Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 971

Chương 971: Hòa Thượng Tông Không Chết

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 971: Hòa Thượng Tông Không Chết

Lưu Dương cảm thấy hắn nói có lý, thế là nhấn ga, xông tới

Thấy cảnh này, quần chúng vây xem trợn tròn mắt, muốn giết người rồi!

- Mau dừng lại!

Có người kêu lên.

- Mau dừng lại, muốn giết người rồi!

- Đại sư tránh ra mau!

Hà Thanh cũng lấy lại tinh thần, hô lớn, đồng thời chạy đến muốn kéo người nhưng bị đám người kéo lại. Lúc này xông lên quá nửa là không còn kịp nữa rồi.

- A!

Có người hét lên, bụm mặt không dám nhìn.

Khi xe lăn bánh, hòa thượng trước mặt bị đầu xe tông thẳng!

Thấy cảnh này, Lưu Dương sợ choáng váng, không ngờ hòa thượng thật sự không tránh ra! Cứ thế bất động đứng đấy cho hắn đâm!

Lưu Dương muốn phanh xe, nhưng vì quá sốt ruột, chân lại đạp ga tiến lên, xe đột nhiên phát lực, hòa thượng trước mắt bị xe tông ngã, còn nghiến qua!

Lưu Dương cảm giác rõ bánh xe đè lên thứ gì đó, hơi xóc nảy một chút, hiển nhiên là bánh trước nghiền qua! Đồng thời ngoài cửa sổ truyền đến từng tiếng kinh hô, còn có tiếng la cứu người. Có người nhát gan còn che mắt không dám nhìn.

Lưu Dương cũng sợ, xảy ra án mạng rồi!

Đúng lúc này, mẹ Lưu Dương khẽ giọng nói:

- Con điên rồi? Có can đảm đâm người ta? Lần này xong rồi, vụ này lớn chuyện rồi, chúng ta cứ để vậy chạy cũng không được! Dính đến mạng người, chạy cũng không thoát được!

Chú của Lưu Dương cũng bị dọa, hỏi:

- Vậy phải làm thế nào?

Hai người phụ nữ đằng sau là cô của Lưu Dương và chị của Lưu Dương cũng gấp gáp hỏi:

- Đúng vậy , phải xử lý sao đây? Chúng ta không chịu được tra hỏi!

Mẹ Lưu Dương nói:

- Đã đến nước này, người cũng đâm rồi, còn có thể nói gì nữa? Chạy đi, có thể chạy được bao xa thì chạy!

- Còn người bị đâm dưới xe thì sao?

Lưu Dương hỏi.

- Con quan tâm đến sống chết của hắn? Chết dứt khoát lại tốt, nói là trượt chân đâm chết rồi vì hoảng hốt nên chạy. Có bị bắt được cũng không thành tội xử bắn. Coi như phải bồi thương thì cũng chỉ cần bồi thường một lần duy nhất. Nếu không đâm chết mới có phiền toái, sau này thương thế trên người hắn, muốn bỏ cũng không bỏ được! Biện pháp duy nhất chính là con chết hoặc hắn chết. Hai kết quả này con tự chọn đi.

Mẹ Lưu Dương thở phì phò nói.

Đúng lúc này, có người kêu lên:

- Hòa thượng không chết, vẫn còn sống.

Nghe được hòa thượng còn sống, Lưu Dương lại nghĩ tới lời của mẹ, cắn răng kêu lên:

- Làm hư chuyện của tao, mày chết đi!

Nói xong Lưu Dương đạp chân ga lần nữa, xe lập tức phóng ra ngoài, bánh sau lại nghiến phải người, xóc nảy một trận.

Lưu Dương vẫn chưa yên tâm , còn nhìn vào kính chiếu hậu nhìn lại, thấy hòa thượng kia nằm rạp trên đất, có vẻ là xong đời rồi. Lưu Dương lấy lại tinh thần nhìn về phía trước, trong lòng thầm mắng một câu:" Tên hòa thượng chết tiệt! Rốt cuộc cũng chết!"

Lưu Dương vẫn có chút chưa yên lòng, lại nhìn kính chiếu hậu, lập tức ngây người! Hòa thượng vốn nằm trên đất sao lại không thấy rồi?

- Người đâu rồi?

Lưu Dương vô thức hỏi.

Mẹ Lưu Dương và cậu hắn cũng quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy trên mặt đất rỗng tuếch, không thấy hòa thượng kia đâu! Lại nhìn đám người vây xem kia, họ lần lượt nhìn họ chằm chằm giống như gặp quỷ vậy. Người trong xe choáng váng đầu óc, tình huống này là như thế nào đây?

Đúng lúc này...

Phanh!

Một tiếng đánh trùng điệp dọa mấy người phụ nữ hét ầm lên, mà cả Lưu Dương và cậu hắn cũng bị dọa khẽ run rẩy, quay đầu lại chỉ thấy hòa thượng nằm sấp trên mui xe! Hòa thượng ghé vào trên mui mở to hai mắt nhìn mà mặt mũi đầy máu tươi kinh khủng như mặt quỷ! Như lệ quỷ tỏa hồn đang nhìn bọn họ chằm chằm, kêu lên:

- A Di Đà Phật, thí chủ à, các người hung ác quá rồi!

- A!

Mấy người phụ nữ coi hòa thượng như xác chết vùng dậy, bị dọa đến kêu to.

Lưu Dương cũng bị dọa đến sợ trắng bệch cả mặt, cơ hồ như là bản năng, hắn đạp chân ga khiến xe xe phóng mạnh đi.

Những người này bị dọa sợ hãi nên không phát hiện ra, còn đám người vây xem kia có không ít người hé miệng cười.

- Ha ha,..

- Hòa thượng này thật mạnh mẽ, bị đụng như thế mà không chết vẫn còn sinh long hoạt hổ.

- Tôi phục nhất là lúc sau khi hắn bị đụng còn không nghĩ đến đi chữa trị vết thương, lại coi như mình không việc gì, còn có thời gian lấy mất trái cà chua vỗ lên đầu...

- Mấy tên kia nhất định có tật giật mình. Cà chua cũng không như sốt cà chua, chỉ cần cẩn thận nhìn thấy màu sắc khác biệt sẽ bại lộ tất cả. Kết quả...

- Lúc nãy chắc chắn là cố ý đâm rồi, nếu không sẽ không sợ thành thế kia đâu..

- Có phải cố ý hay không tôi không biết, nếu tôi ở vị trí của Lưu Dương, tôi cũng bị hòa thượng dọa tè ra quần ấy.

- Vừa nãy có phải cố ý hay không thì không biết, nhưng lần này nhất định là cố ý! Đại sư cẩn thận đó!

Lúc này, xe đã chuyển động lần nữa và phóng ra ngoài, sau đó rầm một tiếng đâm vào bức tường đối diện! Bức tường đổ sụp, hòa thượng bị đâm thẳng vào không rõ sống chết.

Nhìn đến đây, đám người chợt tỉnh ngộ vừa rồi mới đâm hòa thượng không chết, nhưng lần này là thật sự va chạm đó, lần này sợ là sẽ xảy ra án mạng thật!

Cả đám vội vàng chạy tới, chuẩn bị xem xét tình huống.

Sau bức tường vỡ vụng chỉ có một đống gạch, còn có một số bàn bị đâm hỏng... Nhưng Hà Thanh xông đến tìm khắp cả phòng cũng không tìm thấy hòa thượng bị đâm vào tường kia! Thậm chí tìm khắp cả phòng cũng không có chút máu nào, chỉ thấy một chút nước cà chua.

Mà sau khi nhìn thấy cái này, mọi người đều có tâm lý nắm chắc hòa thượng kia bị đâm vào tới đây.

Còn hòa thượng kia đi đâu rồi...

Cả đám theo bản năng nhìn về phía chiếc xe đang chạy trốn.

Lúc này có một người chạy vào giữa đám, nghe nói có người bị đâm, cười trên nỗi đau của người khác nói:

- Ai nha, không biết là nhà ai không may bị đâm, haha...

Lời vừa nói ra lập tức nhận được mấy cái nhìn khinh khỉnh, có người còn mắng:

- Lúc này còn cười trên nỗi đau của người khác, có còn là người không? Có chút đồng tình không?

Đối phương lại có vẻ mặt xem thường nói:

- Đồng tình thì đương nhiên tôi có. Nhưng do người đó xui xẻo, còn trách tôi không có đồng tình hả? Hahaha...

Đang lúc nói chuyện thì hắn tiến lên tập trung nhìn vào,rồi mặt tái đi nhanh chóng, bụm mặt hét to:

- Móa, đây là nhà tôi! Nhà tôi đó! Nhà tôi bị đâm rồi!

Người xung quanh thấy thế đều cười, có người còn giả giọng của hắn, ngữ âm kiểu âm dương quái khí nói:

- Ai nha, không biết là nhà ai không may bị đâm, haha...

Cả đám nghe vậy lại cười.

Tên quỷ không may kia nghe vậy, giận dữ nói:

- Đã như vậy rồi, các người còn ngồi nói châm chọc, các người không có chút đồng tình nào à?

Lần này, cả đám đồng thanh đáp:

- Đồng tình đương nhiên là có...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay