

Phương Chính sung sướng nghĩ ngợi, đồng thời hỏi: "Còn cái chuyện rút thăm trúng thưởng là sao thế? Tôi làm được nhiều chuyện tốt như vậy mà chỉ cho có một lần rút thăm trúng thưởng thôi ư?"

"Công đức cũng đủ, cơ hội rút thăm trúng thưởng chồng lên nhau, tự động tăng độ tốt của vật phẩm rút được. Lần này, thứ mà ngươi rút ra được có thể là vật phẩm tốt nhất từ trước đến giờ." Hệ thống thần bí nói.

Phương Chính nháy mắt liền động lòng, vật phẩm tốt nhất? Cho tới bây giờ, hệ thống xuất phẩm chưa từng quá kém! Giờ lại được một cái tốt nhất, đó sẽ là thứ như thế nào đây?

Vừa định nói gì đó, Phương Chính bỗng nhiên nghĩ tới một bóng dáng, quyết đoán lắc đầu nói: "Ngoại trừ cái tên kia, cái gì cũng tốt nhất!"

Cùng lúc đó, trong Thiên Long trì của Nhất Chỉ sơn, Cá mặn bỗng nhiên hắt xì một cái, nói thầm:

-Tên khốn kiếp nào đang mắng ta?

Áp xuống kích động trong lòng, Phương Chính không chút do dự kêu lên:

-Gì cũng đừng nói nữa, rút thăm trúng thưởng, rút thăm trúng thưởng!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay