Chương 959: Sói Đuôi To
Phương Chính nghĩ cũng thấy tê da đầu, gọi Độc Lang một tiếng, không vội đi xuống mà dọc theo đường trúc lên núi, đi khoảng hơn 200 mét đã đến cuối đường. Phương Chính nhìn cây trúc cuối cùng, dấu vết luyện điêu khắc bên trên vẫn còn khá mới, nhìn có vẻ là gần đây mới khắc lên. Khi Phương Chính dạy Mã què, Con sóc điêu khắc, Độc Lang cũng thường ở bên cạnh nghe. Tuy rằng không xem như là người trong nghề nhưng mà mưa dầm thấm lâu cũng có thể nhìn ra đôi chút, lắc đầu lẩm bẩm:
- Đây là rảnh rỗi nhàm chán tới cỡ nào mới làm chuyện này chứ? Lấy vài tảng đá không phải đơn giản hơn sao? Tệ lắm thì dùng gỗ cũng được mà. Thầy nói phải không?
Phương Chính lại lắc lắc đầu, gì cũng không nói, dẫn Độc Lang đi xuống. Độc Lang thấy thế cho là Phương Chính đồng ý, vung vẩy đuôi to đi theo.
Thuận theo bậc thang làm bằng trúc, từng bước đi xuống, Phương Chính vừa đi vừa nhìn, chính vì cái ngoài nghề xem náo nhiệt, trong nghề nhìn cách thức. Phương Chính càng đi càng kinh ngạc, càng đi càng chấn động, ánh mắt không ngừng thay đổi.
Người khác nhìn thì thấy đây chỉ là người buồn chán hoặc là người nào đó nhàm chán biến thái dai dẳng hay theo đuổi cực hạn. Nhưng mà Phương Chính lại có thể từ trong những tác phẩm điêu khắc này nhìn ra càng nhiều thứ hơn.
Trước đó là đi nửa đường nhìn không ra cái gì. Nhưng mà lần này hắn từ cuối đi ngược lên đầu, cả đường này vừa đi vừa nhìn, Phương Chính nhìn thấy rất nhiều thứ khác biệt. Phương Chính dừng ở đầu đường, vỗ vỗ đầu Độc Lang nói:
- Tịnh Pháp, con nhìn thấy cái gì?
Độc Lang sửng sốt, nhìn thấy gì cơ? Ngẩng đầu nhìn trời, nhìn nhìn xung quanh nói:
- Núi không tệ.
Phương Chính trắng mắt liếc nó:
- Nhìn chân trúc con nhìn ra cái gì?
Độc Lang trợn hai con mắt, nó rất muốn nói nhìn thấy bệnh thần kinh. Có điều nó cũng nhìn ra, Phương Chính không phải để nó nói cái này, nhưng vấn đè là nó đi cả một đường xuống núi đều là ngắm hoa xem chim, nhìn rừng trúc, căn bản không nhìn trúc trên đất! Có điều Độc Lang cũng có tí khôn vặt, mắt to đảo đảo lập tức nói:
- Kỹ nghệ điêu khắc của trúc từ trên xuống dưới càng ngày càng thô, đối phương là đang luyện tập điêu khắc ạ? Ừm, tiến bộ rất lớn.
Phương Chính trực tiếp vỗ tát sói nó một cái, cười mắng:
- Không nhìn ra thì nói không nhìn ra, giả vờ sói đuôi to cái gì?
Độc Lang nghe vậy liền không vui, ngẩng đầu dựng đuôi, mặt nghiêm trang nói:
- Sư phụ, có chuyện con phải thanh minh và sửa với người một chút!
Độc Lang tò mò Độc Lang muốn nói gì:
- Nói.
Độc Lang vô cùng nghiêm túc nói:
- Con thật sự là một con sói đuôi to, người nhìn đuôi con thử xem, to như thế cơ! Không cần giả vờ!
Phương Chính nghe vậy lập tức bị con cẩu chết tiệt này làm tức chết, đập nó một cái, cúi đầu nhìn cây trúc nói:
- Con muốn tu hành có tiến bộ thì không thể cứ muốn chơi, phải học quan sát. Con xem cây trúc này đi, từ dưới lên trên không chỉ là điêu khắc, kỹ thuật càng ngày càng tinh xảo. Trên thực tế, chuyện này chỉ cần chịu bỏ công sức là, là người đều có thể làm được. Nhưng mà tinh hoa chân chính cũng không phải kỹ thuật này mà là người điêu khắc trúc! Người này không phải là tôi luyện kỹ nghệ mà là tôi luyện chính mình! Đây là một loại tu hành, một cách tu hành khác biệt. Thông qua nghiền ngẫm hoa văn cây trúc hiểu được tự nhiên của trời đất.
Nói tới đây Phương Chính nhìn Độc Lang, tên nhóc này đang nhìn chằm chằm sau lưng Phương Chính, còn nháy nháy mắt với hắn. Phương Chính ngạc nhiên, tên này đang làm gì thế? Phương Chính vô thức quay đầu lại nhìn, chỉ thấy không xa phía sau lưng không biết khi nào đã có thêm một người. Người này đội mũ Tiêu Dao, Tam Đài quan, đạo bào màu xanh biển, chân mang giày đạo sĩ. Lại nhìn gương mặt kia Phương Chính lập tức sững sờ, lại là một cô gái có gương mặt vài phần tiên khí, đây là một người Nữ Chân. Phương Chính biết đạo sĩ ăn mặc không kém lắm với tăng nhân, đều là rất chú trọng. Vô luận là màu sắc hay là chủng loại đều không phải mặc loạn, nếu như mặc loạn thì tám phần là đạo sĩ giả.
Lúc đầu quy định của Đạo giáo đối với quan phục cũng cực kỳ đơn giản, nhưng mà từ từ về sau, chế độ quan phục của đạo sĩ có xu hướng nghiêm ngặt, quan phục phân biệt càng rõ ràng.
Cũng là từ khi đó bắt đầu, khi thấy đạo sĩ thì nhìn cách ăn mặc của họ liền có thể đoán được phần nào.
Người Nữ Chân này đầu đeo mũ Cửu Lương, mũ Cửu Lương này phía từ đỉnh trước phẳng nghiên như đuôi nón, xếp thành chín tầng chín kẽ. Đạo giáo tôn số chín là số cực dương, là mục đích cuối cùng cho mọi tu hành. Cho nên mũ Cửu Lương lại tượng trưng cho các tín đồ Đạo giáo hướng tới đại đạo.
Có thể thấy được vị này là một người hướng tới đại đạo Đạo giáo, không phải là một đạo sĩ nhỏ nhoi. Đồng thời, vị này đầu đội Tam Đài quan chứng tỏ cô không phải đạo nhân bình thường mà là đạo nhân đã thụ Chung Cực giới. Càng không thể khinh thường. Cô mặc đạo bào màu xanh biển, đạo bào này là đồ của đạo sĩ bình thường mặc làm việc vặt, nghĩa là cô bây giờ còn xem như nhàn rỗi. Cuối cùng mang giày đạo sĩ, vớ dài màu trắng, vớ dài bao lấy ống quần để phòng khi đi vào điện đồ bẩn trên người rơi xuống đại điện.
Đương nhiên mấy cái này cũng không phải tự hắn biết mà là sau khi trò chuyện với Nhạc Thiên chân nhân, hắn cũng bắt đầu có hứng thú với Đạo giáo, khi rảnh thì tìm hiểu thêm.
Những điều này đều là chớp nhoáng lóe lên trong đầu Phương Chính. Phương Chính biết, người trước mắt này tuy rằng nhìn có vẻ mềm yếu, xinh đẹp, nhưng lại là một người tu hành thực thụ, hẳn nên đối đãi tôn kính. Thế là Phương Chính chắp tay:
- A Di Đà Phật, bần tăng là Phương Chính của Nhất Chỉ Tự, lần đầu gặp chân nhân.
Nữ đạo sĩ thấy thế khẽ cười, cũng chắp tay vái chào:
- Thì ra là Phương Chính pháp sư, bần đạo là Thanh Tịnh tán nhân. Vừa nãy nghe pháp sư nói, pháp sư chẳng lẽ cũng có hiểu biết đối với điêu khắc?
Cô cũng thật tò mò, tuy rằng đạo sĩ và hòa thượng không khác mấy, nhiều khi đều là phải tự cung tự cấp. Nhưng mà đạo sĩ chung quy càng xuất thế hơn hòa thượng, rời xa thế tục vào ở thâm sơn, vì vậy đạo sĩ hầu như từng người đều có y thuật khá tốt, có bản lĩnh phòng thân và kỹ năng xây nhà.
Nhưng mà hòa thượng thì không giống, hòa thượng là ở giữa xuất thế và nhập thế, một tự viện có cao tăng xuất thế thân cư cổ tháp không hỏi thế sự, hoặc là khổ hành tăng khổ hành thiên hạ. Cũng có hòa thượng nhập thế, những tăng nhân này vẫn chưa hoàn toàn cắt đứt phiền não phàm tục, trừ ở trong tự viện không thể ăn thịt uống rượu ra, ra khỏi cửa chùa thì không khác người thường, ví dụ như đệ tử tục gia vân vân...
Mà những người này có nhiều như vậy, một là cung cấp cho tự viện, hai là cũng có thể làm cho tăng nhân càng hiểu thêm về thế nhân, từ đó ở trong hồng trần ngộ ra đại trí tuệ. Có người nuôi dưỡng đương nhiên có vài bản sự cũng sẽ mai một. Lúc này tăng nhân còn có thể đi học cái khác cũng ít đi. Cho nên Thanh Tịnh tán nhân cũng có đôi phần tò mò về Phương Chính.