Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 964

Chương 964: Quy Tắc

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 964: Quy Tắc

Đối với lời của Độc Lang Phương Chính cũng không hoài nghi, Độc Lang tuy rằng thường xuyên không đáng tin, nhưng mà vẫn không đến nỗi nói dối hắn. Độc Lang tiếp tục nói:

- Thầy xem, người chưa ăn no, con cũng chưa no. Nếu không con đi lấy một ít tới chúng ta lót dạ đi?

Phương Chính liếc nó:

- Người ta dù giàu có bạc triệu cũng không có nghĩa vụ tiếp đãi con miễn phí. Thết đãi chính là ân tình, há có thể bởi vì người ta dư dả mà thết đãi ít rồi lại oán trách? Càng không thể nghĩ đến nửa đêm đi trộm đồ!

Bị Phương Chính quở dạy một trận, Độc Lang chép miệng không hó hé nữa. Một lát sau vẫn không từ bỏ hỏi:

- Thầy, nói thì nói thế, con cũng hiểu đạo lý này, nhưng mà đói á, cũng là sự thật... Thôi được, đói thì đói đi, vậy người không tò mò cô ta làm gì mà làm nhiều đồ ăn như vậy sao?

Lời này đã hỏi đúng trọng điểm, Phương Chính tuy rằng không đến nỗi đi trộm đồ nhưng mà lòng hiếu kỳ vẫn có. Đạo quán một người, đột nhiên làm nhiều đồ ngon như vậy nhất định không giống bình thường. Lẽ nào cô ấy muốn mở tiệc đãi khách? Không đúng, Thanh Tịnh tán nhân từng nói ở đây căn bản không có khách tới. Coi như có người qua đường, ngoài cửa cũng có trà nước bàn ghế, cũng không cần đi vào đạo quán, ở ngoài cửa ăn uống rồi tự động rời đi là được.

Đây cũng là cách làm của rất nhiều đạo quán, Nhạc Thiên chân nhân cũng làm như vậy, chính là vì không dính nhân quả thế tục, không tiếp xúc với người ngoài. Mà người như vậy làm sao có thể sẽ mở tiệc đãi khách chứ?

Đang lúc Phương Chính tò mò, bên ngoài bỗng truyền tới tiếng bước chân và tiếng dời đồ vật. Độc Lang và Phương Chính nhìn nhau, lập tức đi đến cửa sổ nhìn ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy Thanh Tịnh tán nhân khiêng một cái bàn dài đặt ở giữa sân. Sau đó tháo một miếng vải đỏ từ trên cánh tay trái, miếng vải này vốn là gấp lại cột trên cánh tay, bây giờ lấy xuống mở ra. Phương Chính đoán tấm vải này dài gần một mét rưỡi, rộng 80 cm. Viền đỏ lại có màu đen khoảng hơn 10 cm rất dễ thấy.

Càng kỳ lạ hơn là Thanh Tịnh tán nhân không mở ra hết, mà là mở một nửa ngay ngắn phủ lên bàn.

Nhìn đến đây Độc Lang không nhịn được dùng đuôi quét chân Phương Chính hỏi:

- Sư phụ, cô ta cũng keo quá ha? Lấy miếng vải đỏ cũng không nỡ trải hết, chỉ dùng một nửa.

Phương Chính cho nó một chưởng để nó im lặng, sau đó thấp giọng nói:

- Con biết cái gì? Đây là quy tắc của Đạo giáo, tương đương với quy củ của Phật giáo. Quy tắc này nếu mở ra hết đại diện cho sự tôn sùng chí cao vô thượng. Mà mở phân nửa thì có nghĩa là kính ngưỡng tôn thần, thượng tiên.

Độc Lang nghe vậy nhỏ giọng hoảng sợ nói:

- Lẽ nào trong đạo quán này còn có thần tiên?

Độc Lang ngược lại không kinh ngạc cho lắm, nó thấy Phương Chính đều có thể nuôi yêu quái như trẻ con, nơi khác có thần tiên cũng có thể dễ nói. Phương Chính lại không nghĩ như vậy, hắn sớm đã có xác định từ Hồng Hài Nhi và hệ thống, thế giới này căn bản không có yêu ma quỷ quái. Mà nguyên nhân Thanh Tịnh tán nhân làm như vậy à...

Phương Chính yên lặng lấy điện thoại ra xem ngày âm lịch, vừa xem Phương Chính bừng tỉnh nói:

- Thì ra là vậy, không ngờ hôm nay lại là tết Hạ Nguyên.

- Tết Hạ Nguyên?

Độc Lang mắt sáng lên, nó ăn tết Thượng Nguyên, tết Trung Nguyên, bây giờ gặp được tết Hạ Nguyên, ấn tượng đầu tiên của nó là ăn tết nhất định có ăn.

Phương Chính quá hiểu mấy đứa đệ tử của mình, trong đầu cũng chỉ còn lại ăn. Có điều hắn vẫn kiên nhẫn giải thích:

- Tết Tam Nguyên thượng trung hạ đều là quỷ tiết, có điều tết Hạ Nguyên không giống với hai ngày tết kia, nó là ngày lế tết duy nhất liên quan đến Đạo giáo bắt đầu. Đạo gia có Tam Quan: Thiên Quan, Địa Quan, Thủy Quan, là Thiên Quan ban phúc lộc, Địa Quan xá tội, Thủy Quan giải tai ách. Tết Hạ Nguyên chính là Thủy Quan Giải Ách Dương Cốc Đế Quân Giải Ách Chi Thần, hay còn gọi là mặt trời. Thủy Quan căn cứ quan sát ghi chép tấu lên Thiên Đình, vì người giải tai ách. Trong ngày này, đạo quán mở đạo trường, dân gian thì cúng tế linh hồn người đã khuất, cũng khẩn cầu Hạ Nguyên Thủy Quan giải quyết khó khăn. Cổ đại thì có quy định của triều đình hôm đó cấm giết mổ và hoãn tử hình. Chẳng qua đến hôm nay người ăn tết Hạ Nguyên đã càng ngày càng ít đi. Văn hóa cũ này cũng nhanh chóng mất đi, coi như là Nhất Chỉ Tự cũng rất ít ăn tết này. Không ngờ ở đây lại được nhìn thấy.

Độc Lang cái hiểu cái không, dù sao chưa từng tiếp xúc với Đạo giáo, Độc Lang không hiểu cái gì là Thiên Quan ban phúc. Nó vẫn nhìn chằm chằm vào Thanh Tịnh tán nhân trong sân đây.

Lúc này Thanh Tịnh tán nhân lại lấy ra một tấm vải, ra sân treo vào một cây cột cờ. Độc Lang ngẩng đầu nhìn chỉ thấy trên đó viết bốn chữ to: "Quốc thái dân an".

Độc Lang theo bản năng nhìn Phương Chính, Phương Chính nói:

- Đây là cách mà thời xưa tín đồ Đạo giáo thường dùng, cũng là một cách cầu phúc của tết Hạ Nguyên. Chữ trên cờ cũng không phải không thể thay đổi, chẳng qua thường đều là các câu cầu phúc "Thiên địa thủy phủ", "Mưa thuận gió hòa", "Quốc thái dân an" vân vân, cái này để cho Thủy Quan trên trời dưới đất nhìn. Có điều tập tục này đến nay đã mất rồi, không ngờ Thanh Tịnh tán nhân còn tiếp tục sử dụng, hơn nữa còn treo lên "Quốc thái dân an", vì thiên hạ cầu phúc, Thanh Tịnh tán nhân đúng thật là lòng dạ rộng lớn.

Độc Lang nghe vậy cười hì hì:

- Lòng dạ lớn hay không con không biết, bất quá ngực đúng là thật lớn. Cô ấy nếu như sinh con chắc chắn em bé không sợ đói chết, nuôi mười tám đứa cũng không thành vấn đề.

Phương Chính nghe thế mặt đỏ lên giơ tay đánh một cái, cái tát này hơi mạnh, Độc Lang ngao một tiếng bay ra bùm một tiếng đập lên tường, sau đó trừ trừ trượt xuống. Nằm trên đất Độc Lang tủi thân nói:

- Thầy, sao người lại đánh con?

Phương Chính hừ lạnh một tiếng:

- Sau này cách Tịnh Tâm xa một chút, học tốt không học, lời nói lưu manh ngược lại học không ít.

Độc Lang nói:

- Sư phụ, cái này không phải Tịnh Tâm nói.

Phương Chính sửng sốt, trừ Tịnh Tâm ai còn có thể mỗi ngày nghiên cứu mấy thứ linh tinh vớ vẩn này? Độc Lang tiếp tục nói:

- Là Cá mặn nói đó, nó gần đây vẫn luôn đi theo Tịnh Tâm học sử dụng điện thoại. Mỗi ngày lên mạng cũng không biết là xem cái gì nữa.

Nói tới đây Độc Lang gian xảo sấn tới, thấp giọng nói:

- Thầy, con nghe ngờ Cá mặn say mê đánh bài!

- Cái gì?!

Phương Chính nghe vậy cũng sợ hết hồn, cũng không phải lo Cá mặn bị người lừa mà là sợ tên này học xấu đi ra ngoài lừa bịp người. Phương Chính cố gắng bình tĩnh hỏi:

- Làm sao con biết?

Độc Lang nói nhỏ:

- Hôm đó con ra ngoài tản bộ liền thấy Cá mặn đang hí hoáy nghịch điện thoại, đồng thời trong điện thoại có tiếng: "Sòng bài Macao trực tuyến đầu tiên đi vào hoạt động" gì đó, nó vừa thấy con lập tức cất điện thoại đi. Nhìn bộ dạng nó lén lén lút lút như tên trộm, chắc chắn có vấn đề.

Phương Chính nghe xong mặt mày ngưng trọng nói:

- Chuyện này còn có ai biết không?

Độc Lang nói:

- Hết rồi ạ.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay