Chương 973: Tôi Giả Không Phải Quỷ Tốt!
Cú đạp phanh quá đột ngột, chiếc xe hất đuôi, đánh tròn trên đường cái rồi mới miễn cưỡng dừng lại.
Đồng thời mọi người thấy rõ ràng trên mui xe có một thứ gì đó màu trắng bay ra ngoài, đụng vào trên cây. Cây đại thụ kia cũng bị đâm phát ra tiếng kêu rất lớn, phảng phất muốn gãy!
Giờ khắc này, sau khi xác định mình vẫn còn sống, bọn họ không quan tâm tại sao chiếc xe bị trôi đi mà đều duỗi cổ, ngừng thở, xem hòa thượng kia rốt cục chết hay chưa!
Kỳ thật, trong lòng bọn họ vẫn có chút mong đợi hòa thượng này chết rồi. Dù sao va chạm mạnh như thế chắc chắn chết người. Rốt cục có là kim cương hồ lô cũng không chịu được tàn phá như thế chứ?
Nhưng điều họ hi vọng đương nhiên đã thất bại, chỉ thấy hòa thượng bị hất văng lên cây kia sau khi rơi xuống đất lại chậm rãi đứng lên. Sau khi chỉnh sửa bề ngoài một chút, hắn liền khẽ cười với bọn họ. Nụ cười kia dưới sự phụ trợ của nước cà chua có cảm giác rất quỷ dị!
Mấy người họ chỉ cảm thấy có luồng hơi lạnh từ đuôi xương cụt xông lên đỉnh đầu, không kiềm được hét toáng lên. Sau đó hô:
- Lái xe đi!
Lưu Dương lập tức lấy lại tinh thần, khởi động xe! Động cơ ô tô phát ra tiếng vang nặng nề, nhưng sau đó lại yên tĩnh trở lại.
- Mẹ nó, tắt máy! Tao đã nói từ sớm nên đổi đi! Chúng mày cứ nhất định phải dùng cái xe số tay nát này! Mẹ nó!
Lưu Dương vừa mắng vừa cố gắng khởi động xe...
Dường như cùng lúc đó, chị của hắn hoảng sợ hô:
- Hòa thượng kia đến đây kìa!
Lưu Dương vừa nghe thế chân liền run, động tác quá mạnh, xe lại tắt máy. Hắn muốn khóc, đây là nhà dột còn gặp mưa, xe này dường như không khởi động được!
Cậu Lưu Dương thấy thế kéo hắn ra, mắng:
- Mày qua đây, để tao!
Mấy người đều bị dọa sợ, Lưu Dương chết sống không dám xuống xe, cũng may không gian trong xe đủ lớn, hai người lớn cũng có thể di chuyển đổi chỗ.
Lưu Dương ngồi ở phía sau mới phát hiện thân thể hắn đang run,run đến nỗi không dừng được!
Cậu Lưu Dương cũng không khá hơn hắn bao nhiều, miệng còn thầm thì:
- Oan có đầu nợ có chủ, không phải tao đâm chết mày, mày đừng tới tìm tao!
Nghe thế, Lưu Dương suýt chút nữa đã muốn xông tới bóp chết đối phương. Nhưng cuối cùng vẫn nhịn được, thầm mắng "Con mẹ nó!"
Không biết là cầu nguyện có tác dụng hay là bởi cậu Lưu Dương luôn tập trung lẩm bẩm mà người cũng tỉnh táo không ít, xe thuận lợi nổ máy.
Ngay lúc này, hòa thượng lại một lần nữa tới gần bọn họ, đứng ngay ở đầu xe, chắp tay trước ngực nhìn bọn họ, cười quỷ dị nói:
- A Di Đà Phật, bể khổ vô biên quay đầu là bờ. Thí chủ, tội gì cứ gàn bướng như vậy?
- Cút mẹ mày đi!
Cậu Lưu Dương đạp chân ga khiến chiếc lập tức xông về trước, chỉ nghe rầm một tiếng, hòa thượng lại bị đâm bay ra ngoài!
Cậu Lưu Dương vẫn chưa yên tâm, lại xông tới đâm lần nữa.
Phương Chính thấy hắn hung ác như vậy, nhướng mày, nhìn xung quanh một chút thấy trái phải không có ai, nhếch miệng cười nói:
- A Di Đà Phật, tôi không ra tay, thí chủ lại coi tôi đang giả là một con quỷ tốt bụng phải không? Hôm nay tôi phải nghịch thiên!
Mắt thấy chiếc xe phóng tới, Phương Chính cũng không chạy, đứng thành tư thế trung bình tấn! Nhiều ngày như vậy, hắn đã ăn cùng tắm hết bao nhiêu linh tham, Long Tường Đoán thể thuật đã sớm có tác dụng, chỉ là ở trên núi một mình nên dù Phương Chính có một thân bản lĩnh cũng chẳng có chỗ dùng.
Bây giờ , Phương Chính muốn thử xem khí lực của mình lớn đến mức nào! Thế là hắn cũng không tránh né mà chắp tay trước ngực. Trong nháy mắt đó, cơ bắp trên cánh tay của Phương Chính tráng kiện hẳn ra.
Thấy Phương Chính vẫn không việc gì lại bò dậy, hơn nữa nhìn tư thế kia còn muốn lấy cứng đối cứng với bọn họ, mấy người trong xe chỉ cảm thấy da đầu muốn nổ tung,
Chuyện trước mắt quá quỷ dị, thật không thể hiểu được! Đó là điều vốn không nên phát sinh trong hiện thực, nó chỉ có thể có trong phim ảnh thôi!
Cậu Lưu Dương cũng bị dọa sợ , nhưng sợ hãi càng khiến hắn điên cuồng, lại đạp chân ga thêm lần nữa, hét lớn:
- Đi chết đi!
Ngay lúc đó, hai tay Phương Chính đẩy ra, lực của đôi tay đạt đến tối đa!
Một tiếng vang rất lớn vang lên!
Đám người Lưu Dương chỉ cảm thấy xe bị chặn đứng lại, sắt thép vặn vẹo, tiếng đứt gãy vang lên không dứt. Đồng thời đuôi xe bị nhấc lên, bay lên trời!
Cũng may tất cả đều thắt dây an toàn nên lúc này mới không bị quật bay ra ngoài. Nhưng cho dù là thế, mỗi người đều bị dây an toàn siết chặt đến nối suýt hộc máu. Mẹ Lưu Dương vốn lớn tuổi , kích thích như thế lúc trẻ bà cũng không dám chơi, huống chi là bây giờ?
Òa một tiếng, mẹ Lưu Dương nôn lên mặt cậu Lưu Dương.
Cậu Lưu Dương đang buồn nôn cũng nôn theo, không biết là cố ý hay làm sao mà ông ta lại nôn về phía mặt mẹ Lưu Dương. Xem ra vẫn là muốn nôn lại để trả thù!
Kết quả đúng lúc này, khoảng khắc chiếc xe khẽ dừng lại giữa không trung, mọi người thấy hòa thượng kia cười với họ. Tay trái của hắn nâng xe, tay phải tung ra một chưởng!
Rầm!
Một tiếng vang thật lớn, xe bị đánh bay ra xa hơn mười thước trong nháy mắt! Đám người lăn lộn trong xe, cậu Lưu Dương vừa nôn một ngụm thì bị hất trở lại, văng thẳng vào mặt hắn. Cảm giác của hắn lúc đó như thế nào chắc chỉ có hắn mới rõ.
Lại rầm một tiếng, chiếc xe rơi xuống đất, lại tiếp tục lăn lăn...
Người trong xe cảm thấy trời đất xoay tròn, ngày đêm không phân được, đầu óc cũng ngơ ngác không biết mình còn sống hay đã chết. Nhất là mẹ Lưu Dương đã ngã hôn mê bất tỉnh tại chỗ.
Chị Lưu Dương và cậu của hắn cũng không kém mấy, dù sao nằm ở trong cũng không nhúc nhích được.
Lưu Dương chung quy cũng còn trẻ, khôi phục rất nhanh, nghĩ đến ô tô bị lật, lập tức nhớ đến cảnh trong phim, tiếp theo có phải sẽ có một tiếng nổ to không?
Thế là Lưu Dương quát to một tiếng:
- Chạy mau! Xe sẽ nổ!
Tiếng quát đó đã đánh thức cậu, chị và cô Lưu Dương, mấy người vội vã mở dây an toàn, cố gắng bò ra ngoài.
Lưu Dương cũng bò ra ngoài nhưng sau khi leo ra, hắn phát hiện mẹ mình không ra, mới chạy trở lại cứu mẹ. Nhưng cửa đã bị biến dạng vì lăn, hắn có dùng sức thế nào cũng không mở ra được. Hắn gấp gáp hét lớn:
- Cậu, chị, cô ơi, mau tới đây cứu mẹ cháu nữa! Cháu không mở được cửa!
Nhưng chỉ có chị họ hắn và cô chạy tới. Lưu Dương ngẩng đầu tìm cậu. Dù sao lúc này sức lực của đàn ông vẫn lớn hơn mấy người phụ nữ.