Chương 967: Chuyện Nhà
Phương Chính nhìn con sói ngốc nghếch chạy loạn khắp nơi vô thức quay đầu đi, lòng thầm mặc niệm: "Bần tăng không quen nó!"
Đợi Thanh Tịnh tán nhân dọn dẹp xong xuôi mọi người bắt đầu ăn cơm. Do cống phẩm không ít, lại thêm Thanh Tịnh tán nhân đặc biệt nấu thêm ít cháo, cho nên bữa cơm này Phương Chính và Độc Lang ăn thoải mái no nê.
Ăn cơm xong, Phương Chính đứng lên chuẩn bị tạm biệt, bất quá mấy lần đưa tay muốn nói lại nhìn thấy sự yên bình và trong trẻo trong mắt Thanh Tịnh tán nhân, lời đến bên môi lại nuốt vào. Cứ kì kèo như vậy sau khi mấy lần mở miệng rồi lại thôi, Phương Chính cuối cùng vẫn nói:
- A Di Đà Phật, thời gian không sớm nữa, bần tăng cũng đã làm phiền chân nhân nhiều, bần tăng cũng nên cáo từ rồi.
Nghe thế trong mắt Thanh Tịnh tán nhân hiện lên một vẻ kỳ lạ, sau đó khẽ gật đầu nói:
- Trên đời không có bữa tiệc nào không tàn, bần đạo đi tiễn pháp sư vậy.
Phương Chính gật đầu dẫn Độc Lang đi ra sân, Thanh Tịnh tán nhân đi theo phía sau, hai người đều không nói gì mà cứ thế yên lặng đi. Độc Lang nhìn nhìn Phương Chính lại nhìn nhìn Thanh Tịnh tán nhân sau đó vẫy đuôi chạy đi trước. Chẳng qua Độc Lang rõ ràng là nghĩ nhiều, Phương Chính và Thanh Tịnh tán nhân cũng không có lời tâm sự gì mà cứ yên tĩnh đi xuống núi, sau đó chắp tay tạm biệt rồi mỗi người xoay người rời đi.
Phương Chính đi rất tiêu sái, Thanh Tịnh tán nhân dứt khoát quay đầu đi, phảng phất như giữa hai người chỉ là người xa lạ. Độc Lang vẫy đuôi to sáp tới, đầu lắc lư nói:
- Sư phụ, người không quay đầu lại nhìn à? Con phải nói chứ, dù sao người cũng muốn hoàn tục mà. Con cảm thấy Thanh Tịnh tán nhân rất tốt đó.
Phương Chính lắc đầu cười khổ nói:
- Bần tăng cả đời này có thể hoàn tục hay không còn chưa biết, cũng đừng hại người khác. Huống chi giữa bọn thầy cũng không phải là tình yêu, cảm giác này rất vi diệu. Nếu như nhất định muốn định nghĩa thì coi như là tri kỷ đi.
Độc Lang bĩu bĩu môi, hiển nhiên là không tin, bất quá cũng sợ vạch trần Phương Chính thì sau này không có cơm ăn nên dứt khoát ngậm miệng. Phương Chính thấy vậy cũng lười giải thích, có một số chuyện không giải thích rõ ràng được, ngược lại càng nói càng phiền. Phương Chính xuống núi, Thanh Tịnh tán nhân trở về đạo quán thu dọn đồ vật trong đạo quán, yên lặng ngồi dưới cây si thưởng trà, nhìn về phương xa. Đột nhiên một cơn gió thổi đến, có tiếng phất phơ nhẹ vang lên, Thanh Tịnh tán nhân nghe tiếng nhìn theo chỉ thấy ba cái thiên đăng treo tại cột cờ đong đưa trong gió. Theo lý mà nói lồng đèn này ăn tết Hạ Nguyên xong thì nên tháo xuống, nhưng mà Thanh Tịnh tán nhân nhìn cả buổi cuối cùng lắc đầu nói:
- Dù sao cuối năm cũng ăn tết, cứ giữ lại vậy.
...
Xuống núi rồi Phương Chính lại là chạy như điên một hơi chạy đến một thành phố lớn, ngẩng đầu nhìn, hay thật, đã đến Quế Lâm. Phương Chính cảm thán:
- Khó trách núi ở gần đây đều không cao mà lại là đều là thanh nhã không tưởng được, ra là đã đến Quế Lâm.
Độc Lang thuận miệng hỏi:
- Sư phụ, mấy ngọn núi này thật kỳ lạ, giống như măng trúc vậy. Người nói xem đây có phải là nơi của vị thần nào đó trồng trúc không nhỉ?
Phương Chính đáp:
- Có lẽ vậy, đi nào.
Tuy rằng "Quế Lâm sơn thủy giáp thiên hạ" nhưng Phương Chính lần này không phải đến đây để ngắm cảnh. Ra ngoài mấy ngày hắn thật thấy hơi nhớ nhà, quan trọng là lo lắng tự viện xảy ra chuyện gì. Nhất là lo Hồng Hài Nhi hoặc là Cá mặn bởi vì Phương Chính không có ở đó, không ai trấn áp xổng chuồng đi gây chuyện.
Cho nên Phương Chính cũng không ngừng lại mà mang theo Độc Lang tiếp tục chạy. Trên cơ bản là ban ngày đi ban đêm chạy.
Phương Chính còn đỡ, trong tay có Phật Châu có thể lần tràng hạt niệm kinh chạy bộ, tốc độ khôi phục tinh thần còn nhanh hơn tiêu hao, tuy rằng không nghỉ ngơi nhưng thật ra càng chạy càng có sức. Nhưng mà Độc Lang thì không được như vậy, mặc dù thân thể nó đã được cải tạo, có thể chạy nhiều hơn so với sói bình thường suốt mấy đêm. Nhưng mà đó là chạy chậm, bây giờ là chạy bạt mạng.
Tiếp tục mấy ngày Độc Lang rõ ràng tiều tụy không ít, trên người dính đầy cỏ dại, dáng vẻ vô cùng bẩn, bớt mấy phần uy vũ, nhiều thêm vài phần phong trần mệt mỏi. Đồng thời ánh mắt nhìn Phương Chính càng u oán như oán phụ chốn khuê phòng. Phương Chính sờ sờ đầu nó nói:
- Được rồi, biết con đã mệt. Con xem sắp tới Bắc Hải rồi, nhiệm vụ sắp hoàn thành, đến lúc đó có thể quay về núi. Sau khi trở về mặc con ngủ.
Nghe nói thế Độc Lang lên tinh thần không ít, bất quá vẫn liếc Phương Chính nói:
- Thầy cả một đường đi người đều dùng câu nói này gạt con, người nói thật con nghe đi, chúng ta khi nào mới có thể về nhà? Con cảm thấy chân con sắp gãy luôn rồi...
Phương Chính nói:
- Lần này không lừa con, thật sự sắp tới Bắc Hải.
Độc Lang hầm hừ:
- Sắp tới chính là vẫn chưa tới...
Phương Chính lại không biết phản bác như nào, trước mắt là một thành phố nhỏ, là thành gì thì Phương Chính cũng không biết. Vừa sáng ra Phương Chính dẫn Độc Lang chuẩn bị tìm một chỗ ăn sáng sau đó tiếp tục chạy đi Bắc Hải. Đồng thời Phương Chính tính toán xem những việc lần này ra ngoài làm có thể kiếm được bao nhiêu công đức, lại nhân đôi lên chắc chắn có thể rút được đồ ngon. Càng nghĩ tâm tình càng tốt, cũng càng muốn quay về. Khi đang suy nghĩ lung tung, Phương Chính bất tri bất giác đi tới một chợ rau. Chợ rất lớn, bên trên có dựng bạt che mưa tuyết, ở dưới bày mấy sạp hàng. Có lẽ là do đã qua buổi sáng sớm, lúc này trong chợ cũng không đông, người bán còn nhiều hơn ngươi mua.
Chuyện này vốn cũng không là gì, Phương Chính đang định đi qua chợ đến tiệm ăn đối diện ăn gì đó. Kết quả một trận ồn ào thu hút sự chú ý của Phương Chính. Cách đó không xa một đám người giận dữ đi tới, dẫn đầu là một người đàn ông mặc áo sơ mi caro, quần jean, xương gò má rất cao, mắt hẹp dài dáng vẻ căm giận. Đi theo phía sau người này là một người phụ nữ đã già, người này cũng là dáng vẻ phẫn nộ giống vậy. Phía sau lưng thoạt nhìn như bảy cô tám dì cũng là từng người tức giận vô cùng, mặt đỏ tai hồng phảng phất như muốn đi đánh nhau.
Độc Lang nhìn Phương Chính như muốn hỏi: "Sư phụ, cần quản không?"
Phương Chính liếc nó:
- Rõ ràng là chuyện nhà, chúng ta cũng đừng xen vào, tìm chỗ ăn cơm thôi.
Độc Lang ò một tiếng đi theo Phương Chính chuẩn bị rời đi. Chẳng qua Độc Lang và Phương Chính vẫn hơi tò mò, những người này đến cùng muốn làm gì nhỉ? Đang suy nghĩ Phương Chính liền thấy đám người này ập vào chợ xông thẳng đến một người nữ trẻ tuổi. Cô gái này cũng hơi sững sờ tựa như không biết chuyện gì xảy ra, vô thức kéo đứa bé bên cạnh nhường đường một bên, cũng không biết là chuẩn bị cho mấy người nhìn có vẻ khó chọc này đi qua hay là quen biết mấy người này, cố ý rụt về một bên tìm xin che chở của chủ quán bán hàng.
Đúng lúc này người đàn ông mặc áo caro đột nhiên chỉ cô tức giận mắng chửi:
- Con đàn bà thối tha lại dám thừa lúc tao không có ở nhà mà cho tao mọc sừng?! Đi theo tao, về ly hôn!