Chương 970: Hòa Thượng Không Sợ Chết
Bên này Phương Chính bình tĩnh nhìn người đàn ông kia. Trước đó Phương Chính đã dùng tuệ nhãn nhìn thấu người đàn ông kia. Hắn không phải người tốt lành gì, thậm chí người thân của hắn cũng đều không phải người tốt, toàn thân đầy sát khí quấn quanh, khí đen lượn lờ.
Trên người Hà Thanh thì tương đối bình thường, có sát khí cũng có công đức, có thể xem như một người bình thường. Nhưng Phương Chính biết chỉ dựa vào lượng sát khí nhiều bao nhiêu thì cũng không thể phân biệt được sự việc lần này ai đúng ai sai.
Dù sao tuệ nhãn cũng không nhìn ra được đúng sai, người xấu trong giây lát cũng đã đứng ở đây mặt đối mặt. Người tốt cũng sẽ phạm sai lầm. Cho nên, Phương Chính luôn đứng bên cạnh nhìn không vội ra tay. Mãi đến khi sự việc ầm ĩ đến mạng người, lúc này mới ra tay ngăn cản người đàn ông kia.
Lưu Dương nhìn chằm chằm Phương Chính, thấy Phương Chính không nói lời nào, người xung quanh còn nói giúp mình liền thấy tự tin hơn. Nhưng sâu trong mắt hắn lóe lên một sự lo nghĩ nào đó, không chỉ là hắn mà còn cả những người thân đi cùng hắn cũng thế.
Mà tất cả điều này đều rơi vào trong mắt Phương Chính.
Phương Chính như có điều suy nghĩ, mỉm cười nói:
- Thí chủ, nếu đây là việc nhà thì đương nhiên bần tăng sẽ không xen vào. Nhưng một gậy lúc nãy của thí chủ đánh xuống sợ là sẽ đánh chết người, thế thì bần tăng không thể không xen vào.
- Mày muốn xen vào đúng không? Được thôi, bảo nó bỏ ra để tao đi. Chuyện hôm nay tạm dừng ở đây.
Lưu Dương đảo con ngươi một vòng, lập tức cầm bao quần áo ném cho Phương Chính.
Hà Thanh nghe xong, tranh thủ thời gian kêu lên:
- Không, trả con cho tôi, tôi có chết cũng không buông đâu! Đại sư, van cầu người mau báo cảnh sát đi, giúp tôi báo cảnh sát đi.
Lưu Dương vùng vẫy một hồi vẫn không thể tránh khỏi hai tay Hà Thanh, tức giận nói:
- Con đàn bà xấu xí này, đến bây giờ còn không biết hối cải, còn muốn báo cảnh sát hả? Cảnh sát có tác dụng mà mày sẽ ngoại tình?
- Tôi không có!
Hà Thanh kêu lên.
Lưu Dương còn muốn nói gì nữa, đúng lúc này cậu của hắn hét lớn một tiếng:
- Lão đang làm gì thế?
Lưu Dương nghe tiếng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Phương Chính lấy điện thoại ra đang bấm số.
- Hòa thượng, mày làm gì đó?
Lưu Dương cũng gấp, lớn tiếng hỏi.
Phương Chính đưa điện thoại lên nói:
- Báo cảnh sát, mặc dù chuyện của các người là chuyện nhà, nhưng...
Nói đến đây, Phương Chính nhìn tất cả mọi người đứng bốn phía, trịnh trọng nói ra từng chữ:
- Ai có thể chứng minh các người là một nhà?
Lời vừa nói ra khiến mọi người xôn xao!
- Hòa thượng này thật can đảm, chẳng lẽ nhìn mà không biết bọn họ là vợ chồng sao?
- Đúng thế, tôi vừa mới nhìn thấy giấy đăng ký của họ, không sai đâu.
- Đúng vậy, hòa thượng vì mặt mũi của mình cũng có thể mở miệng nói bậy nha.
...
Mà rõ ràng ánh mắt của đám người Lưu Dương kia có chút bối rối, vội vã muốn hất Hà Thanh ra. Mẹ Lưu Dương ngồi xổm xuống tách từng ngón tay của Hà Thanh ra, ý đồ mau chóng giải quyết. Không còn biểu hiện lý tính hiền lành như trước đó nữa.
Hà Thanh đau òa lên kêu to, nhưng sống chết không chịu buông tay. Nhìn thấy thế Phương Chính muốn tiến đến ngăn cản, Lưu Dương kêu lên:
- Mày nói ai có thể chứng mình bọn tao là vợ chồng đúng không? Đây là giấy chứng nhận kết hôn của chúng tao, đây là căn cứ chính xác, còn gì không thể chứng minh nữa?
Phương Chính liếc qua, lắc đầu nói:
- Chẳng lẽ anh không biết trên thế giới này có một loại nghề tên là làm giấy tờ giả sao? So với anh, bần tăng càng tin tưởng cảnh sát hơn.
Nói xong, Phương Chính nói vào điện thoại:
- Xin chào? Xin hỏi có phải cảnh sát không?
- Mày mẹ nó im miệng cho tao!
Cậu của Lưu Dương giận dữ muốn tiến đến giật điện thoại. Kết quả Độc Lang bước lên một bước nhe răng nanh, dọa hắn lui trở về, không dám ho he gì nữa.
Hắn nhìn về phía Lưu Dương, Lưu Dương nhìn về phía mẹ hắn, mẹ hắn lại cau mày, thấy thế bà ta tức giận nói:
- Đi!
Lưu Dương gật đầu, ném ngay đứa trẻ lên người Hà Thanh:
- Hôm nay cứ như thế đi, hôm nào lại đến tìm mày! Vẫn câu nói đó, nhất định phải ly hôn!
Con trai vừa đến tay, Hà Thanh ôm chặt con, khóc ào ào, ôm thật chặt lấy, như thể sợ người khác sẽ cướp mất con mình lần nữa.
Mà Lưu Dương cũng thừa cơ xoay người đi, những người khác cũng đi theo.
Xem đến đây, khán giả có chút mơ hồ, tình huống gì đây? Xong việc rồi hả?
Mà mọi người suy nghĩ một chút, mặc dù người một nhà vẫn đến muốn lấy con trai,
Nhưng thủ đoạn tuyệt đối không phải là tử tế. Nếu thật sự gọi cảnh sát, cái tội danh đánh người vẫn tránh không thoát. Nhìn thấy Phương Chính muốn báo cảnh sát thì lập tức đi ngay, nhưng cũng nói được.
Đang lúc coi như náo nhiệt hôm nay dừng ở đây...
- Bần tăng để các người đi sao?
Đúng lúc này, hòa thượng áo trắng đột nhiên quát to, giọng nói như sấm, khiến mọi người giật mình.
Ai cũng nhìn Phương Chính, trong lòng tự nhủ:" Móa, hòa thượng này xen vào việc nhà người khác đến nghiện rồi hả? Hắn muốn làm gì? Muốn lên trời chắc?"
Nhưng bọn họ bất ngờ thấy bọn người Lưu Dương chẳng những không quay đầu mà còn nhanh chân hơn, cố tách khỏi đám người để nhanh chóng rời đi!
Phương Chính thấy thế càng khẳng định được suy đoán của mình là đúng, đuổi theo! Độc Lang muốn theo sau đã bị Phương Chính dùng ánh mắt ngăn lại, để nó ở lại đây bảo vệ mẹ con Hà Thanh.
Mắt thấy Phương Chính đuổi theo, bọn người Lưu Dương nhíu mày, cậu của Lưu Dương mắng to:
- Thằng hòa thượng kia vẫn chưa xong à, lão cho là chúng ta sợ lão chắc?
Đang nói chuyện thì cậu của Lưu Dương đã bốc một khối đá từ chỗ chợ bán thức ăn, khuôn mặt hung ác nhìn chằm chằm vào Phương Chính nói:
- Hòa thượng chết tiệt, mày muốn làm gì?
Phương Chính cười nói:
- Bần tăng chỉ muốn các người chờ ở đây, chuyện gì có mở đầu cũng nên có phần cuối, không bằng chờ một chút, chờ cảnh sát tới đi đã?
- Không có thời gian nghe mày nói bậy! Đi!
Lưu Dương thúc giục cậu của hắn, cậu hắn gật đầu, mấy người đó nhanh chóng đi về phía một chiếc xe minibus đậu ở ngã rẽ gần chợ.
Phương Chính cười ha hả đi tới phía trước xe, chắp tay trước ngực nói:
- Các vị thí chủ, đời này không có gì không giải quyết rõ được, chẳng bằng ở lại, trò chuyện rõ rồi hẵng đi?
- Trò chuyện cái đầu quỷ mày! Hòa thượng chết tiệt, mau mau cút đi!
Lưu Dương nổi giận mắng.
Phương Chính vẫn không động đậy, cười ha hả nói:
- Thí chủ, mắng chửi người khác là không đúng, sau khi chết xuống Địa Ngục sẽ bị cắt lưỡi đó.
- Cút mẹ mày đi, xuống Địa Ngục cái gì! Trên thế giới này lấy đâu ra Địa Ngục? Mau cút đi, nếu không đừng trách tao không khách khí!
Lưu Dương rất gấp gáp.
Nhưng Phương Chính vẫn không tránh đường, tiếp tục nói:
- Thí chủ, trên thế giới này có lẽ không có Địa Ngục, nhưng bần tăng có thể đưa thí chủ đi Địa Ngục dạo chơi, thể nghiệm một chút.
- Mẹ, tên điên! Cút đi!
Lưu Dương chửi rủa đồng thời mẹ Lưu Dương đứng cạnh nói:
- Đi nhanh lên, cảnh sát đến!
Lưu Dương lập tức nóng máu, khởi động xe, đạp chân ga xuống mắng to:
- Tao không tin tao nổ máy, mày còn dám đứng cản đường!
- Hắn chắc chắn chỉ dọa chúng ta thôi. Giờ đào đâu ra hòa thượng liều mạng vì người khác nữa? Tông đi, hắn tránh chắc!
Cậu của Lưu Dương đã gai mắt Phương Chính từ sớm, nếu không phải thấy mình đánh không lại con chó của Phương Chính thì hắn đã sớm dạy Phương Chính một trận. Bây giờ bắt được cơ hội, có thể lách qua Độc Lang, nói gì cũng phải thừa cơ dọa Phương Chính một trận mới được.