Chương 969: A Di Đà Phật
Bị người phụ nữ mắng như vậy, người đàn ông lập tức ném cây gậy trong tay đi.
Trong lòng Hà Thanh vẫn còn có chút cảm kích người phụ nữ, đồng thời cũng cảm thấy chuyện này không đơn giản thế, nhưng cuối cùng vẫn nhẹ nhàng thở ra, tranh thủ thời gian kêu lên:
- Chắc chắn các người nhận nhầm người rồi.
- Đến bây giờ mà mày còn giảo biện à?
Người đàn ông kia phát hỏa lần nữa, bỗng nhiên nhìn về bên cạnh đưa tay bế đứa bé trai lên, mặc kệ bé trai đó òa khóc lớn, giận đùng đùng nói:
- Nói cho mày biết chuyện này không xong, nếu mày không ly hôn, thì đời này đừng nghĩ sẽ gặp lại Quai Quai !
Sau khi bé trai Quai Quai bị người đàn ông ôm lên thì khóc to, luôn miệng kêu:
- Mẹ mẹ, mẹ mẹ, không muốn không muốn...
Nhưng mặc kệ nó khóc thế nào, thì người đàn ông vẫn ôm đứa trẻ chuẩn bị đi khỏi đó.
Hà Thanh quát to một tiếng rồi đánh tới, ôm chặt chân người đàn ông , kêu lên:
- Thả con của tôi ra! Thả con của tôi ra!
Những người khác cũng mau kéo tới, tên kia ý đồ mang Hà Thanh lôi ra nhưng điều làm mọi người bất ngờ là Hà Thanh vốn yếu đuối mà giờ khắc này lại như một người phụ nữ khổng lồ, sức lực vô cùng lớn, ôm chặt lấy đùi người đàn ông kia không buông, đồng thời hét lớn:
- Cướp trẻ con đấy, van cầu mọi người báo cảnh sát! Báo cảnh sát!
Mọi người vây xem nhìn thấy cảnh này lần lượt có người xem không nổi nữa, đám người bắt đầu náo động. Giọng nói vốn thiên về lên án một bên cũng bắt đầu biến thành.
- Những người này đủ rồi.
- Ra tay độc ác quá rồi.
- Một người vợ không đủ tiêu chuẩn nhưng vẫn là một người mẹ tiêu chuẩn. Tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ thật đáng thương, hay là chúng ta giúp đỡ cô ấy đi?
- Quên đi thôi, việc nhà người ta mà. Mà người phụ nữ đã vượt qua giới hạn trước, bất kể nói thế nào chúng ta cũng không nên giúp cô ta. Mà đứa trẻ là người của nhà họ Lưu, người ta muốn dẫn đi cũng thiên kinh địa nghĩa.
Cho dù như thế nhưng vẫn có người chậm rãi đi lên, đương nhiên là đã có chút xem không nổi nữa.
Người đàn ông mặc áo caro chau mày, trong ánh mắt cũng có có chút lo lắng, chăm chú nhìn người phụ nữ đang gắt gao ôm bắp đùi mình, càng lúc càng bạo, lại bắt lấy cây gậy một lần nữa, đưa tay lên muốn đánh!
Mà lần này người phụ nữ hình như không nhìn thấy chỉ cúi đầu lôi kéo, muốn kéo Hà Thanh ra.
Mắt thấy cây gậy trong tay người đàn ông giơ cao sắp đánh xuống!
Lòng mọi người cũng treo lên theo, trong lòng tự nhủ:" Muốn đánh chết người ta rồi!"
Đã có người chạy tới chuẩn bị cản trở, còn có người hô to:
- Dừng tay!
Đáng tiếc, người đàn ông mặc sơ mi chẳng những không dừng lại mà sự do dự trong nháy mắt đã biến thành kiên quyết, đánh ngay một gậy xuống!
- Sư phụ!
Thấy cảnh này, Độc Lang vô thức nhìn về phía Phương Chính đứng cạnh, muốn hỏi một câu còn mặc kệ sao? Kết quả vừa nghiêng đầu sang thì Phương Chính bên cạnh đâu mất rồi?
Cơ hồ đồng thời lúc bầy người kia có tiếng kinh hô và tiếng quát mắng.
- Hòa thượng ở đâu ra?
- Hòa thượng tránh ra cho tao!
- Hòa thượng, việc nhà mà mày cũng xen vào à? Có tin là tao đánh cả mày không?
...
Độc Lang tranh thủ thời gian nhìn sang, quả nhiên không biết từ lúc nào Phương Chính đã đi tới, trong nháy mắt khi người đàn ông đánh cây gậy xuống đã đỡ được một gậy ấy.
Hỏng chuyện của người ta, tự nhiên Phương Chính bị mắng một chập.
Độc Lang nhướn mày, cười lạnh nói:
- Lúc này đến lúc bản hộ pháp ra sân rồi! Ngao!
Một tiếng sói tru, Độc Lang vọt tới! Mấy người vây quanh đang muốn đánh Phương Chính thì đột nhiên có ánh bạc lóe lên, một con sói màu trắng to bằng con nghé con trên đầu có thân cỏ và lá rau nhảy vào đám người, nằm ngang trước mặt hòa thượng áo trắng!
Con sói vô cùng uy mãnh, ánh mắt sắc bén tựa như đang liếc cổ của bọn họ, tùy lúc muốn nhắm người để cắn. Ánh mắt đằng đằng sát khí dọa cả đám vô thức dừng bước.
Người đàn ông mặc sơ mi trừng mắt nhìn Phương Chính, nổi giận mắng:
- Hòa thượng này ít xen vào việc của người khác thôi, xéo đi nhanh lên!
Đồng thời nhấc chân muốn đá Hà Thanh dưới chân.
Hà Thanh thấy rốt cuộc cũng có người ra tay, như ôm lấy cọng cỏ cứu mạng cuối cùng, hét lớn:
- Đại sư cứu mạng! Con thật sự không biết bọn họ! Con không biết thật mà! Mau cứu con của con! Van cầu người, mau cứu con của con!
- Ngậm miệng! Tiện nhân! Mày ngoại tình còn lý lẽ à? Lấy tiền của tao, còn ngoại tình, còn muốn mang con tao đi à? Mơ đi!
Sau khi người đàn ông mặc sơ mi mắng một tiếng rồi mắng tiếp Phương Chính:
- Con lừa trọc chết dẫm, cút sang một bên nếu không con chó này cũng không bảo vệ được mày đâu! Hôm nay coi như có thần phật đầy trời đến đây thì tao cũng phải mang con trai tao đi!
Đám người gặp thế cục này lại dừng lại, vốn muốn cứu người cũng dừng lại để xem tình huống tiếp tục phát triển ra sao. Trên thực tế hiện tại bọn họ có chút mông lung, trước mắt nên giúp ai đây?
Giúp người đàn ông mặc sơ mi? Hắn ta bị đội nón xanh nên nổi giận là hoàn toàn chính xác, nhưng bây giờ hắn là kẻ mạnh bạo lại luôn mồm nói tục nói ác,đánh người hung ác. Nhưng tình thế này cũng có thể hiểu được.
Giúp Hà Thanh? Mặc dù Hà Thanh đã cho người đàn ông mặc sơ mi hai cái sừng, nhưng tình thương của người làm mẹ cũng không phải giả vờ. Người phụ nữ như vậy khiến người ta không thể nào hận đến quay đầu được.
Đồng thời mọi người cũng tò mò, hòa thượng trước mắt này đột nhiên tới đây, chẳng lẽ là muốn lựa chọn một bên sao? Hòa thượng muốn đứng về bên nào? Chẳng lẽ hòa thượng có thể chia được bên nào đúng bên nào sai?
Đám người tụ họp nhiều như vậy, nhanh chóng thu hút càng nhiều kẻ đến sau. Nghe được người đến trước nói về Hà Thanh và người đàn ông mặc sơ mi, mọi người không thấy được người đàn ông mặc sơ mi đánh Hà Thanh, Hà Thanh thì kiên quyết đến chết cũng không buông tay ra, cho nên cảm giác đầu tiên chính là :
- Hòa thượng này có phải đề cao bản thân quá không? Việc nhà người ta mà cũng nhúng tay vào?
- Quản lý có chút rộng đó? Cho dù là cảnh sát đến cũng chưa chắc quản lý chuyện này.
- Nhưng thật ra tôi hiếu kỳ xem lúc này hắn sẽ chọn bên nào. Bên Hà Thanh kia thì sẽ nói hắn ủng hộ người phụ nữ đội nón xanh cho chồng, thật là tiếng xấu muôn đời. Tương tự nếu hắn đứng về phía người đàn ông mặc sơ mi, thì anh ta suýt nữa đã vơ đũa cả nắm, một đòn đánh chết người cũng chẳng phải người tốt.Chậc chậc...
- Mặc dù người đàn ông mặc sơ mi chẳng phải người tốt lành gì, nhưng người phụ nữ kia đã đội nón xanh cho anh ta, đã làm sai trước, tôi ủng hộ người đàn ông mặc sơ mi.
- Để người ta mang con trai đi không tốt sao? Nhất định phải chặn một tay, xen vào chuyện của người khác. Bây giờ tốt rồi, lúc đầu vấn đề sẽ nhanh chóng kết thúc giờ lại muốn ầm ĩ lên rồi.
- Hòa thượng này có phải bị bệnh không?
- Ai, các người có chú ý không, hòa thượng này khá quen đó. Hình như từng gặp ở đâu rồi.
- Không phải hòa thượng đều trọc đầu sao? Tôi gặp nhiều hòa thượng nhìn không khác nhau lắm.
- Cũng là...
Người kia nói thầm một tiếng, nhưng hắn thấy Phương Chính sao mà quen mắt thế nhỉ, nhưng cái tên đó ở ngay trên miệng mà không làm thế nào nói nên lời được.