Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 966

Chương 966: Đỉnh Núi

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 966: Đỉnh Núi

Sau này Nhất Chỉ thiền sư qua đời, khăn tay này cũng vẫn đi theo Phương Chính, bình thường hắn sẽ không lấy ra, mới nãy cũng không biết ma xui quỷ khiến làm sao lại đưa khăn tay ra. Song Phương Chính cũng không nghĩ nhiều mà cười nói:

- Không có cách nào, bần tăng quá nghèo không dùng nổi khăn giấy 1 2 đồng một bịch.

Thanh Tịnh tán nhân chỉ coi như Phương Chính đang nói đùa, nhếch miệng cười liếc hắn một cái, hít sâu nói:

- Được rồi, nghi lễ đã kết thúc, pháp sư muốn nghỉ hay là muốn trò chuyện một lát nữa?

Phương Chính ngẩng đầu nhìn trời, đi ngủ? Hắn quả thật có hơi buồn ngủ, nhưng mà hắn rất thích cảm giác đàm luận thiên đạo với người khác, ví dụ như nói chuyện suốt đêm với Nhất Diệu pháp sư, hoặc như luận đạo cả một ngày dưới cây với Thanh Tịnh tán nhân, cảm giác đó còn dễ chịu hơn ăn một bữa đại tiệc nữa. Phảng phất như thể xác và tinh thần đều được tự do, giống lão trạch nam cô quạnh cả vạn năm gặp được tri âm, cho nên máy hát cũng mở, quan trọng là lời nói ra sẽ có đáp lại, sẽ có biện luận.

Nghĩ tới cảm giác thoải mái kia Phương Chính lập tức gật đầu nói:

- Đêm dài đằng đẵng cũng không ngủ được, lại trò chuyện tiếp nhé. Bần tăng còn rất có hứng thú với đồ Đạo gia. Chân nhân nếu không ghét bỏ không đề phòng bần tăng thì nói một hồi với bần tăng.

Thanh Tịnh tán nhân mỉm cười gật đầu:

- Vậy được, bần đạo đi thay đồ trước, một lát tới tiếp pháp sư.

Phương Chính gật đầu. Thanh Tịnh tán nhân cáo từ rời đi, khoảng nửa tiếng sau lại trở lại, quả nhiên lần này cô mặc đạo bào màu xanh, khí chất cả người lại có một ít biến hóa, toàn thân tỏa ra một loại khí chất thanh mát tự nhiên, bước chân đi trên đường nhẹ nhàng giống như thuận gió mà đến, tràn đầy tiên khí. Nhìn thấy Thanh Tịnh tán nhân như thế này ánh mắt Phương Chính không kiềm được sáng lên, cẩn thận đánh giá Thanh Tịnh tán nhân. Sau khi đổi một thân đạo bào tím nặng nề trang nghiêm thành một đạo bào xanh khí tức thanh thuần, nhìn cô có vẻ chỉ mới mười chín hai mươi. Trong lúc nhất thời Phương Chính cũng hơi ngẩn người, lòng nói: "Cô gái này đến cùng bao nhiêu tuổi? Làm sao mà khi thành thục nhìn giống như chị cả, khi trẻ tuổi nhìn còn nhỏ hơn mình nữa? Thật đúng là kỳ lạ!"

Cuối cùng Phương Chính cho ra một lời giải thích là người đẹp nhờ lụa lúa tốt vì phân, nguyên nhân vẫn là quần áo và khí chất. Chẳng qua Thanh Tịnh tán nhân bao tuổi cũng không thành vấn đề với Phương Chính, hắn không để ý cái này.

Thanh Tịnh tán nhân dẫn Phương Chính đi đến dưới cây si một lần nữa, ngồi bên bàn bát tiên gồ ghề, hai người nâng ly cạn chén thưởng trà, trò chuyện Phật Đạo từ xưa đến nay, chuyện ánh trăng trên trời, tiên đồ, Phật đạo, càng nói hứng thú càng cao.

Độc Lang thì nằm sấp bên cạnh ngáp một cái, cuối cùng nặng nề thiếp đi. Trong mơ nó như nhìn thấy Phương Chính cả người tỏa ánh phật quang bay lên không, vung tay lên rải xuống vô số bánh ngọt cho nó ăn no nê... trong lúc ngủ mơ đắc ý cười ra tiếng.

Vầng trăng tròn trên bầu trời dần dần xẹt qua vòm trời rơi xuống chân trời, đồng thời báo hiệu đêm trăng tròn cuối cùng của năm đã trôi qua. Một trận tiếng trùng kêu chim hót, Phương Chính và Thanh Tịnh tán nhân đồng thời sững sờ, ngẩng đầu nhìn trời, trong lúc bất tri bất giác chùm sao đã ẩn đi, mặt trời sắp ló dạng, một đêm cứ vậy trôi qua. Hai người nhìn nhau, đều thấy trong mắt nhau là vẻ khó tin, cùng với sự thỏa thích vui vẻ. Lúc này Thanh Tịnh tán nhân đứng lên nói:

- Trời đã sắp sáng, không bằng lên đỉnh núi nhìn thử tử khí đông lai, nhật xuất đông phương thế nào?

Phương Chính từng xem mặt trời mọc một lần, trải nghiệm qua vẻ đẹp mặt trời mọc, trước đây còn buồn rầu không có cơ hội thứ hai. Bây giờ Thanh Tịnh tán nhân vừa nói vậy Phương Chính cũng nổi hứng, gật đầu:

- Mời chân nhân dẫn đường.

Thanh Tịnh tán nhân cười khẽ một tiếng đi lên núi, Phương Chính liếc Độc Lang, theo lý thuyết thì tên nhóc này tuy ngủ rất say nhưng mà tính cảnh giác vẫn rất cao, có gió thổi cỏ lay lập tức sẽ tỉnh ngay. Mà lần này tên này lại chưa tỉnh, ngủ như chết.

Phương Chính lay nó mấy cái, Độc Lang vẫn như cũ ngáy o o, nhiều lắm là lật người đưa bụng hướng lên, miệng khẽ há lè lưỡi ra ngoài, nhìn bộ dáng ngu ngốc như đang mơ đẹp. Phương Chính thấy vậy cũng lười gọi nữa, đứng lên đi theo Thanh Tịnh tán nhân lên núi.

Hai người vừa đi Độc Lang trở người bò dậy, lầm bầm:

- Con mới không thèm đi làm bóng đèn đâu, hai người chỉ biết lẫn nhau con đi theo có gì khác nhau? Hoàn toàn bị bơ! Có thời gian còn không bằng tiết kiệt sức lực, bụng cũng sắp xẹp luôn rồi, haiz...

Núi này cũng không cao, trên thực tế ở gần đây cũng không có núi cao vút tới mây. Sau khi Thanh Tịnh tán nhân dẫn Phương Chính đi qua con đường trúc tì tới một con đường đất bùn, cũng may không có mưa cho nên đi lại cũng không tính là quá khó khăn.

Lần nữa lên tới đỉnh núi Phương Chính cảm khái thật nhiều, trước là hắn mang theo một con sói, bây giờ lại đi theo một cô gái khí chất siêu phàm xuất sắc, cảm giác này đúng là không giống. Khi dẫn theo Độc Lang hắn chỉ cảm thấy đỉnh núi cao trơ trọi này chẳng có gì để xem, nhưng mà bây giờ trong lòng Phương Chính lại vô cùng tốt, thậm chí còn có chút kiêu ngạo, đó là loại kiêu ngạo chỉ có đàn ông mới hiểu.

Có điều ý nghĩ này hiện lên liền biến mất, theo màu trắng bạc dâng lên từ phía đông, một ánh sáng đỏ chiếu rọi như một cái áo choàng khoác lên người Thanh Tịnh tán nhân lại tăng vẻ đẹp thần thánh lên vài phần. Lúc này Phương Chính chợt phát hiện phong cảnh trên đỉnh núi này cũng không tệ.

Cùng lúc đó Thanh Tịnh tán nhân cũng nhìn Phương Chính một cái, trong nháy mắt tên mặt mang theo một vẻ đặc biệt, bởi vì ánh sáng tản đi trên người hòa thượng trước mắt mắt để lại hào quang vàng kim đứng ở đó giống như một vị Phật Đà giáng thế, trong vẻ trang nghiêm lại có từ bi thương xót chúng sinh. Trong lúc hốt hoảng Thanh Tịnh tán nhân lại hơi không phân biệt rõ Phương Chính đến cùng là người hay là Phật.

Cả hai người đều không nói gì mà chỉ đứng sóng vai trên đỉnh núi như vậy, khe khẽ ngẩng đầu nhìn mặt trời càng ngày càng rực lửa nhô lên ở đường chân trời nơi xa thổi bay cơn gió mát mẻ, hưởng thụ sự yên tĩnh chỉ có vào buổi sáng sớm. Khi mặt trời cuối cùng lên cao, hai người nhìn nhau sau đó hiểu ý cười cười, xoay người đi xuống núi.

Xuống dưới núi Độc Lang sớm đã đợi đến không còn kiên nhẫn, nhìn các loại điểm tâm trên bàn thờ ý tứ rất rõ ràng: "Người nhìn xem, thần tiên không ăn đều chừa lại, nếu không con giúp các người ăn nha?"

Thanh Tịnh tán nhân cũng hiểu ý của Độc Lang, bật cười nói:

- Khó trách pháp sư sẽ thu con sói này làm đồ đệ, nó vô cùng có linh tính đấy. Nếu như ngươi đói thì có thể ăn những cái này. Bất quá tôi còn phải dọn dẹp xong mới được.

Độc Lang nghe xong liền cười toét miệng, chạy khắp sân chỉ kém chạy qua cọ cọ để biểu thị thân thiết. Có điều nó biết nếu thật sự làm vậy thì nhịn đói nhiều hơn sẽ đợi nó ở phía sau.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay