Chương 961: Cái Gì Cũng Không Có Làm
Phương Chính nghe vậy liền tặc lưỡi không thôi. Độc Lang ở bên cạnh càng là cắn lưỡi tặng Phương Chính một ánh mắt như đang nói: "Trời ạ, đây là phải buồn chán đến mức nào mới có thể làm chuyện này chứ? Sư phụ mau đi thôi, người này có vấn đề!"
Phương Chính không để ý tới nó, trong mắt Độc Lang đây là phí thời gian, nhưng mà trong mắt Phương Chính cũng không phải thế. Tuy rằng tiếp xúc không nhiều, nhưng Thanh Tịnh tán nhân toả ra khí chất và đạo vận không phải là đạo sĩ giả Vô Vi chân nhân kia có thể so dược, thậm chí ở một số phương diện so với Nhạc Thiên chân nhân càng đậm hơn. Đó là kết quả lâu dài tham pháp ngộ đạo. Điều này nói rõ Thanh Tịnh tán nhân cũng không phải chơi đơn thuần hoặc là giết thời gian, mà là đang lĩnh ngộ tự nhiên chi đạo, vạn vật chi đạo trong đó. Đây là một người tài giỏi luôn luôn tu hành, xem tu hành là sinh hoạt, dung nhập tu hành vào trong sinh hoạt. Thế là Phương Chính chắp tay nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ quả là người đại trí tuệ, đại tuệ căn, bần tăng không bằng.
Lời này nói ra Độc Lang là đứa đầu tiên muốn té. Nó thấy cô gái này tuy rằng rất giỏi, biết cũng không ít. Bất quá những thứ này đều là đồ vật bên trong cuộc sống của cô. Nếu như giỏi như vậy thì sự hiểu biết của nó đối với núi rừng Đông Bắc có thể làm tổ tông của cô rồi. Liền như thế cũng thấy Phương Chính nói hắn không bằng, ngược lại mỗi ngày vỗ đầu chó dạy dỗ... mẹ nó, nó không phục!
Sửng sốt giống vậy cũng có Thanh Tịnh tán nhân, định thần nhìn Phương Chính như muốn nhìn ra gì đó dối trá và khách sáo không. Nhưng mà nhìn cả buổi thì trong mắt hòa thượng trẻ đối diện chỉ toàn là thản nhiên, một đôi mắt thâm thúy như sao trời biển rộng, tĩnh mịch sâu sắc không nhìn thấy đáy đồng thời lại lóe lên ánh sáng trí tuệ. Trên người Phương Chính tỏa ra không phải là phật vận cũng không phải đạo vận mà là một loại khí chất ôn hòa như ánh mặt trời. Khí chất này như phàm nhân nhưng lại vượt qua người phàm, hòa nhã gần gũi nhưng lại khiến người dâng lòng tôn kính.
Sớm mấy năm Thanh Tịnh tán nhân cũng từng tiếp xúc với một số tăng nhân và đạo sĩ, có người tu hành thành công, cũng có người vừa mới bước vào ngưỡng cửa, nhưng mà những người đó không một ai có loại khí chất như Phương Chính. Khí chất của Phương Chính giống như một loại khác nhưng nó lại chói lọi áp chế hào quang của người khác, muốn tránh cũng không tránh được.
Những năm này, cô rất ít gặp gỡ người cùng nghề thậm chí là người. Dù sao Đạo giáo kê khuyển tương văn, cả đời không qua lại với nhau. Tu chính là thiên địa, tu chính là tự thân. Không giống hòa thượng thích tụ họp giao lưu, tọa đàm vân vân. Thanh Tịnh tán nhân nhiều năm không gặp người ngoài, trong nháy mắt nhìn thấy Phương Chính cũng bị dọa giật mình, trong núi sâu xuất hiện một hòa thượng, thật lạ! Trong lòng có hơi cảnh giác. Lại đúng lúc nghe Phương Chính đang bình luận những tác phẩm của mình, trong lòng tự nhiên nổi lên cảm giác mình bị người ta xem như vật phẩm mà bình luận, hành động của Phương Chính tựa như khiêu khích mình, cô cũng nảy sinh ra ý định tranh hơn thua.
Bởi vậy Thanh Tịnh tán nhân đi đến đối mặt với Phương Chính hỏi han, tuy rằng trả lời rất dứt khoát lại cũng mang theo vài phần ngạo khí ta hiểu hơn ngươi, tuy rằng ngạo khí này rất nhạt, ngay cả tự cô cũng không nhận ra, nhưng mà không thể phủ nhận sự tồn tại của nó. Thậm chí bởi vì Phương Chính nghe giải thích về thiết ly trại, cây si biểu hiện cảm thán chân thành, cũng làm cho suy nghĩ này của cô càng tăng. Cô thậm chí cảm thấy sự khinh bỉ đến từ con chó kia... bất quá cô cũng không nghĩ nhiều.
Nhưng mà bây giờ Phương Chính đột nhiên thừa nhận mình không bằng cô, nhất thời đánh cho cô trở tay không kịp. Dựa theo kịch bản chẳng lẽ không phải nên là hắn hăng hái phản kích, hai người giương cung bạt kiếm tranh luận không ngớt à? Kịch bản này có chút không đúng!
Phương Chính cúi đầu trước thế này, cô vốn phải vui mừng mới đúng. Nhưng mà khi Phương Chính cúi đầu cô không những không vui mà ngược lại dậy lên một cảm giác hổ thẹn. Cô tựa như nhìn thấy một mảnh trời đất mới không giống với sự cạnh tranh sinh tồn cô ở trong núi sâu lĩnh ngộ, mà là một loại đạo lý thuộc về con người. Nhưng phảng phất như trong nháy mắt Phương Chính cúi đầu, một tôn Đại Phật từ từ dâng lên che kín cả khung trời.
Nhìn hòa thượng trẻ trước mắt, Thanh Tịnh tán nhân đột nhiên thở dài, đứng lên vái:
- Vô Lượng Thiên Tôn, cảm ơn đại sư chỉ điểm sai lầm, bần đạo suýt nữa đã lạc trong tự nhiên không cách nào kiềm chế. Bần đạo thể ngộ tự nhiên, dung hòa vào thiên nhiên nhưng lại quên mất, bần đạo chung quy vẫn là một con người. Người nên có đạo làm người, vạn đạo hòa vào nhân đạo mới có thể để bần đạo dùng, hơn nữa sẽ không lạc mất chính mình.
Phương Chính lại sững sờ, chuyện gì thế? Hắn cái gì cũng không làm mà! Hắn chỉ là ăn ngay nói thật thôi! Chỉ điểm cái gì? Á đù, cái này cũng được hả!
Phương Chính ngu người thật sự, nếu như là hắn của một năm trước, có lẽ còn sẽ tranh cãi đôi câu. Nhưng mà bây giờ đã có hệ thống Phật Tổ, bên người lại là động vật biết nói chuyện, Cá mặn của Linh Sơn, dần dần ánh mắt cũng không biết rốt cuộc là cao hay là mất cảm giác, dù sao chẳng còn lòng hiếu thắng tranh cường nữa.
Chẳng qua Phương Chính phản ứng cực nhanh, rất nhanh liền lập tức hiểu được nguyên do Thanh Tịnh tán nhân làm như thế, vì thế đứng dậy chắp tay nói:
- A Di Đà Phật, chân nhân khách sáo rồi, bần tăng nhìn thấy trên người thí chủ cũng có rất nhiều thứ mình không biết, lợi ích không nhỏ.
Phương Chính cũng không phải nịnh nọt, hắn đời này thứ thiếu nhất chính là sự bền lòng. Thanh Tịnh tán nhân không biết ném xa Phương Chính bao nhiêu dặm trên phương diện này. Phương Chính nói vô cùng chân thành, Thanh Tịnh tán nhân càng thấy xấu hổ, chẳng qua chuyện này nói ra ngược lại rất đơn giản.
Một hòa thượng một đạo sũ ngồi dưới cây si phẩm trà luận đạo, nam đẹp trai nữ xinh đẹp, phối với đạo quán cổ kính phía sau lại không kém phần thơ tình ý họa. Đồng thời Thanh Tịnh tán nhân cũng giải thích vì sao ấm tử sa này có thể từ nước trắng rót ra nước trà thơm.
Ấm tử sa này chính là một cổ vật truyền thừa trăm ngàn năm, nhiều năm như vậy không ngừng ngâm trà, hương trà sớm đã ngấm vào bên trong ấm trà, cho dù không để lá trà vào cũng có thể làm ra vị trà cổ ngàn năm.
Phương Chính nghe xong lập tức thổn thức không thôi, cũng không phải thổn thức ấm trà này tốt: "Ôi, nhìn người ta xem, đều là bái nhập sư môn có sư phụ, người ta có nhà có đất, còn có đủ bảo bối. Lại nhìn đỉnh núi của mình... haiz, Nhất Chỉ lão cha, người có xấu hổ không?
Sau đó hai người trò chuyện kỹ thuật điêu khắc, vừa trò chuyện, Thanh Tịnh tán nhân kinh ngạc liên tục, bởi vì kỹ xảo và cách điêu khắc mà Phương Chính nói quả thực là chưa từng nghe thấy. Rất nhiều thứ lại như chọc thủng một tầng giấy nhìn thấy một thế giới khác. Phương Chính dạy cũng kinh ngạc, bởi vì tốc độ học của Thanh Tịnh tán nhân quả thực nhanh đến đáng sợ. Lại nghĩ tới Thanh Tịnh tán nhân vẫn luôn lấy thiên nhiên làm thầy, học tự nhiên chi đạo, truy cầu chính là vẻ đẹp tự nhiên hình thành, Phương Chính cũng thư thái. Bởi vì vô hình trung cái này phù hợp với trọng điểm kỹ thuật điêu khắc của Phương Chính. Đây không chỉ là thiên phúc, mà là hậu tích bạt phát.