Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 968

Chương 968: Tôi Không Quen Hắn Ta

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 968: Tôi Không Quen Hắn Ta

Đang nói người đàn ông bắt lấy cánh tay cô gái kéo ra ngoài. Đồng thời người phụ nữ phía sau mắng:

- Hà Thanh, uổng công tao xem mày như con gái ruột. Mày thì hay lắm, ở sau lưng vụng trộm người khác thì thôi, ngay cả tiền hưu của ba mày cũng lừa! Mày rốt cuộc muốn làm gì? Có còn muốn sống qua ngày, cái nhà này mày còn muốn không?

Người đàn ông phía sau nhìn giống như cậu hay là thân thích gì khác kêu ầm lên:

- Chị đừng nói gì nữa, đem con nhỏ này về từ từ hỏi. Nó nếu như không giải thích hợp lý thì ly hôn!

Người khác cũng kêu theo:

- Đúng, ly hôn đi. Loại đàn bà này không được, cả nhà đều bị bôi xấu!

Đám người từng kẻ mồm năm miệng mười mắng nhiếc Hà Thanh, mà Hà Thanh thì đang chết lặng, phảng phất không rõ những người này đang nói gì. Đối diện một đám người lao nhao bắn pháo cô mấy lần muốn mở miệng nói đều bị chặn lại. Mà những người khác vốn xem náo nhiệt còn có người muốn giúp, vừa thấy là chuyện nhà lập tức lùi lại. Lại nghe là cô gái này ngoại tình bị người bắt, từng người một càng phẫn nộ nhìn Hà Thanh đồng thời lặng lẽ bàn tán.

- Thật không ngờ cô gái này lại là người như vậy.

- Ầy, tội gì khổ như vậy chứ? Con cũng đã lớn như thế, sống cho thật tốt không được sao mà nhất định phải đi ngoại tình.

- Đáng! Cô ta đáng đời, chỉ là đáng thương cho đứa nhỏ.

- Hồng nhan họa thủy mà.

...

Hà Thanh thấy vậy vội kêu lên:

- Các người nói bậy cái gì vậy? Tôi căn bản không quen biết bọn họ! Các người làm sao biết tôi tên gì?

- Fuck!

Người đàn ông nghe vậy giơ tay tát một cái lên mặt Hà Thanh, giận dữ mắng:

- Bây giờ còn giả vờ không quen tao? Con đàn bà này còn có thể độc ác hơn sao? Hôm nay tao mặc kệ ai ở đây, tóm lại mày phải theo tao về nhà!

Nói xong người đàn ông lại lôi Hà Thanh. Hà Thanh hoàn toàn bị đánh cho ngây ngẩn, cô làm sao cũng không ngờ tới người đàn ông này lại dán trước mặt nhiều người như vậy đánh mình. Hà Thanh cố gắng thoát khỏi người này đồng thời hô lớn:

- Tôi không quen anh, buông tôi ra! Các người rốt cuộc là ai?

Đối mặt tiếng hô khàn giọng của Hà Thanh, người hóng chuyện xung quanh cũng lộ vẻ nghi ngờ, đang muốn đi lên liền nghe người phụ nữ kia nói.

- Hà Thanh, đến bây giờ mày còn nói những lời này, mày thật làm người lạnh lòng quá! Mày nói không biết bọn tao? Vậy tao hỏi mày, mày có phải Hà Thanh không? Đứa nhỏ có phải tên Lưu Doanh không? Ba nó có phải là Lưu Dương hay không? Mày có phải ở nhà số 503 tòa số 3 khu Tân Hà không? Hộ khẩu của mày phải ở Lạc Dương thị tỉnh Nam Hồ hay không? Yêu đương với Lưu Dương khi học cấp ba cho đến tận giờ hay không?

Người phụ nữ bi phẫn hỏi.

Hà Thanh lập tức trợn tròn mắt, bởi vì những gì người phụ nữ này nói đều là sự thật, nhưng mà những người lạ này làm sao biết rõ lai lịch của cô như vậy?

Khi đang sững sờ người đàn ông đột nhiên giật túi xách của Hà Thanh, Hà Thanh lập tức muốn cướp lại nhưng bị người đàn ông đẩy nhào xuống đất. Sau đó mấy người thân kia chạy tới giữ chặt Hà Thanh không cho vô vùng vẫy. Mà người đàn ông mặc áo sơ mi caro lấy ví tiền từ trong túi ra, cũng không nhìn tiền mà móc ra căn cước. Sau đó giơ lên bốn phía nói:

- Mọi người tự xem đi, đây là căn cước của cô ta. Tôi cmn mệnh sao lại khổ như vậy? Lại dính với một con đàn bà như vậy chứ? Mẹ kiếp!

Trong khi nói người này ném thẻ căn cước cho người xung quanh, mọi người vừa nhìn quả nhiên giống hệt người phụ nữa nói. Thậm chí người đàn ông còn lấy căn cước của mình, bên trên đúng là Lưu Dương, sau đó lại lấy giấy kết hôn ra, bên trên là ảnh chụp chung của hai người, còn có đóng dấu.

Lại thêm người đàn ông nhìn cũng không nhìn tiền trong ví, trực tiếp ném lại trước mặt Hà Thanh, cười lạnh nói:

- Ông đây không có tiền nhưng mà sẽ không vì chút tiền đi làm cái chuyện như vậy. Mày không phải thích tiền sao? Tiền này mày cầm đi, ông không cần! Ông đây muốn ly hôn!

Mọi người nhìn tới đây hoàn toàn tin tưởng, đây là một nhà đang diễn tuồng Võ Đại Lang và Phan Kim Liên. Bất quá lần này Võ Đại Lang đội nón xanh mơn mởn hình như là có chuẩn bị mà đến chiếm thế thượng phong.Từ xưa tới nay người gì là đáng giận nhất? Phụ nữ ngoại tình tuyệt đối có thể xếp hạng nhất! Nhất thời ánh mắt của từng người nhìn Hà Thanh đều khác đi, có người tức giận mà nhìn, có người châm chọc dè bỉu.

- Mặc dù tôi là người hóng chuyện nhưng mà không thể không nói người phụ nữ này đáng bị đánh!

- Cô ta mà ở thời cổ đại phải bị thả bè trôi sông.

- Thanh niên này cũng là cứng rắn, phát hiện tình hình lập tức nổi giận. Hơn nữa cũng rất ra dáng... đây là không cần gia sản chỉ cần danh tiết.

- Lúc này còn nói danh tiết gì nữa? Đầu đã mọc sừng rồi a.

...

- Các người thả tôi ra! Ai giúp tôi báo cảnh sát! Cầu xin mọi người giúp tôi báo cảnh sát!

Hà Thanh mắt thấy không thoát được, hơn nữa người này lấy ra đủ chứng cứ đã hoàn toàn chiếm trước tiên cơ. Cô đã không có cách nào trở mình, chỉ có thể hô lên.

- Mọi người đều nhìn thấy đấy, con đàn bà này ngoại tình bị tôi bắt tại trận mà đến giờ vẫn không biết hối cải, còn muốn báo cảnh sát. Tôi nghĩ mọi người đều là người trưởng thành, hiểu chuyện, cảnh sát tới có thể làm gì? Còn không phải hòa giải sao? Cô ta nếu như chạy đi tìm được chỗ dựa, cháu trai tôi muốn làm gì cũng khó. Mọi người suy bụng ta ra bụng người mà xem, vẫn mong mọi người không cần báo cảnh sát, chuyện này để chúng tôi tự giải quyết.

Lúc này người đàn ông giống như cậu đi lên nói, lời nói vang vang có lực, mọi người nghe thấy đều khẽ gật đầu ý đã hiểu.

Đồng thời ánh mắt họ nhìn Hà Thanh càng lạnh lẽo. Có người nói:

- Đều là người, nhìn đằng trai mà xem, lại nhìn người phụ nữ này, ghê tởm!

- Thôi đừng nói gì nữa, nhà trai cũng không đúng. Dù sai thế nào các người về nhà mà giải quyết, ban ngày ban mặt trên phố làm ầm ĩ cũng không xấu hổ.

- Đây là vạch trần sự thật cũng không sợ bị người nhìn thấy.

- Càng là như vậy càng nói rõ là nhà trai đúng là vô cùng khí phách, tôi thấy chuyện này cô gái này chắc chắn có vấn đề. Nếu không cũng không tới nỗi ép nhà trai đến mức thế này.

- Ờ ờ...

Đám người bàn tán ầm ĩ. Hà Thanh mắt thấy thế lập tức tuyệt vọng, chẳng qua vẫn ôm lấy một tia hi vọng kêu lớn:

- Ai giúp tôi với! Cứu tôi! Tôi thật sự không biết những người này mà! Cứu tôi với!

Nhưng mà xung quanh đều là ánh mắt lạnh lùng thêm phần thù ghét, Hà Thanh hét thế nào cũng vô dụng. Người đàn ông áo caro bắt đầu kéo Hà Thanh muốn bắt Hà Thanh đi theo hắn, kết quả Hà Thanh ngồi chết trên đất ôm lấy kệ hàng bên cạnh sống chết không buông tay. Người đàn ông tức giận đá hai cái, đồng thời mò lấy một cái cây bên cạnh muốn xuống tay. Bất quá lúc này người phụ nữ đột nhiên cản hắn lại quở mắng:

- Con đứa ngốc này! Đánh hai cái cũng thôi đi, con đây là muốn giết người sao? Cô ta tuy rằng hư đốn nhưng mà con giết nó rồi thì cũng giống thế! Có đáng sao?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay