Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 962

Chương 962: Tinh Xảo

schedule ~12 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 962: Tinh Xảo

Đồng thời Phương Chính mặc dù hiểu biết nhiều đối với điêu khắc, nhưng mà có vài thứ không có kinh nghiệm chính là không có kinh nghiệm, không phải hệ thống nhét cho hắn hắn liền có thể thông suốt hết tất cả. Mà Thanh Tịnh tán nhân thì giảng thực tiễn tự nhiên, nói về tự nhiên chi đạo, Phương Chính cũng nhận được kha khá lợi ích. Hai người đạt được nhu cầu của mình, càng nói càng vui vẻ, cuối cùng lại quên mất thời gian, quên luôn ăn cơm, nói cả một ngày. Mà ở bên cạnh, Độc Lang nằm bò ra không nhúc nhích, một bộ dáng vẻ ỉu xìu không có sức. Mỗi khi hai người nhìn qua nó liền hít sâu hóp bụng, sau đó đưa bụng cho hai người nhìn. Mỗi tội hai người nói chuyện hăng say không nhìn đến bụng của nó...

Độc Lang ngẩng đầu nhìn chim chóc bay ngang, trong lòng yên lặng nói: "Sau này tuyệt đối không xuống núi, đánh chết cũng không xuống núi."

Đợi khi hai người lấy lại tinh thần mặt trời đã về Tây, ánh nắng chiếu xuống phía sau Phương Chính và Thanh Tịnh tán nhân, trong nháy mắt hai người giống như một Phật Đà và thần thiên chân chính hiện lên từ trong bức họa vô cùng lóa mắt.

- Phù.

Thanh Tịnh tán nhân đặt tách trà trong tay xuống, vẫn chưa thỏa lòng nhìn Phương Chính nói:

- Đều nói gặp được tri kỳ ngàn ly ít, trước đây bần đạo không hiểu, hôm nay xem như đã rõ. Không phải người đồng đạo, đến đạo quán của bần đạo thường nói không được ba câu thì sẽ rời đi. Cũng không có hứng trò chuyện tiếp, nhưng mà nói chuyện với pháp sư lại có cảm giác quên ăn quên ngủ, tràn đầy thích thú. Cảm giác này thật vi diệu..

Phương Chính chắp tay nói:

- Quả thật như thế, cảm giác này không tệ.

Thanh Tịnh tán nhân nói:

- Chỉ lo chuyện vãn đều quên ăn cơm. Xin pháp sư đợi một lát, bần đạo đi một chốc sẽ trở lại.

Nói xong Thanh Tịnh tán nhân đi vào sân sau, Thanh Tịnh tán nhân vừa đi Độc Lang lập tức bò dậy, hồng hộc nói:

- Sư phụ, hai người cuối cùng nói xong, cuối cùng nhớ tới ăn cơm rồi. Hai người lẽ nào không thấy đói sao ạ?

Phương Chính sờ sờ bụng, lắc đầu nói:

- Đừng nói chứ đúng là không đói.

Độc Lang nháy mắt cạn lời, vô số lời nó chuẩn bị nói cứ thế bị câu này làm cho nghẹn lại.

Đang lúc Độc Lang suy xét dùng cách gì để Phương Chính ý thức được bản thân xem nhẹ vấn đề khi đồ đệ đói bụng, Thanh Tịnh tán nhân trở lại, trong tay cầm mọt cái dĩa, trong dĩa là một ít bánh ngọt tinh xảo. Những cái bánh này hình dạng khác nhau, xung quanh là bánh ngọt hình dáng cây trúc làm thành hàng rào, ở giữa còn có hoa tươi, cây cối. Đồng thời còn điểm xuyết trái cây, vừa nhìn qua giống như một thế giới thu nhỏ đặt vào trái cây to lớn... cũng là nói phần bánh ngọt này càng giống một bức tranh.

Thanh Tịnh tán nhân đặt dĩa lên bàn, Phương Chính nhìn bánh ngọt kinh ngạc hỏi nghi vấn trong lòng Độc Lang

- Chân nhân, cái này có thể ăn sao? Không phải, ý bần tăng là tinh xảo như vậy, đẹp như vậy, bần tăng có chút không nỡ xuống miệng.

Còn có ý là, ít như thế không đủ bần tăng ăn đâu, huống hồ gì bần tăng còn có một con cẩu Đại Vị Vương.

Nhưng mà Thanh Tịnh tán nhân hiển nhiên không nghĩ nhiều như vậy, cho rằng Phương Chính ý trong mặt chữ, cười khẽ nói:

- Đây là bánh lúc sáng bần đạo làm, vốn định để cho bữa trưa. Cũng may các người đến, nếu không nhiều như vậy bần đạo cũng lo làm sao ăn hết đấy. Không cần khách sáo, ăn nhiều một chút.

Phương Chính nghe vậy suýt nữa bật khóc, thế này còn không cần khách sáo? Cái này nếu như không khách sáo đoán chừng tí tẹo đồ này không đủ Độc Lang nhét kẽ răng. Độc Lang không nhịn được muốn nói, Phương Chính vội bóp đuôi nó, để nó thành thực chút.

Tuy rằng có chút ghét bỏ nhưng Phương Chính cũng hiểu. Tình hình của Thanh Tịnh tán nhân không khác hắn lắm, khác biệt duy nhất chính là Thanh Tịnh tán nhân không có hệ thống giúp đỡ. Mà không có hệ thống hỗ trợ, ở trong nơi xa xôi này hơn phân nữa cũng là một quỷ nghèo. Có thể ăn đã rất tốt rồi, không thể cưỡng cầu. Nghĩ tới đây Phương Chính cười khẽ:

- A Di Đà Phật, nếu đã như vậy bần tăng liền không khách sáo.

Nói xong Phương Chính dưới ánh mắt chờ mong của Thanh Tịnh tán nhân cầm lấy một cây trúc nhỏ, sau khi bỏ vào miệng, ánh mắt Phương Chính liền sáng lên. Vốn cho rằng nơi hoang sơn dã lĩnh này mặc dù có điểm tâm đẹp mắt, nhưng chưa chắc sẽ ăn ngon. Dù sao hắn là người ăn quen tinh mễ hàn trúc, miệng kén ăn lắm. Nhưng mà ăn một ngụm này Phương Chính lại thấy ngoài ý muốn vô cùng.

Trúc giống như làm từ gạo nếp, ăn rất dai, ăn kỹ còn có hương thơm ngát của cây trúc, ngoài ra còn có vị hơi ngọt. Ăn hết rồi lại có cảm giác ăn chưa đã muốn ăn nữa. Phương Chính kinh ngạc nhìn Thanh Tịnh tán nhân nói:

- A Di Đà Phật, điểm tâm này của chân nhân thật sự ăn rất ngon.

Thanh Tịnh tán nhân cười nói:

- Khi bần đạo chưa tu hành từng học cách làm bánh ngọt. Vào thâm sơn rảnh rỗi không có việc gì đều nghĩ cách đem những thứ có thể ăn được bên người đưa vào làm bánh ngọt. Bánh ngài ăn là dùng vài thủ pháp đặc thù đưa hương trúc vào. Ngài thích là được, lại ăn thử cái này xem.

Vừa nói, Thanh Tịnh tán nhân đào từ trong bãi cỏ một miếng đặt trong chén Phương Chính. Phương Chính ăn thử liền thấy một mùi hương đặc biệt tan ra trong miệng, cảm giác này... Phương Chính hầu như vô thức nói:

- Hương ngải tây!

Thanh Tịnh tán nhân hé miệng cười:

- Pháp sư đoán không sai, đây là bánh dày của chỗ chúng tôi, vò nát phần non nhất của một loại ngải tây trộn với nếp làm ra.

Phương Chính vừa nghe vừa cảm nhận hương vị hoàn mỹ trong miệng, đồng thời gắp một món điểm tâm khác bỏ vào miệng, vừa ăn vừa cảm thán, Thanh Tịnh tán nhân thì ở bên giải thích cách làm. Mà cả quá trình này Thanh Tịnh tán nhân lại không ăn miếng nào, cứ ôn hòa như một người chị lớn ngồi trước mặt Phương Chính, cười dịu dàng nhìn Phương Chính, ánh mắt kia trong lúc hai người giao lưu cũng trở nên càng ngày càng ấm.

Mà khí chất của Phương Chính vốn càng giống em trai nhà bên, hai người ngồi như thế thật xem ra giống như chị em vượt qua ngăn trở phật đạo, vô cùng ấm áp...

Đương nhiên trong bức tranh ấm áp này còn có một con đại lang bị xem như không khí đáng thương le lưỡi, thỉnh thoảng lay chân Phương Chính đùa nghịch. Đáng tiếc, nó bị bơ đi... Tất nhiên Phương Chính cũng sẽ chỉ ngồi đó tự mình ăn, sau khi nếm thử mỗi loại điểm ăn thì bắt đầu khuyên Thanh Tịnh tán nhân ăn, đồng thời lấy một hai

cái ném cho Độc Lang, Độc Lang sớm đã đói đến điên, sắp sửa đi gặm vỏ cây. Có miếng ăn miệng há to đớp lấy nuốt xuống, sau đó chọp chẹp, ngây ngô nhìn Phương Chính như là đang hỏi: "Con nhận được rồi sao? Vì sao con đều không cảm thấy ăn được gì cả nhỉ?"

Phương Chính thấy vậy cũng không biết phải làm sao, bánh ngọt tuy rằng rất tinh xảo nhưng mà cũng rất nhỏ. Bánh ngọt nhỏ như thế đối với Độc Lang miệng rộng thật đúng là... Phương Chính đối với chuyện này cũng bó tay, chịu tiếp đãi bọn họ đã không tệ rồi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay