Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 977

Chương 977: Phương Chính Bị Chặn Cửa

schedule ~14 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 977: Phương Chính Bị Chặn Cửa

Bên mua bán trung gian đơn giản là đem tư liệu đưa cho đám người Lưu Dương, hơn nữa còn hứa hẹn, chỉ cần tới tay, nhất định sẽ trả thù lao là một trăm vạn.

Có tiền có thể sai quỷ khiến ma, mấy tên này vốn không có nhân phẩm, thấy nhiều tiền như thế, lập tức động lòng.

Qua ba ngày bàn tính kế hoạch xong xuôi, đầu tiên là mẹ Lưu Dương đến thuê nhà nơi tiểu khu Hà Thanh ở, sau đó ngày nào cũng dạo quanh lầu dưới, làm thân được với mẹ Hà Thanh rồi, nhân cơ hội từ từ hỏi thăm chi tiết về Hà Thanh, còn có tên con trai, ngày sinh tháng đẻ, tên khai sinh và tên ở nhà.

Toàn bộ tư liệu đã tới tay, tiếp đó cậu của Lưu Dương giả vờ là đồng hương của Hà Thanh, nhân cơ hộ đó kết bạn với Hà Thanh trên mạng xã hội. Hơn nữa còn thông qua list bạn bè của Hà Thanh mà tìm được ảnh của cô ấy, rồi tìm người chuyên làm giả chứng từ tạo hộ khẩu giả.

Cuối cùng là thăm dò rõ ràng thói quen làm việc và nghỉ ngơi của Hà Thanh, bọn họ quyết định ngày đó sẽ ra tay ở chợ bán thức ăn. Bởi vì nơi ấy là một chợ bán thức ăn cũ, gần đó cũng không có gì trở ngại, chỉ cần đắc thủ, lập tức có thể rời đi bằng một con đường an toàn đã vạch sẵn.

Vốn dĩ tất cả đã được lên kế hoạch rất hoàn hảo, theo lý thuyết đáng lẽ bọn họ phải thành công. Kết quả, trăm triệu không nghĩ tới, vậy mà lại bị một tên hòa thượng không biết từ đâu nhảy ra phá nát hết kế hoạch. Nói đến chỗ này, cho dù là Lưu Dương hay những kẻ còn lại, đều là vẻ mặt không cam lòng.

Cảnh sát cười mắng:

-Các người quả đúng là dân lành nghề, tính toán rất chu đáo. Nhưng nếu các người đều lộ mặt, nhiều người thấy tận mặt như thế, các người nghĩ chạy khỏi chợ bán thức ăn, chạy ra được huyện thành là sẽ an toàn sao?

Lưu Dương lắc đầu nói:

-Dĩ nhiên bọn tôi biết sẽ không an toàn, nhưng ông chủ bên kia đã nói, chỉ cần bọn tôi thành công, họ sẽ sắp xếp cho bọn tôi ra nước ngoài. Có tiền, còn được ra nước ngoài, dĩ nhiên bọn tôi đồng ý làm.

Nhìn đến đoạn này của video, nhóm cảnh sát nheo mắt, án kiện lần này sợ là còn chưa có xong!

Quả nhiên, sau khi cảnh sát tìm hiểu nguồn gốc, đào ra được một tổ chức ác độc chuyên buôn bán nội tạng cơ thể người, hơn nữa thành công diệt tận gốc bọn chúng.

Còn người nhà giàu có của đứa trẻ kia, theo như điều tra, thì người ta chỉ nói ra ngoài là đồng ý bỏ tiền, bao nhiêu cũng chịu mà thôi. Không hề liên hệ chợ đen, hay lén mua bán với tổ chức buôn nội tạng cơ thể người, hay cố tình phạm tội gì cả.

Khi đối phương nghe được tin tức, cũng thấy sợ hãi.

Vốn dĩ vụ án này đến đây là kết thúc, lẽ ra nhóm cảnh sát phải vui vẻ mới đúng, nhưng họ vẫn cực kì đau đầu như cũ, bởi vì khẩu cung phần sau đã hỏi tới mấy lần, mà đám người Lưu Dương vẫn không chịu thay đổi khẩu cung.

Bọn họ thật sự nghĩ không ra, tội cũng đã nhận rồi, sao cứ phải một hai bịa ra mấy câu chuyện không quan trọng lắm kia chứ? Nhất thiết phải như vậy sao? Chẳng lẽ đây là sự thật?

Thế nhưng lý trí mách bảo, chuyện này không có khả năng!

Nhưng không lâu sau đó, có một tin tức được chuyển tới đây, hòa thượng bị xe đụng phải, kết quả không chết còn hoá trang hù dọa người ta. Lúc ấy rất nhiều người ở chợ bán thức ăn đều thấy được. Lại còn có người nhận ra thân phận hòa thượng kia, hình như chính là vị hòa thượng đã gây ầm ĩ trên mạng xã hội lần trước, trụ trì Nhất Chỉ tự, Phương Chính!

Đám cảnh sát hai mặt nhìn nhau, thầm nghĩ: Chẳng lẽ đây là sự thật? Nếu đúng là vị Phương Chính thần kì kia, không chừng người ta không chỉ biết y thuật mà còn có cả võ công. Cho dù là sự thật, chuyện này cũng đâu thể viết thành báo cáo? Nếu không hơn phân nửa là bị mắng chửi ngập đầu!

Đồng thời đám cảnh sát cũng suy xét một vấn đề, nhỡ đâu có ai đó tin, thế thì Phương Chính kia e là sẽ gặp phải phiền toái. Ít nhất cũng sẽ không được sống những ngày tháng thanh nhàn nữa. Mặc kệ nói thế nào, người ta đã làm chuyện tốt còn không muốn lộ diện, chính vì không thích bị quấy rầy. Nghĩ như thế, đám cảnh sát lắc đầu, nếu đã khó xử như thế, thôi thì dứt khoát đổi đoạn khẩu cung này thành mấy tên phạm tội trên đường gặp được đại sư Phương Chính, bị một mảnh thiện tâm của Phương Chính khiến cho cảm động, thành tâm ăn năn tự thú.

Cảnh sát bên này thật đau đầu, Phương Chính lại rất nhẹ nhàng, lúc này đây, Phương Chính đang ngồi ở cửa cục cảnh sát ăn bữa sáng, chậm rãi uống cháo, hưởng thụ sự yên tĩnh của cuộc sống. Không bao lâu, Độc Lang tung ta tung tăng chạy tới.

Độc Lang vừa thấy Phương Chính, liền trợn to mắt sói nhìn Phương Chính, như thể đang nói: "Có kiểu trông sói như người sao? Con chạy đuổi theo người ra khỏi thành phố một đoạn dường dài! Người không sợ bỏ rớt con hả?"

Phương Chính cười cười nói:

-Mũi con thính lắm mà, nếu ngay cả vi sư cũng tìm không nổi, nuôi con để làm gì?

Độc Lang thiếu chút nữa tức muốn xỉu, nhưng quả thực Phương Chính nói không sai. Độc Lang vốn dĩ sở hữu một cái mũi cực kì nhay bén, hơn nữa trải qua nhiều lần biến hóa, bây giờ cái mũi của nó chính là thần khí tìm người!

Phương Chính cho Độc Lang ăn sáng, tính toán một lát, thấy tiền trong túi đã không còn nhiều lắm, nếu cứ tiếp tục lãng phí thế này, e là phải cướp của người giàu chia cho người nghèo. Vấn đề là, tìm một người giàu thích hợp cho hắn xuống tay thật không dễ chút nào.

Lúc này đây, Phương Chính có chút hối hận, theo Ngô Tông lâu như vậy, sao lại quên tịch thu tiền tham ô của Ngô Tông nhỉ? A Di Đà Phật, quả nhiên tu hành còn chưa đủ sâu!

Chờ Độc Lang ăn xong rồi, Phương Chính gọi Độc Lang, rời khỏi quán ăn vặt.

-Sư phụ, kế tiếp đi đâu?

Độc Lang hỏi.

-Chạy mau, về nhà!

Phương Chính khi nói chuyện đi càng lúc càng nhanh, đồng thời mở hướng dẫn ra, chọn phương hướng chính xác, sau khi vào trong núi rừng thì chạy nhanh như chớp không thấy nổi bóng dáng.

Bước vào mục tiêu Bắc Hải thị chỉ trong nháy mắt, Phương Chính chỉ cảm thấy đất trời biến hóa, ngay sau đó bên tai vang lên thanh âm của hệ thống: "Nhiệm vụ hoàn thành, có muốn về Nhất Chỉ sơn hay không?"

-Ừ!

Phương Chính đã nóng lòng về nhà từ sớm, nên lúc này dĩ nhiên là đồng ý, ngay sau đó, một luồng hào quang phủ lên người hắn và Độc Lang, rồi biến mất không thấy.

Một ngày sau, Nhất Chỉ sơn!

Một luồng hào quang rực rỡ lóe qua, sau đó xuất hiện một vị hòa thượng mặc tăng bào màu trắng cùng một con sói trắng cực lớn, một người một sói ngửa đầu nhìn đường núi của Nhất Chỉ sơn, đồng thời trợn tròn mắt.

-Sư phụ, đây là tình huống gì vậy? Sao nhiều người như thế?

Độc Lang ngơ người.

Phương Chính ngửa đầu nhìn đường núi, chỉ thấy đường núi dày đặc đen ngòm những người là người, san sát chen chúc nhau, kẹt ở lưng chừng núi, không thể lên xuống.

Các thôn dân gân cổ la hét, thế nhưng đám đông vẫn bất động, khiến không ít thôn dân sắp chửi bậy tới nơi. Rất nhiều người vì thời tiết lạnh lẽo mà run cầm cập, lại vẫn không chịu đi.

Tuy Nhất Chỉ sơn đã từng trải qua náo nhiệt, nhưng thời điểm náo niệt nhất cũng là khi ăn tết, làng trên xóm dưới đều tới, cùng nhau trải qua năm mới

Nhưng cho dù là lúc ấy, cũng không có nhiều người như vậy!

Phương Chính cũng có chút ngơ ngác, đây rốt cuộc là tình huống gì? Từ khi nào hương khói của Nhất Chỉ tự lại ngập tràn như thế?

Đang lúc Phương Chính đơ người ra, đột nhiên có một bàn tay từ phía sau duỗi tới, giữ chặt lấy Phương Chính kéo sang chỗ khác. Phương Chính vừa muốn kêu sàm sỡ, liền nghe Đàm Cử Quốc hạ giọng nói:

-Tên nhóc cậu câm miệng cho tôi, đừng hé răng. Nếu không tự gánh lấy hậu quả!

Phương Chính vừa nghe là Đàm Cử Quốc, lập tức câm miệng không hé răng. Người khác không tin được, còn vị này thì hắn cực kì tín nhiệm.

Đàm Cử Quốc mang theo Phương Chính về tới nhà hắn, bưng chậu than lên, mang tới hai cái bánh mật, đốt thêm một điếu thuốc, lúc này mới bỉu môi nói:

-Thằng nhóc cậu sao lại chạy tới phía Nam thế? Còn gây ra nhiều chuyện vậy nữa. Bây giờ tin tức nào cũng thấy cái mặt cậu. Còn nữa, Nhất Chỉ sơn này, hiện tại cậu không thể trở về.

Phương Chính ngây ngẩn cả người, tình huống gì đây? Chuyện hắn tới phương Nam lên tin tức hắn cũng có biết, hắn còn xem qua nữa, ảnh chụp không tồi, rất đẹp trai. Thế nhưng chuyện này thì có quan hệ gì với việc hắn có trở về chùa hay không? Đây chính là chùa của hắn mà!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay