Chương 965: Thiên Đăng
Phương Chính gật gật đầu:
- Được rồi, thầy đã biết, đợi khi trở về sẽ tính sổ với con cá muối này. Hừm...
Đúng lúc này Thanh Tịnh tán nhân ở ngoài nghe được tiếng động bên này đi tới hỏi:
- Pháp sư có chuyện gì sao?
Phương Chính cũng là lần đầu tiên gặp đạo sĩ ăn tết ra sao nên có hơi tò mò, bèn đẩy cửa ra nói:
- A Di Đà Phật, bần tăng thấy chân nhân bận rộn mới nhớ ra hôm nay là tết Hạ Nguyên. Xin hỏi bần tăng có thể giúp đỡ gì không?
Thanh Tịnh tán nhân nghe vậy cười khẽ:
- Việc không nhiều nhưng pháp sư thật muốn giúp đỡ thì có thể giúp bần tăng mang tế phẩm ra, đồ để ở phòng bếp.
Độc Lang vốn không quá để tâm, vừa nghe cần đi phòng bếp lấy liền lên tinh thần, vội nhìn Phương Chính, sợ Phương Chính từ chối. Cũng may Phương Chính thật sự muốn giúp, đồng thời cũng hiếu kỳ trong bếp tột cùng có bao nhiêu đồ ăn. Thế là Phương Chính gật đầu:
- Vậy để bần tăng đi.
Nói xong dẫn Độc Lang đi xuống bếp ở phía sau, mà Thanh Tịnh tán nhân thì bận bịu việc khác. Vừa vào bếp Phương Chính cũng sửng sốt, chỉ thấy trên thớt bày chín cái đĩa, mỗi đĩa đều đặt bánh ngọt đủ kiểu dáng, mà những bánh ngọt này đều tạo hình thực vật, không có cái nào là thịt hay là động vật, do đó có thể thấy Thanh Tịnh tán nhân là một người ăn chay, cho dù là làm bánh thành hình dáng động vật cũng không ăn. Phương Chính thấy vậy không khỏi lắc đầu:
- Đây thật đúng là một đạo sĩ nghiêm túc, làm tốt hơn bần tăng nhiều.
Độc Lang mới không thèm quan tâm cái này, cả người chồm dậy, móng vuốt đáp lên thớt, nhìn đồ ăn bên trên liếm mép nhìn Phương Chính:
- Thầy nói nếu con ăn một xíu cô ấy có thể nhìn ra không ạ?
Phương Chính lập tức trừng mắt nhìn không cho nó quậy, nói:
- Người ta tin tưởng chúng ta mới nhờ chúng ta giúp lấy đồ, con bớt làm loạn đi.
Độc Lang nhếch miệng:
- Con chỉ là nói thôi...
Chẳng qua ánh mắt lại nói rất rõ, người nếu như gật đầu, hôm nay mấy cái bánh này một cái cũng đừng hòng còn nguyên vẹn ra khỏi bếp. Đối mặt với sự kiên trì của Phương Chính, Độc Lang chỉ có thể nhịn. Khi Phương Chính và Độc Lang đem bánh ra, Thanh Tịnh tán nhân đã bày xong nến, lư hương và mấy thứ khác vân vân trên bàn thờ. Tiếp đó Phương Chính mang tới bánh cũng để lên bàn, Thanh Tịnh tán nhân cười với Phương Chính nói:
- Làm phiền pháp sư rồi, bần đạo trước tiên đi tắm rửa đổi quần áo, sau đó nghênh tiếp Thủy Quan hạ phàm.
Nói xong Thanh Tịnh tán nhân quay đi, Độc Lang thăm dò hỏi Phương Chính:
- Thầy, cô ấy đi tắm kìa, người không đi sao?
Phương Chính lườm nó, hắn cũng muốn đi nhưng mà nếu đi, tám phần sẽ bị sét đánh thành thịt nướng. Tệ lắm cũng sẽ bị ăn một bạt tai đến không phân rõ phương hướng. Lắc lắc đầu Phương Chính thành thật đợi trong sân.
Khoảng chừng nửa tiếng sau, có tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền tới, Phương Chính quay người nhìn mắt liền sáng rỡ.
Chỉ thấy Thanh Tịnh tán nhân thay một bộ đạo bào lộng lẫy màu tím. Dáng vẻ trang nghiêm, từ từ đi đến, mỗi bước chân phảng phất như là đã tính toán sẵn đều đặn không nhanh không chậm, không dài không ngắn. Lúc này khí chất của Thanh Tịnh tán nhân tỏa ra mới thật sự giống với một Tiên Tử khiến người không kiềm được mà nhìn nhiều hơn, lại sẽ không có ý xấu gì khác.
Phương Chính biết, màu sắc đạo bào trong Đạo giáo đại diện cho rất nhiều hàm nghĩa, không thể mặc loạn được. Thường khi làm việc vặt mặc đạo bào thô dày màu xanh biển. Còn mặc thường thì là đạo bào màu xanh dương, xanh tượng trưng cho Thanh Long phía Đông, Thanh Long chủ phương Đông sinh khí, trong ngũ hành thuộc mộc. Màu xanh còn có nghĩa là môn đồ của Thủy Tổ Đông Hoa Đế Quân Đạo giáo. Mà màu vàng, màu tím thì chỉ có phương trượng, quán chủ của đạo quán mới có thể mặc. Đạo sĩ bình thường chỉ có thể mặc trong dịp lễ quan trọng, hơn nữa phải là đạo sĩ đã thụ giới mới được, đạo sĩ bình thường tuyệt đối không thể mặc.
Thanh Tịnh tán nhân là phương trượng của đạo quán, vì vậy mặc đạo bào màu tím cũng không sao. Việc duy làm Phương Chính buồn bực chính là bộ đạo bào này cũng lộng lẫy quá đi. Nhìn kỹ thì trên đạo bào màu tím còn có tơ tằm vàng, cũng không biết là thật hay giả. Nhưng mặc kệ có phải thật hay không thì Phương Chính cũng biết đạo bào này tuyệt đối không rẻ. Nếu như là Phương Chính bán Nhất Chỉ Tự cũng không mua nổi một cái tay áo.
Lại nghĩ đến nguyên liệu của mấy món bánh đẹp đẽ kia, Phương Chính dám khẳng định hương vị ngon như vậy hoàn toàn không chỉ tày do tay nghề, nguyên liệu nấu ăn chắc chắn cũng rất quan trọng. Hơn nữa, một cô gái quản lý đạo quán lớn, còn có thể có nhiều đồ ngon như vậy, có đạo bào tốt như vậy, ấm tử sa tốt như vậy...
Từng nói chuyện với Thanh Tịnh tán nhân, cô bái sư quán chủ Nam Thiên đại quán gia nhập đạo quán này, sau này quán chủ Nam Thiên đạo quán vũ hóa thì đây cũng trở thành một mình cô quản lý. Về sau cô mời người tốn thời gian mấy năm tân trang đạo quán. Phương Chính không phải kẻ ngu, tân trang lại nhà bình thường ở nông thôn còn cần mấy ngàn thậm chí mười mấy hai chục ngàn, ở thành phố lớn còn mắc hơn nữa. Nhưng mà có mắc đi nữa cũng có thể mắc hơn tân trang kiến trúc cổ sao? Đây chính là từng chút mài giũa, tu sửa từng tí. Thuê thợ như vậy phải tốn bao nhiêu tiền?
Càng nghĩ Phương Chính càng thấy lúc trước mình có thể nghĩ sai, người ta và hắn căn bản không giống nhau. Người ta trước khi xuất gia chắc chắn có rất nhiều tiền. Coi như là bây giờ cũng không phải là quán chủ thiếu tiền. Đây đâu phải là em gái nghèo nơi sơn cốc, mà là phú bà giàu có ở sơn cốc nha!
Mấy ý nghĩ này hiện lên lung tung trong đầu, lúc này Thanh Tịnh tán nhân đã đến trước bàn thờ, cầm lên ba chiếc thiên đăng đưa cho Phương Chính nói:
- Còn nhờ pháp sư giúp bần đạo treo đèn lồng dưới cột cờ ngoài cửa.
Phương Chính gật đầu liền đi làm. Sau khi treo đèn lên, Thanh Tịnh tán nhân bấm ngón tay tính toán, chợt nghiêm túc nhìn lên trời, uy nghiêm nói:
- Giờ lành đã đến, cung thỉnh Thủy Quan hạ phàm!
Sau đó Thanh Tịnh tán nhân bắt đầu làm pháp sự, Thất Tinh Bộ, kiếm gỗ đào vân vân...
Phương Chính thì ở bên cạnh yên lặng nhìn, theo động tác của Thanh Tịnh tán nhân, có cái hắn có thể hiểu, có cái hoàn toàn không hiểu gì. Chẳng qua có đôi chút hắn hiểu là tất cả đều là cách tế tự và kính thần.
Khoảng một tiếng trôi qua, Thanh Tịnh tán nhân dừng lại, cung kính dâng ba nén nhang sau đó đó kính cẩn lui lại, vừa xoay người Phương Chính nhìn thấy trên trán cô đã lấm tấm mồ hôi, mặt mày ửng hồng, hiển nhiên việc làm pháp sự mới nãy cũng mệt mỏi không kém.
Phương Chính vô thức móc khăn tay đưa tới nói:
- Chân nhân, lau mồ hôi đi.
Thanh Tịnh tán nhân nhìn khăn tay của Phương Chính ngẩn người, trong đôi mắt trong trẻo lóe lên một tia cảm xúc đặc biệt, sau đó cười nhã nhặn với Phương Chính, khẽ gật đầu nhận lấy rồi nói:
- Cảm ơn pháp sư.
Sau khi Thanh Tịnh tán nhân lau mồ hồi trả khăn lại cho Phương Chính cười nói:
- Không ngờ pháp sư lại mang theo khăn tay bên mình, thời buổi này người dùng cái này cũng không còn nhiều.
Phương Chính đỏ mặt, đừng nói bây giờ, sớm hơn vài năm người dùng nó cũng không nhiều. Khăn tay của Phương Chính vẫn là khi hắn còn nhỏ đã dùng, là Nhất Chỉ thiền sư đặc biệt làm cho hắn.