Chương 976: Thật Sự Không Có Nói Dối
Đi đã được một ngày một đêm, Ngô Tông thật sự chịu không nổi nữa, hắn đứng lại tại chỗ, nhìn chằm chằm Phương Chính nói:
-Hòa thượng thối, cậu theo tôi một ngày một đêm rồi, ông đây chịu đủ rồi! Mẹ nó chứ, ông đây muốn báo cảnh sát!
Tới lúc này, Ngô Tông đã không còn cho rằng Phương Chính là quỷ. Qủy nhà nào mà lại có bóng, còn có thể đi ào ào dưới ánh mặt trời? Qúa nhiều thứ không thể giải thích.
Nói xong, Ngô Tông móc di động ra, trực tiếp gọi báo cảnh sát!
-Cảnh sát sao? Tôi tên là Ngô Tông, tôi bị một tên hòa thượng đuổi giết! Đúng... Hắn dùng vũ khí gì? À, hắn dùng một ngón tay, búng vào đầu tôi... Ê? Ê?! Anh nghe tôi nói đi mà, tôi không có báo động giả, cũng không có đùa với anh, tôi thật sự không có nói dối, hắn thật sự búng vào đầu tôi, quan trọng là mẹ nó đau lắm đấy! Ê!
Nghe tiếng tut tut tut vội vã trong điện thoại, vẻ mặt Ngô Tông ngập tràn oan ức, hắn không nói dối mà! Đây là lần nói chân thành nhất, chân thật nhất trong cuộc đời hắn! Sao không một ai thèm tin hắn?
Ngô Tông nhìn vẻ mặt cười tủm tỉm của hòa thượng phía sau, hắn thật muốn khóc quá. Hắn cắn răng một cái, mắng:
-Mẹ kiếp, gọi điện thoại không được thì ông đây tự đi báo cảnh sát!
Nói xong, Ngô Tông kéo lê thân thể mỏi mệt, chậm rãi đi về phía trước...
-Đây là thông báo từ cấp trên xuống, có phạm nhân đang chạy về phía này, cậu xem thử.
Trong cục cảnh sát, một người đàn ông đưa một tờ thông báo qua cho đồng sự.
Người đồng sự kia nhìn thoáng qua, vừa muốn nói cái gì, đột nhiên ngây ngẩn cả người! Chỉ thấy ở ngoài cửa, một người đàn ông vô cùng mỏi mệt đi đến. Cái này còn chưa tính, mấu chốt là người này trông y hệt với kẻ trên lệnh truy nã. Chính là có một vấn đề nho nhỏ, người trên lệnh truy nã không có thảm hại như thế! Hơn nữa, trên đầu cũng không có nhiều cục u đến thế!
-Xin hỏi ông có việc gì.
Viên cảnh sát hỏi theo bản năng.
Người nọ nghe tiếng, chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn người trước mắt ăn mặc chế phục của cảnh sát, hắn lập tức khóc ngay tại chỗ, gào thét liên hồi:
-Tôi muốn tự thú! Tôi muốn đi ngủ! Tôi muốn ăn cơm! Tôi muốn uống nước...
Một tên đàn ông to xác đột nhiên cứ thế mà khóc, nhóm cảnh sát liền đơ ra tại chỗ, làm cảnh sát đã nhiều năm, cũng không phải chưa từng thấy qua đàn ông khóc. Nhưng khóc không thể hiểu được, đưa ra những yêu cầu không hiểu được thế này, thì vẫn là người đầu tiên mà bọn họ thấy.
Có người mang nước lại, có người đưa thức ăn tới, Ngô Tông ngồi ở trên ghế, ăn ngấu ăn nghiến, hồn nhiên không thèm để ý đến đám cảnh sát đang vây xung quanh.
Đám cảnh xác cũng đã xác minh được danh tính của hắn, biết đây là một tên tội phạm truy nã, thế nhưng mọi người không hề vội vã thúc giục, dù sao nhiều người vây quanh như thế, hắn còn chạy được sao?
Quan trọng là, Ngô Tông này hình như cũng không có ý định chạy trốn.
Ngô Tông thật vất vả ăn xong rồi, uống một hớp nước lớn, nuốt trôi hết thức ăn xuống cổ họng xong thì dựa vào trên ghế, sung sướng híp mắt, nhìn đám cảnh sát trước mắt, lần đầu tiên hắn cảm thấy, những viên cảnh sát mà mỗi lần mình gặp đều phải trốn đi cũng đáng yêu quá đi chứ!
Bởi vì sau khi mấy viên cảnh sát này xuất hiện, hòa thượng kia thế mà lại không hề lộ diện, cũng không búng đầu hắn nữa rồi! Loại cảm giác này, y như được giải thoát siêu sinh, vô cùng vui sướng, vô cùng thả lỏng, hắn có chút yêu loại cảm giác này.
-Ông chính là Ngô Tông?
Lúc này một người cảnh sát hỏi:
-Sao trên đầu ông toàn là cục u thế? Còn nữa, sao ông đói thành thế này?
Ngô Tông chép miệng cái xoạch, loại vấn đề phải trả lời rất nhiều lần này cực kì nhàm chán, hắn thật sự không muốn trả lời chút nào, đang tính cách để đánh trống lảng thì thấy ở phía sau cảnh sát, có thứ gì đó màu trắng đang đong đưa qua lại, trong lòng liền căng thẳng ngay lập tức: "Chẳng lẽ hòa thượng kia còn chưa đi?"
Vì thế Ngô Tông không nói hai lời, hét lớn:
-Tôi chính là Ngô Tông! Còn vì sao lại thành ra thế này, tôi nói sợ là các người không tin.
-Chê cười, ông nói bọn tôi không tin? Ông cứ nói ra cho tôi nghe thử một chút, xem tôi có tin hay không.
Một người cảnh sát vui vẻ. Chỗ bọn họ chỉ là một cục cảnh sát nho nhỏ, quanh năm suốt tháng toàn chung đụng với mấy kẻ trộm cắp vặt, bây giờ gặp phải phạm nhân lớn thế này, bọn họ thấy mới mẻ quá chừng.
Ngô Tông bắt đầu nói, một năm một mười không hề giấu giếm tí gì.
Sau khi nói xong, đám cảnh sát trước mặt nhìn lẫn nhau, cuối cùng, một viên cảnh sát lớn tuổi vỗ vỗ vai hắn, nói:
-Hết rồi?
-Hết rồi.
Ngô Tông ngạc nhiên, chẳng lẽ bọn người kia thật sự tin?
Viên cảnh sát lớn tuổi kia lắc đầu nói:
-Mới vừa nghe tới chỗ hay đã hết rồi, tiếc thật. Tôi nói chứ, cậu kể chuyện hay như thế, sao không theo nghề viết lách đi? Lỡ như được cải biên thành phim truyền hình, thu nhập sẽ là 180 vạn đó! Cậu còn đi hãm hại lừa gạt làm gì!
Nghe được phần trước Ngô Tông còn tưởng rằng bọn họ tin, nghe tới phần sau liền đen thui mặt mày. Thế nhưng ngẫm lại cẩn thận, mấy lời này, đừng nói là cảnh sát không tin, ngay cả chính hắn, giờ nhớ lại trường hợp huyền huyễn kia, một người đánh nghiêng một chiếc xe, một người bị đâm, bị nghiền bị cán vẫn cứ bất tử... Điều này có thể sao? Hắn suy nghĩ kĩ càng, thế nhưng cũng có cảm giác đang lạc trong mơ. Nếu không phải cái đầu sưng ù vẫn còn đau đớn, hắn sẽ cảm thấy đây chính là một cơn ác mộng.
-Được rồi, đừng để hắn nói gì nữa. Đồng lõa của hắn ở huyện bên kia cũng đã tự thú, đưa qua luôn đi, để bọn họ thẩm tra.
Có người nói.
Mấy cảnh sát khác khẽ gật đầu, sau đó bắt đầu liên hệ bên kia, chuẩn bị bàn giao.
Mà giờ này khắc này, cục cảnh sát ở huyện thành bên kia lại là một màn yên tĩnh! Những người này nhìn video ghi lại khẩu cung, trợn tròn mắt tập thể!
-Cái bọn này chắc chắn là đám phạm tội có tổ chức và kỉ luật, thậm chí còn có khả năng phản trinh sát nghiêm ngặt! Nhìn xem, câu chuyện này được biên tập đàng hoàng, y như truyện huyền huyễn. Vấn đề là bọn chúng nói giống nhau như đúc! Hiển nhiên là trước đó đã biên soặn sẵn rồi từng đứa học thuộc lòng! Tôi cảm thấy vụ tự thú bắt cóc này không thành khẩn chút nào, các người thấy sao?
Một người cảnh sát nói.
-Tôi cũng cảm thấy như vậy.
Một người cảnh sát khác nói.
-Thế rốt cuộc cái này có tính là tự thú hay không?
Có người hỏi.
-Cái này, người là tự động báo cảnh sát để chúng ta tới bắt, thế nhưng khẩu cung này... Các người cảm thấy nộp mấy thứ này lên, ai sẽ tin?
Tập thể lắc đầu...
-Thế nhưng chuyện họ lừa bắt trẻ con thì nói cực kì tỉ mỉ. Chỉ là chuyện gặp phải ở phía sau quá sức kì lạ. Chi bằng ta cắt bỏ đoạn sau, giữ lại đoạn trước là được, như thế nào?
Có người đề nghị.
Mọi người gật đầu tập thể, cảm thấy cách này được.
Vì thế mọi người lại phát video lần nữa, quá trình phạm tội của đám người kia rốt cuộc cũng được phơi bày hoàn toàn ra ánh sáng.
Thì ra, bọn họ là một gia đình lừa đảo, thứ mà bọn họ học được từ nhỏ chính là ngón nghề lừa đảo! Hơn nữa, bọn họ xem như cũng có chút tiếng tăm trong giới, muốn kỹ thuật diễn có kỹ thuật diễn, muốn thủ đoạn có thủ đoạn, kịch bản nhiều, làm việc nghiêm cẩn, không dây dưa.
Vì thế bọn họ nhận được một đơn hàng, mục tiêu chính là con trai của Hà Thanh- Quai Quai!
Nghe nói đối phương là một người bị bệnh tim thời kì cuối, có nhu cầu cấp bách cần một trái tim để cứu mạng. Vì thế đối phương liền bỏ ra nhiều tiền, muốn mua một trái tim, nhưng tim mỗi người chỉ có một, có ai đang sống tốt đẹp mà muốn bán tim mình đâu? Người sắp chết tình nguyện hiến tim dễ gì gặp được, mà cũng chắc gì đã phù hợp? Vì thế bên mua bán trung gian lòng dạ ác độc thông qua một vài cách mà vừa vặn có được tư liệu của Quai Quai, thấy đứa nhỏ phù hợp yêu cầu ở mọi mặt.