Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 972

Chương 972: Nhận Ra

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 972: Nhận Ra

Nghe những lời mình vừa nói bị trả nguyên về như thể, còn như tát vào mặt, người kia lập tức đỏ mặt. Hắn biết là không thể đứng ngây ở đây nữa, thế là cúi đầu chạy vào nhà xem xét thiệt hại.

Không bao lâu, cảnh sát cũng đến, Hà Thành cùng mấy người khác tình nguyện làm nhân chứng đi đến phối hợp với cảnh sát điều tra. Bọn người Lưu Dương chạy quá vội vàng, những giấy chứng nhận cũng vứt lại chỗ, trong đó có cả cái giấy chứng nhận kết hôn kia. Cảnh sát cầm giấy xem xét, mắng :

- Mẹ nó, cái giấy chứng nhận này làm giống thật!

Lời vừa nói ra khiến đám người ngây ngẩn cả người, sau đó bừng tỉnh lại, la mắng:

- Giấy chứng nhận kết hôn là giả sao? Người kia không phải chồng của Hà Thanh? Móa, chúng ta bị lừa cả rồi!

Hà Thành thì bụm mặt, ôm con khóc lóc kể lể:

- Tôi đã nói rồi, tôi không biết bọn họ mà.

Mọi người cảm thấy mặt nóng ran. Ai ngờ được lại có một đám người dám diễn trò giữa ban ngày ban mặt như thế! Lại nghĩ nếu hòa thượng kia không ra tay giúp đỡ thì không biết sẽ có hậu quả thế nào, ai cũng lạnh cả người . Lại nghĩ nếu là mình hoặc người nhà mình cũng trúng kế như thế, thì lòng càng lạnh hơn.

Cảnh sát nói:

- Chuyện này không đơn giản chỉ là lừa bán người hay là cướp đoạt trẻ con nữa. Tóm lại nếu các vị có lại nhìn thấy những người kia hoặc có đầu mối gì thì lập tức gọi 113. CÒn nếu như lại có người dùng mâu thuẫn gia đình để đánh người gì đó, nhất định phải báo cảnh sát ngay. Mâu thuẫn gia đình cũng không được đánh người! Đó là phạm pháp!

Cảnh sát nói xong thì dẫn Hà Thanh và mấy nhân chứng đi.

Đồng thời cũng có cảnh sát đuổi theo hướng đi của chiếc xe và liên hệ với cảnh sát giao thông yêu cầu phối hợp tìm kiếm để chặn đường...

Cảnh sát mới đi, trong đám người bỗng có người hô lớn:

- Tôi nhớ ra rồi! Hòa thượng áo trắng vừa rồi có dẫn theo một chú chó, bộ dạng giống Phương Chính trụ trì được chia sẻ trên Internet như đúc! Chẳng lẽ hắn chính là Phương Chính?

- Ai nha! Nghe kiểu này tôi cũng nhớ tới vị đó tám phần là Phương Chính rồi! Phương Chính trụ trì là người tốt, trợ giúp chúng ta ngăn cản sự phá hoại của biến thể Đông y, còn giúp rất nhiều người, hắn là Bồ Tát sống đó! Không ngờ lại có thể gặp được. Ai, sao lúc nãy tôi không nhớ ra để chụp chung với hắn một tấm ảnh hay xin hắn ban cho phúc phần gì nhỉ?

- Khó trách tôi vẫn cảm thấy hòa thượng đó có chút không đứng đắn, thì ra là hắn! Vậy thì không sai đâu, trong thiên hạ chỉ có mỗi Phương Chính trụ trì mới có khả năng dùng nguy cơ trước mắt để hù dọa người khác. Nói vị đại sư này không đứng đắn đúng là không đứng đắn thật mà!

- Tôi vừa tìm mấy ảnh chụp Phương Chính, không sai đâu, chính là hắn!

- Các người nhìn chú chó kia xem, có phải giống như đúc không? Chú chó lớn thế trên cả nước chỉ có một thôi, không sai đâu!

Độc Lang phụng mệnh bảo vệ mẹ con Hà Thanh, giờ hai người kia đã bị xe cảnh sát mang đi, nó cũng không biết chạy đi đâu, nên cứ ở chợ thức ăn chờ. Vừa nằm sấp ngủ chút, bỗng nhiên bị một đám người bàn luận còn nhìn nó với ánh mắt cuồng nhiệt nữa, lập tức nó cảm thấy cả người không được tự nhiên, theo bản năng nhanh chân chạy, lòng tự nhủ: "Ta thèm vào, các người tìm Phương Chính thì tìm, nhìn ta như vậy làm cái gì? Ta cũng không phải là chó, thịt sói không ăn được đâu!"

Độc Lang chạy đi khiến mọi người chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, hối hận lúc này không thân mật một chút với Phương Chính, dù là chỉ để hắn xem bệnh cho cũng rất tốt rồi...

Sau đó mọi người lại nghĩ đến chiếc xe kia, không biết tên kia chạy đi đâu rồi.

Mà chiếc xe mọi người quan tâm đang chạy trốn trên một con đường không có camera, qua đường phố vào ngõ hẻm, chạy vô cùng có thứ tự. Chắc chắn con đường chạy trốn này đã sớm được lên kết hoạch. Hoàn toàn có thể tránh được hệ thống camera. Lại là con đường ngắn nhất rời khỏi thành phố, đi vào đường cái ở nông thôn. Đoạn đường này không hề có camera thăm dò bao quát, đến nơi này đám người kia mới nhẹ nhàng thở ra.

- Hô! Cuối cùng cũng ra.

Mẹ Lưu Dương thở dài một hơi.

Cô của Lưu Dương và chị hắn cũng ngồi liệt ở ghế sau, thấp giọng mắng:

- Đều tại tên hòa thượng chết tiệt đó, kế hoạch chúng ta cố gắng chuẩn bị cả một tháng bị ngâm nước rồi. Mẹ, lần này thất bại thì về sau sẽ khó ra tay hơn đó. Nếu như thất bại thì làm sao chúng ta bàn giao cho cố chủ được? Phí bồi thường hợp đồng kia nữa, chúng ta không trả nổi đâu.

Mẹ Lưu Dương trừng cô ta một cái nói:

- Mày gấp gáp cái gì? Lúc này mới chỉ bắt đầu, trước tránh né đã, thời gian bên kia cho chúng ta còn 1 tháng. Còn có thời gian tìm cơ hội tiếp.

Cậu của Lưu Dương nói:

- Đáng lẽ lúc ấy mấy người nên nghe tôi. Chơi âm mưu quỷ kế gì chứ? Còn điều tra thông tin, làm giấy chứng nhận giả. Nếu là tôi, thì tìm ngay cơ hội không có ai, đánh Hà Thanh ngất xỉu rồi cướp đứa trẻ lên xe đạp ga phóng đi không thấy bóng luôn.

Nghe hắn nói như vậy, mẹ Lưu Dương lập tức nổi điên:

- Chỉ biết cướp! Nhiều người như vậy, mày xem làm sao cướp! Một người một miếng nước bọt là đủ ngập chết mày rồi đấy! Còn chọn lúc không có ai, lúc nào không có người vậy? Mày nói cho tao biết đi!

Cậu của Lưu Dương suy nghĩ kỹ lại chút, có vẻ như Hà Thanh không hề có thói quen cho con trai đi ra ngoài vào buổi tối.

- Đi, đừng ồn ào nữa. Tôi đã giết người...

Lúc này, Lưu Dương bỗng mở miệng nói.

Nghe hắn nói thế, tất cả mọi người trầm mặc.

- Rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, cũng không phải lần đầu tiên.

Mẹ Lưu Dương nói.

Lưu Dương khẽ gật đầu, hút một hơi thuốc, im lặng lái xe.

Cậu của Lưu Dương hạ kính cửa sổ xuống, nhìn phong cảnh bên ngoài thầm nói:

- Tôi cảm thấy cướp rồi chạy vẫn khá tốt.

- Tôi cũng cảm thấy như vậy.

Lúc này có một giọng nói đáp lại.

Cậu của Lưu Dương nghe thấy có người tán thành với mình lập tức vui vẻ, hắn vừa muốn nói thêm gì thì đột nhiên tái mặt! Bọn họ chỉ có năm người, hai nam ba nữ, Lưu Dương còn đang lái xe mà giọng kia không giống Lưu Dương lắm. Vậy ai đang nói chuyện?

Nghĩ đến chỗ này, tóc gáy của hắn dựng cả lên, chỉ cảm thấy nổi da gà, hét lớn:

- Ai?!

- A Di Đà Phật, thí chủ đang hỏi bần tăng à?

Ngoài cửa sổ bỗng có một cái đầu trọc từ trên đỉnh thùng xe rủ xuống, cười ha hả nhìn hắn! Trên mặt có một mảng máu đỏ, vẻ mặt tươi cười vào giờ phút này lại vô cùng quỷ dị.

Cậu Lưu Dương hét lớn:

- Có quỷ!!!!

Đồng thời chị họ Lưu Dương và cô của hắn thấy cảnh ấy cũng hét rầm lên.

Theo họ, ban nãy bị nghiến một lần mà không chết cũng đã là mạng lớn. lần cuối, khi hòa thượng này bị họ lái xe đâm thẳng vào tường với lực mạnh như thế, cũng đủ húc chết cả con trâu! Tên hòa thượng ấy hẳn phải chết chắc rồi.

Bởi vậy khi thấy đối phương xuất hiện, họ chắc chắn đó là quỷ! Không thể nào là người sống được!

Bọn họ hét lên khiến cả Lưu Dương và mẹ Lưu Dương cũng quay đầu lại. Vừa nhìn, Lưu Dương chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh túa ra, chân theo ban năng đạp phanh lại!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay