Chương 975: Khổ Hình Thật Sự
Tiếp theo lại thêm một cú búng trán khác, nghe cái 'chóc', đau đến mức Ngô Tông gào thét ầm ĩ, vội vàng bò dậy, xoay người liền chạy!
Thế nhưng hắn là tốc độ gì? Phương Chính là tốc độ gì? Hắn chạy nhanh đến mấy cũng chỉ như Phương Chính chạy tản bộ quanh sân mà thôi, Phương Chính vừa chạy vừa búng trán, Ngô Tông vừa chạy vừa kêu la thảm thiết. Vốn là kiểu tóc đầu đinh, cũng chẳng che phủ da đầu được bao nhiêu, bây giờ trên đầu toàn là u một cục, liếc sơ thì thấy khoảng một tá, chẳng khác nào con cóc tinh.
Ngô Tông chạy đại khái được khoảng một km liền chạy không nổi nữa, càng chạy càng chậm, nhưng Phương Chính ở phía sau lại giống như kẻ rỗi rãi không có việc gì. Phương Chính đi bên cạnh hắn, giơ tay búng trán trở tay búng trán, khiến Ngô Tông thảm thiết kêu đau liên tục.
Sau một lát thì ngay cả hơi sức kêu đau cũng hết, Phương Chính búng một cái, hắn liền dùng thanh âm nghẹn ngào 'á' một tiếng.
Lại là một km nữa, Ngô Tông khóc lóc hét lớn:
-Rốt cuộc cậu muốn làm gì? Cậu nói đi, cậu nói là tôi làm liền, cầu xin cậu thả tôi đi mà.
Nhưng mà Phương Chính căn bản không nói lời nào, cứ vậy mà đi theo hắn, vừa đi vừa búng trán, Phương Chính bỗng nhiên có chút thích cái kiểu búng trán này. Cái này còn sảng khoái hơn cả đạn Con sóc nữa, búng ra còn có âm thanh dội ngược lại, sảng khoái.
Phương Chính không nói lời nào, Ngô Tông cũng chỉ có thể tiếp tục chạy, đúng lúc này, hai người đi ngang qua một cái quầy bán quà vặt trong thôn. Quầy bán quà vặt trong thôn khá hỗn tạp, vừa bán mì vừa bán thịt. Thịt để bên ngoài, trên bàn có cắm một con dao lớn sáng lòe lòe.
Mà chủ nhân cửa hàng hình như không ở bên ngoài, trên đường thôn cũng không thấy ai cả.
Nhìn thấy con dao lớn, ánh mắt Ngô Tông sáng lên, hắn ta nảy sinh ác độc, thầm nghĩ: Lái xem đâm không chết mày, tao không tin dùng dao cũng không được! Dù sao cũng không cắt đuôi được tên hòa thượng quỷ, dứt khoát liều mạng vậy! Lỡ như thành công thì sao?
Nghĩ như thế, Ngô Tông đột nhiên gia tốc nhằm về phía quầy thịt heo, cầm lấy cái dao chặt xương ở phía trên, xoay người hét lớn một tiếng:
-Mày đừng tới đây! Cút xa ra một chút cho tao! Gần chút nữa là tao chém... Chém chết mày!
Nói đến chém chết, Ngô Tông không có lấy chút tự tin nào, thật sự có thể chém chết hòa thượng quỷ này sao? Chưa từng nghe qua trong lịch sử có con quỷ nào bị dao chém chết cả!
Quả nhiên, hòa thượng quỷ kia một chút cũng không sợ, cười ha hả nhìn hắn, tay phải giơ lên cao cao, ngón cái chặn ngón trỏ, làm ra một tư thế OK khiến hắn phát điên.
-Con mẹ nó sao mày lì hoài vậy? Buông tha tao không được sao?
Ngô Tông kêu lên.
Đáng tiếc, hòa thượng quỷ vẫn không nói lời nào như cũ, bàn tay vừa nâng lên đã lại hạ xuống.
Mắt thấy đàm phán thất bại, Ngô Tông hét lớn một tiếng, vung dao chặt xương chém thẳng xuống cái đầu trọc kia!
Hòa thượng quỷ cũng không né tránh, vẫn cao cao giơ lên tư thế OK đi tới như cũ.
Ngô Tông như thấy được cảnh tượng một dao bổ ra cái đầu trọc của hòa thượng, hai mắt đỏ bừng, mang theo vài phần dữ tợn, vài phần hưng phấn kêu lên:
-Đi tìm chết đi!
Đương!
Ý tưởng thường rất khá, hiện thực lại luôn phũ phàng, một dao kia chém xuống, Ngô Tông chỉ cảm thấy cánh tay tê rần, suýt nữa cầm dao chặt xương không nổi! Đồng thời hắn rõ ràng nhìn thấy được, dao chặt xương chém xuống cái đầu trọc lại chém ra tia lửa!
Thật sự là tia lửa bắn tung tóe khắp nơi! Trường hợp đó khiến hắn tuyệt vọng ngay tại chỗ! Xe đâm không chết, dao chém cũng chẳng ăn thua, con mẹ nó ...
Không chờ hắn kịp nghĩ thêm gì khác, trên tay đột nhiên đau nhức, rốt cuộc không giữ nổi con dao nữa, theo bản năng buông tay, loảng xoảng một tiếng, dao đã rơi trên mặt đất.
Dường như hòa thượng quỷ có hứng thú với con dao, cúi đầu đi nhặt.
Ngô Tông vừa thấy có cơ hội, liền vót vét chút sức lực cuối cùng xoay người chạy ngay! Hắn thấy cách đó không xa có một chiếc xe máy đang dừng, cũng chưa tắt máy, không biết là của ai. Thế nhưng lúc này rồi thì xe của ai cũng không quan trọng, chỉ cần chạy được là tốt rồi.
Vì thế Ngô Tông chạy như điên tới cưỡi lên xe máy, một chân đề số chạy ngay!
30km/h!
50 km/h!
60 km/h!
90 km/h!
-Ha ha, tao lái ô tô không chuyên nghiệp, nhưng xe máy thì là một tay lái lụa đây! Tốc độ này, con mẹ nó hòa thượng quỷ cứ đuổi theo đi! Tới đi!
Ngô Tông nhìn đồng hồ tốc độ, càng nhìn càng hưng phấn, cười ha ha nói.
-Ờ.
Đúng lúc này, phía sau truyền đến một thanh âm nhẹ nhàng, thanh âm kia vô cùng quen thuộc, đặc biệt là thanh âm này còn kèm theo một trận gió hết sức mạnh mẽ!
-Tao... mẹ kiếp!
Ngô Tông vừa mắng to vừa quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một hòa thượng không biết từ khi nào đã ngồi lên xe máy của hắn, ngồi cực kì đường hoàng nghiêm chỉnh, sau đó ra dấu OK rồi hạ xuống.
-Mẹ kiếp!
Ngô Tông chỉ kịp mắng một tiếng, 'chóc' một tiếng, hắn đau chảy cả nước mắt. Chẳng qua bị búng nhiều rồi, Ngô Tông cũng không có hoảng loạn ngay, trong lòng đã chuẩn bị sẵn, vẫn tiếp tục cho xe chạy, đỡ cho không cẩn thận lại ngã chết. Thế nhưng tình huống trước mắt chính là, xuống xe chạy để kéo dài khoảng cách.
Cưỡi xe máy, chở quỷ chạy, cho dù có chạy nhanh cỡ nào cũng không thể kẽo dãn khoảng cách. Nghĩ như thế, hắn cố gắng chịu đựng những cú búng rơi xuống đầu như mưa. Ngô Tông chậm rãi dừng lại xe máy, sau đó nhảy xuống xe, nhanh chân chạy.
Thế nhưng chạy thế này cũng chỉ để tự an ủi mà thôi, hắn có thể chạy nhanh hơn hòa thượng quỷ sao?
Vì thế, một đường chạy là một đường kêu rên và một đường xin tha, cứ thế lại bắt đầu.
Mặt trời dần về Tây, trên đường nhỏ nông thôn, có một người chạy về phía trước, thỉnh thoảng sẽ phát ra tiếng rên rỉ khàn khàn. Phía sau là một hòa thượng mặc tăng bào màu trắng chạy theo, thỉnh thoảng sẽ búng lên đầu người phía trước, bóng dáng hai người bị hoàng hôn kéo dài thật dài, như một bức tranh cuộn cực kì đặc biệt.
Vào đêm, Ngô Tông đi đã được một ngày, mệt đến nỗi hai chân nhũn ra, hai mắt thâm xì. Hắn gian nan cất bước, chua xót nói:
-Hòa thượng, cậu vẫn chưa đủ sao? Không đói bụng hả?
Lúc Ngô Tông nói chuyện thì quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hòa thượng quỷ kia đã mua bánh mì từ khi nào, đang mở giấy gói ra, vui vẻ sung sướng ăn.
Ngửi thấy mùi bánh mì, Ngô Tông càng đói bụng, hắn sờ sờ cái bụng, khổ sở nhìn Phương Chính.
Phương Chính hơi hơi mỉm cười, nâng tay phải lên, 'chóc'!
A...
Ngô Tông khổ cực kì, lại tiếp tục chạy.
-Hòa thượng, cậu còn đuổi nữa sao? Cậu không khát à?
Ngô Tông thật sự muốn hỏng mất, vừa quay đầu nhìn Phương Chính liền thấy Phương Chính lôi từ trong túi nhựa ra một chai nước khoáng, vui vẻ sung sướng uống.
Ngô Tông liếm liếm đôi môi khô khốc, vẻ mặt mong đợi nhìn Phương Chính.
Phương Chính giơ tay, 'chóc'!
-Mẹ nó chứ...
Đây là thủ đoạn duy nhất mà Ngô Tông có thể sử dụng để phản kích lại. Đánh không lại thì phải mắng!
Tiếp tục đi về phía trước, ánh trăng lên đến giữa trời, rồi lại rơi xuống, Ngô Tông chỉ cảm thấy mí mắt cũng mở không ra, đi đường cũng đã loạng choạng lắm rồi.
Ngô Tông rất muốn không đi nữa, không chạy nữa, dù sao cũng chạy không thoát, dứt khoát ngồi xuống đây nghỉ ngơi thôi! Thế nhưng chỉ cần hắn dừng lại, đối phương sẽ gia tăng tần suất búng, hơn nữa càng lúc càng nhanh, càng ngày càng đau! Rất nhanh sau đó hắn liền không chịu nổi, chỉ có thể tiếp tục chạy. Còn ngủ? Hiển nhiên là mơ mộng nhiều rồi...
Một đêm cứ trôi qua như thế, không trung xuất hiện mặt trời, ánh mặt trời tỏa rạng, tạo nên một màu vàng rực rỡ khắp nơi, giữa đất trời như sáng trong hẳn lên.