Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 974

Chương 974: Thập Đại Khổ Hình Của Nhất Chỉ Tự

schedule ~14 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 974: Thập Đại Khổ Hình Của Nhất Chỉ Tự

Kết quả vừa ngẩng lên nhìn một cái, thiếu chút nữa khiến hắn tức chết! Cậu của hắn thế mà đã co giò chạy mất hút, đầu cũng không ngoảnh lại!

Lưu Dương mắng to nói:

- Ngô Tông, ông là đồ con rùa, con mẹ nó mau quay về đây!

-Trời ơi quỷ kìa!

Cậu của Lưu Dương là Ngô Tông gào lại một tiếng không đầu không đuôi, chạy càng thêm nhanh.

Lúc này Lưu Dương mới nhớ tới, bên cạnh vẫn còn một tên hòa thượng quỷ! Vừa quay đầu, chỉ thấy hòa thượng quỷ kia không biết từ khi nào đã đứng ngay trước mặt bọn họ!

Lưu Dương theo bản năng đứng lên, chắn ở trước mặt Phương Chính, hai mắt trợn trừng nhìn Phương Chính. Phương Chính bình tĩnh nhìn hắn, muốn nhìn thử một chút xem hắn muốn làm gì.

Kết quả Lưu Dương hung ác chưa được ba giây đột nhiên 'bùm' một tiếng quỳ luôn xuống đất, tát bốp bốp bốp liên tiếp ba cái vào miệng mình, khóc thét lên nói:

-Đại sư tôi sai rồi, tôi không nên đâm chết ngài, cũng không nên vì tiền mà đi lừa bắt trẻ con. Ngàn vạn sai lầm đều là lỗi ở tôi, nếu ngài chết không nhắm mắt thì cứ giết tôi đi. Cầu xin ngài, đừng làm hại mẹ tôi!

Phương Chính sửng sốt, vốn cứ tưởng tên nhóc này được trời phật phù hộ nên đột nhiên trở nên mạnh mẽ, kết quả... lại thành ra kiểu này.

Thế nhưng một màn trước mắt lại khiến Phương Chính có chút vui mừng, ít nhiều gì lương tâm của người này cũng chưa tới mức hư hỏng hẳn. Nhưng có lương tâm không đồng nghĩa với việc có thể xóa sạch toàn bộ sai lầm, hôm qua anh phạm sai thì hôm nay phải trả nợ, rốt cuộc đều phải trả đủ, không ai được ngoại lệ!

Lúc này, chị của Lưu Dương cũng quỳ xuống, dập đầu nói:

-Đại sư, đều là bọn tôi sai, bọn tôi không nên hại tính mạng của ngài. Sai lầm thế nào bọn tôi cũng xin nhận, ngài muốn giết hay muốn xẻo da lóc thịt cứ tùy ý, chỉ cầu xin ngài đừng làm hại mẹ tôi.

Hai người đã quỳ, mợ Lưu Dương trước giờ chưa từng có chủ kiến chạy không được mà không chạy cũng không xong, liền đơn giản quỳ xuống theo.

Phương Chính liếc mắt nhìn cô ta một cái, sau đó lạnh nhạt nói:

-Không muốn bần tăng tìm các người gây phiền toái cũng không phải là không được, thì chính là biển khổ vô biên quay đầu là bờ. Các người có bằng lòng đi tự thú hay không?

-Bằng lòng, bằng lòng!

Vừa nghe được chỉ cần tự thú là không bị ác quỷ ăn thịt, đám người lập tức gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc! Cái này tương đương với việc nhặt lại được một mạng, hạnh phúc đến độ không biết nên khóc hay nên cười. Còn lừa hòa thượng trước mắt ư?

Để tay lên ngực tự hỏi, bọn họ dám lừa cảnh sát, dám lừa mọi người, nhưng bị hòa thượng quỷ này đuổi theo lâu như vậy, thấy được sự lợi hại của hòa thượng quỷ rồi, cho bọn họ một trăm lá gan bọn họ cũng không dám làm như vậy. Không phải chỉ là ngồi tù thôi sao? So với chết vẫn đỡ hơn mà?

Ba người nghĩ kỹ rồi, chỉ cần lần này có thể sống sót, lập tức đi tự thú, tuyệt đối không kéo dài!

Nhìn ba người đồng ý tự thú, Phương Chính cũng không dây dưa thêm, hắn dùng một tay giữ lấy cửa xe, kéo xuống một cái, chỉ nghe âm thanh sắt thép bị xé rách vang lên, một cái cửa xe to như thế đã bị xé xuống. Tiếp đó Phương Chính thử thăm dò, rồi lại dùng một tay kéo mẹ Lưu Dương ra ngoài.

Kiểm tra sơ qua một chút, mẹ Lưu Dương đã bị gãy xương đùi, xương ngực cũng gãy mất một cái. Tuy với người già mà nói thì gãy xương không phải chuyện nhỏ, nhưng Phương Chính liếc mắt nhìn liền thấy trên người bà ta nghiệp lực nặng nề, một chút không đành lòng cuối cùng cũng bốc hơi sạch sẽ.

Sau khi xác định mẹ Lưu Dương không chết được, Phương Chính liếc mắt nhìn ba người một cái, cười tủm tỉm nói:

-Các người đã đáp ứng bần tăng thì phải nhớ cho kĩ, nếu các người không đi tự thú, bần tăng còn sẽ còn đến tìm.

-Đi đi đi, nhất định đi, đại sư yên tâm, chúng tôi lừa ai cũng không dám lừa ngài mà.

Lưu Dương sắp khóc tới nơi, tay không xé rách cửa xe, mẹ nó chứ cái này còn là người sao? Là khổng lồ xanh khoác da người thì có! Bảo hòa thượng này không phải quỷ, có đánh chết hắn cũng không tin!

Phương Chính khẽ gật đầu, ngẩng đầu nhìn về hướng cậu Lưu Dương đã chạy xa tít tắp lúc nãy, nếu nói những người này rất ác độc, thì cậu của Lưu Dương chính là kẻ ác nhất, dù sao những người đó còn có lương tâm, còn cái tên kia một chút cũng không có.

Phương Chính nhìn bóng dáng đối phương, nhếch miệng cười nói:

-Còn chạy? Thật sự nghĩ cắt đuôi bần tăng dễ vậy sao? Hôm nay phải cho các người thưởng thức một chút món búng trán, một trong thập đại khổ hình của Nhất Chỉ tự mới được!

Nghe được lời này, Lưu Dương, mợ Lưu Dương, chị Lưu Dương đều đơ ra, búng trán? Cái này cũng xem như là khổ hình sao? Hình như hơi vô lí?

Phương Chính cũng không giải thích, hắn vung ống tay áo, hóa thành một cái bóng màu trắng lướt đuổi theo cậu của Lưu Dương.

Phương Chính vừa đi, mợ Lưu Dương thật cẩn thận hỏi Lưu Dương:

-Chúng ta thật sự đi tự thú à?

Lưu Dương hỏi ngược lại:

-Mợ dám không đi sao?

Mợ Lưu Dương nhanh chóng lắc đầu, sau đó ba người cười khổ một tiếng, yên lặng móc di động ra, báo cảnh sát! Cả đời họ hãm hại lừa gạt, chưa từng nghĩ tới có một ngày, chính bản thân mình sẽ gọi cảnh sát tới bắt mình, cảm giác này, thật quả là có chút độc đáo.

Bên kia, cậu Lưu Dương là Ngô Tông đã nhanh như chớp chạy xa tít tắp, vừa chạy vừa lẩm bẩm:

-Đừng trách tôi, người không vì mình trời tru đất diệt, tôi cũng chỉ muốn sống mà thôi. Nếu như các người đã chết, sau này tôi đốt cho các người thêm chút giấy tiền là được.

Còn đang lẩm nha lẩm nhẩm, Ngô Tông bỗng nhiên cảm nhận được một trận gió ở phía sau lưng mình ập tới, theo bản năng quay đầu lại nhìn lại, chỉ thấy một bóng dáng màu trắng tiếp cận rất nhanh, một bàn tay trắng tinh như ngọc chậm rãi nâng lên, hạ xuống giữa chân mày hắn!

Trong nháy mắt kia, Ngô Tông chỉ cảm thấy da đầu muốn toác ra, ác quỷ này đuổi theo rồi! Thầm nghĩ: "Xong rồi, đây là sắp bị chụp chết rồi!"

Ngô Tông uất ức trong lòng, gào lên:

- Mẹ nó, phía sau nhiều người như vậy mà mày không thèm đuổi, con mẹ nó chạy theo tao làm gì? Cũng đâu phải một mình tao lái xe đâm mày?

Kết quả, chỉ thấy cái tay kia biến hóa giữa không trung, ngón trỏ cong lại, ngón cái chặn lấy ngón trỏ, làm thành một từ thế "OK", Ngô Tông ngớ người, đây là muốn làm gì? Đây là đáp ứng lời của hắn, chuẩn bị quay về tìm đám người Lưu Dương sao? Đây là hắn tìm được đường sống trong chỗ chết rồi sao?

Ngay sau đó, cái tay kia rơi xuống, ngón trỏ đột nhiên bắn ra!

-Á đậu, búng trán?

Trong nháy mắt đó, Ngô Tông chỉ có một ý nghĩ. Ác quỷ mà lại dùng búng trán để đả thương người ta? Này... Ác quỷ không nên dùng cắn sao? Ít nhất cũng phải làm dài móng tay ra rồi cào một chút chứ? Búng trán là có ý gì? Đây là xem thường hắn sao? Có bản lĩnh mày cắn tao xem! Mẹ nó, thế mà lại bị một con quỷ kì thị!

Ý nghĩ đó chỉ lóe lên trong chớp nhoáng, ngay sau đó, Ngô Tông liền hối hận.

Chỉ nghe bùm một tiếng, y hệt tiếng búa gõ vào bí đao, thanh âm nặng nề mà thanh thúy! Ngô Tông chỉ cảm thấy giữa mày đau nhức hồi lâu, cơ hồ hét lên theo bản năng:

-A! Đau!

Sức lực của Phương Chính như thế nào? Tay không xé sắt thép, toàn lực cản được ô tô. Nếu dùng toàn lực để búng trán, sắt thép cũng bị bắn ra một lỗ! Ngô Tông chỉ là thân thể phàm thai, một cái búng trán hạ xuống, trong nháy mắt giữa mày sưng đỏ rồi nhô lên, hóa thành một cục lớn.

Ngô Tông chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, đầu đau muốn chết, chân mềm nhũn, bùm một tiếng gục lên trên mặt đất. Nhưng mà, ác mộng mới vừa bắt đầu.

Chỉ thấy hòa thượng phía sau cũng ngừng lại, cười ha ha nói:

-Đừng làm cho bần tăng phải đuổi theo ông, nếu không, nhận đủ món búng trán đi!

-

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay