Chương 963: Cao Thủ Toàn Năng
Bây giờ lại chọn tới chọn lui thì thật quá không biết điều. Vì vậy chỉ có thể cho nó một ánh mắt chấp nhận số phận. Độc Lang nháy mắt suy sụp, chép chép miệng, muốn chép ra chút hương vị lấp dạ dày, đáng tiếc...
- Suýt nữa quên đệ tử này của ngài, đợi một chút, tôi còn có vài thứ có thể cho nó ăn.
Thanh Tịnh tán nhân thấy Độc Lang cũng ăn mới nhớ ra còn có một con đại bạch lang ở đây, ngại ngùng nói sau đó rời đi.
Vừa nghe có đồ ăn cho mình, Độc Lang lập tức ngẩng đầu, bộ dáng đắc ý lượn qua lượn lại trước mặt Phương Chính như diễu võ giương oai. Phương Chính cũng lười để ý con chó ngốc này mà đứng lên đi vào đại điện.
Đại điện vô cùng cổ xưa được dựng bằng gỗ, có hai tầng, là kiến trúc lâu vũ cổ đại tiêu chuẩn. Phương Chính đoán đại điện này sợ là phải có lịch sử mấy trăm đến hơn ngàn năm.
Mà điều khiến Phương Chính thấy ngoài ý muốn chính là đại điện này niên đại tuy rằng xa xưa nhưng được giữ rất hoàn hảo. Mái cong hoàn chỉnh, hoa văn bên trên vẫn còn rõ nét.
Đúng lúc này tiếng Thanh Tịnh tán nhân truyền tới:
- Khi bần đạo mới đến, đại điện này đổ nát không thể tả, sau đó bần đạo mời người đến tu sửa đại điện. Chỉ tu bổ nó mà mất hai năm liền. Hai năm này bần đạo cũng học rất nhiều cách sửa nhà, việc tu sửa sau này đều là bần đạo làm. Tuy có hơi khiếm khuyết nhưng cũng tốt hơn trước đây nhiều.
Phương Chính nghe xong chậc lưỡi không thôi, vốn cho rằng đã nhìn thấu đạo sĩ xinh đẹp này rồi, bây giờ lại thấy đây có phải đạo sĩ đâu? Rõ ràng là một cao thủ toàn năng, Phương Chính thầm lắc đầu, đáng tiếc một cô gái hoàn mỹ như vậy lại vào núi sâu, thật uổng phí. Chẳng qua nghĩ lại thì em gái thập đại toàn năng như thế ai có tư cách cưới về tàng kiều chứ?
Người như Thanh Tịnh tán nhân, sợ là cả đời này cũng sẽ không bị giữ ở trong nhà, đã được định là tiên tử tầm tiên vấn đạo. Nghĩ tới đây Phương Chính nói:
- Chân nhân thật là đa tài đa nghệ, bần tăng bái phục.
Thanh Tịnh tán nhân lại cười khổ:
- Không có cách nào, rừng sâu núi thẳm cũng không có người, chỉ có thể dựa vào bản thân thôi. Tất cả xem như là cuộc sống bức bách đi.
Phương Chính nghĩ nghĩ thấy cũng có lý, có câu: "Phía sau bất kỳ phụ nữ mạnh mẽ nào hoặc không có đàn ông, hoặc không có đàn ông đáng tin, nên không thể không xem mình như là đàn ông."
Đang nói chuyện ánh mắt Phương Chính rơi vào tấm bảng hiệu ở giữa đại điện, bên trên viết ba chữ lớn - điện Tam Thanh.
Người ngoài nghề xem náo nhiệt, trong nghề xem chuyên môn, có lẽ trong mắt người khác ba chữ này chỉ là ba chữ cũ kỹ, không nhìn ra cái gì. Đó là vì góc cạnh của ba chữ này đã loang lổ không nhìn rõ. Nhưng mà rơi vào mắt Phương Chính, Phương Chính không nhịn được nhíu mày, ba chữ này đã không rõ, nhưng Phương Chính có thể tưởng tượng ra những vết tích mờ nhạt kia, trong nháy mắt, khí thế ồ ạt kia tựa như khí thế của đất trời vạn vật lóe ra trong một cái phất tay áo, làm cho Phương Chính liếc nhìn qua phảng phất như nhìn thấy không phải là ba chữ mà là một mảnh thiên địa tự nhiên luân chuyển theo năm tháng.
Cái này có phần rất giống với sách Long Phật của hắn. Đáng tiếc chữ này đã sứt mẻ ko hoàn chỉnh, bên dưới cũng không có lạc khoản, không biết là của người nào.
Phương Chính thật có chút không dám tin, trên thế giới này lại có người có thể viết chữ sánh ngang với chữ của sách Long Phật. Chẳng qua Phương Chính rất nhanh thư thái, hắn nói ngang bằng là ngang bằng với chữ của hắn, mà chữ của hắn lại kém xa vạn dặm với chữ của Phật Đà viết, bởi vậy nói chữ này có thể so với sách Long Phật cũng có hơi quá.
Mà dù như vậy, trong chữ này lại ẩn chứa tự nhiên chi đạo là thứ đời này Phương Chính ít thấy, có thể tưởng tượng người viết chữ này tất phải là một Đại chân nhân Đạo gia.
Có điều Phương Chính cũng thầm thấy tiếc, chữ trong đầu hắn não bổ ra suy cho cùng không bằng chữ thật, nếu như có thể nhìn thấy chữ hoàn chỉnh chắc chắn có thể nhìn no mắt.
Thanh Tịnh tán nhân cũng nhìn ra nghi hoặc của Phương Chính, cho rằng Phương Chính ghét bỏ liền giải thích:
- Bảng hiệu năm xưa của đại điện này sớm đã bị hủy, bần đạo thấy tấm bảng hiệu này tuy rằng cũ nhưng lại có ý vị lịch sử cũng không nỡ dỡ xuống đổi.
Phương Chính lắc đầu:
- Không đổi là đúng, chữ này đáng giá ngàn vàng. Đáng tiếc không biết là ai viết...
Thanh Tịnh tán nhân sửng sốt:
- Chữ này đáng giá như thế?
Phương Chính cười nói:
- Nếu như tán nhân cho phép, bần tăng muốn bổ sung chữ bên trên, không biết có được không?
- Cái này...
Thanh Tịnh tán nhân hơi bối rối, bảng hiệu Đạo môn để một hòa thượng vẽ lên? Cũng không biết sau này Tam Thanh Đạo Tổ biết được có đánh chết cô không nữa. Phương Chính cũng biết Thanh Tịnh tán nhân khó xử, tiêu sái cười nói:
- Mà thôi, bần tăng chỉ cảm thấy ba chữ này bỏ phí thật đáng tiếc nên có chỗ đường đột, mong chân nhân thứ lỗi.
Nói xong Phương Chính không nhìn chữ kia nữa mà bước chân vào trong đại điện, bỏ lại Thanh Tịnh tán nhân đứng phía sau nhíu mày suy ngẫm, dường như vẫn còn suy nghĩ về lời của Phương Chính.
Phương Chính cũng không quan tâm cô, bản tính hắn vốn như gió, nổi lên nhanh mà sau đó thì là nhẹ như mây trôi, không lưu luyến hay để lại vết tích gì.
Bố cục của bên trong đại điện và tự viện không khác nhau lắm, bên trên thờ phụng ba tượng thần, theo thứ tự là Ngọc Thanh Nguyên Thủy Thiên Tôn, Thượng Thanh Linh Bảo Thiên Tôn, Thái Thanh Đạo Đức Thiên Tôn cũng chính là Thái Thượng Lão Quân.
Phương Chính biết Đạo giáo lấy Tam Thanh làm lớn nhất, hầu như tất cả đạo quán đều sẽ cung phụng Tam Thanh, mà điện Tam Thanh này cũng là bởi vì cung phụng ba vị mà đặt tên.
Phương Chính tin Phật, đương nhiên cũng không cúi chào được, cũng không dừng lại lâu, lễ phép đi dạo một vòng xong lập tức lui ra.
Thanh Tịnh tán nhân thấy Phương Chính đi ra, tựa như cũng bỏ xuống xoắn xuýt mới nãy, khẽ cười nói:
- Trời cũng không sớm nữa, pháp sư muốn đi nghỉ ngơi trước không?
Phương Chính suy nghĩ một chút cũng định đi nghỉ, Thanh Tịnh tán nhân đưa Phương Chính đến phòng khách, Phương Chính mới vừa ngồi xuống, Độc Lang liền chạy theo tới, lấm lét nói:
- Sư phụ người ăn no không?
Phương Chính lắc đầu:
- Nói nhảm, một tí đồ đó làm sao có thể ăn no?
Độc Lang cười hềnh hệch nói:
- Thầy, đạo sĩ đó thật bủn xỉn quá đi, nói là lấy con cho con, chẳng qua cũng là một chén cơm chay mà thôi. Bụng con vẫn trống rỗng đây nè... mới nãy hai người nói chuyện, con lén lượn ra sân sau, người đoán con nhìn thấy cái gì?
Phương Chính cau mày hỏi:
- Con nhìn thấy gì à?
- Con thấy thật nhiều đồ ăn ngon! Đạo sĩ kia quá keo, lúc ăn cơm chỉ cho người một dĩa đồ ăn như thế, tự cô ta còn nói không ăn gì. Ban đầu con cũng cho rằng cô ta là tiên tử không dính khỏi lửa nhân gian, bây giờ xem ra cũng là một người keo kiệt giống người. Ấy... sư phụ, cái ví von kia người đừng để ý nha!
Bốp!
Phương Chính đưa tay tát một cái lên đầu Độc Lang, không để ý? Nếu như không để ý hắn còn là Phương Chính à? Đánh xong, Phương Chính nói:
- Nói chuyện phải có chừng mực, nói tiếp đi.
Độc Lang cũng quen rồi, dụi dụi đầu tiếp tục nói:
- Trong phòng bếp kia có rất nhiều đồ ăn, các loại bánh ngọt thơm ngon, con tuy rằng chưa ăn nhưng ngửi được hương vị kia tuyệt đối là đồ ngon! Người nói cô ta ở trong bếp chuẩn bị nhiều đồ ngon như vậy, sao lại không nỡ chiêu đãi chúng ta một chút chứ? Cô ta sao lại keo kiệt như vậy, không sợ để lâu mọc lông à?
Phương Chính nghe vậy cũng thấy hơi bất ngờ, vốn tưởng rằng Thanh Tịnh tán nhân giống hắn đều là quỷ nghèo, cho nên mới chỉ có thể lấy ra được bấy nhiêu. Nhưng mà nghe Độc Lang nói vậy thì dường như cũng không phải như thế.