Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 958

Chương 958: Trèo Đèo Lội Suối

schedule ~10 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 958: Trèo Đèo Lội Suối

Lão Thường không phản đối, gật đầu.

Bên ngoài đồn Phương Chính vừa lòng chắp tay trước ngực, niệm:

- A Di Đà Phật.

Sau đó, Phương Chính cười dẫn Độc Lang đi.

- Sư phụ, đi đâu?

Độc Lang hỏi.

Phương Chính nói:

- Ăn cơm!

- Đúng rồi, chúng ta có tiền. Sư phụ, tiền này thầy tiêu mà không bất an sao?

Độc Lang hỏi.

- Ai nha, con nhắc nhở, vi sư lại thấy bất an. Thôi không ăn nữa, nhịn đói đi.

Phương Chính nói.

Độc Lang đã kêu lên:

- Sư phụ, con nghe Tứ sư đệ nói, không phải chúng ta có câu cướp của người giàu chia cho người nghèo ạ? Thầy xem chúng ta nghèo vậy rồi, vất vả lắm mới cướp được của người giàu, chúng ta có nên... ừm ừm?

Độc Lang nói đến sau thì chớp mắt nhìn như đang nói, cứu bản thân mình trước không.

Phương Chính thấy vậy, vừa tức giận vừa buồn cười gõ đầu nó nói:

- Được, vậy cứu chúng ta trước.

- Yeah! Sư phụ, con muốn ăn một chậu lớn!

- Được...

- Con muốn thêm dưa muối.

- Được...

...

Thầy trò nói chuyện, càng lúc càng xa.

Cùng lúc đó, Phương Chính lại bị đẩy ra, nguyên nhân rất đơn giản, sao hắn có thể từ Đông An đến Hành Sơn ngay được! Nhưng lập tức có người ra mặt tính thời gian. Từ Đông An đến Hành Dương mất khoảng hai giờ, nếu đi tàu cao tốc chỉ khoảng hơn một tiếng. Từ Hành Dương thị đến Hành Sơn lại thêm một hai tiếng nữa. Nói cách khác nhanh cũng phải bốn tiếng, mà từ video ra thì đã bốn năm tiếng rồi, tính ra cũng không phải không thể.

Được giải thích, mọi người vẫn cảm thấy là lạ, rốt cuộc thời gian này quá lý tưởng, lên núi không cần thời gian sao? Mua vé không cần thời gian sao?

Nhưng nói thật, Phương Chính không thể bay trực thăng ư? Lỡ đâu người ta có đường tắt thì sao? Thế là ồn ào nửa ngày, đề tài cũng bị dập tắt.

Mà hiện tại Phương Chính đang ủ rũ rời khỏi ga tàu hỏa Hành Dương, sau đó nhìn Độc Lang hận sắt không thành thép. Nó ấm ức kêu lên:

- Sư phụ, có thể trách con ư? Con người không cho động vật lên xe lửa, có phải do con đâu?

Phương Chính cũng biết không phải do Độc Lang, nhưng mọi sự đã rồi phải tìm lý do chứ? Tự trách mình? Đương nhiên không được. Trách chính phủ? Càng không nổi... Vì thế đành phải trách Độc Lang.

Phương Chính cũng nghĩ dùng thần thông đem Độc Lang lên xe, vấn đề là lên xe rồi thì nhất mộng hoàng lương thần thông không thể dừng được. Hắn tự nhận tinh thần lực tốt nhưng nếu thế thì ai cũng mệt chết.

Rơi vào đường cùng, Phương Chính đành phải từ bỏ, mang theo Độc Lang đi vào bến xe đường dài, kết quả...

Vài phút sau, Phương Chính nghiêng mắt nhìn Độc Lang, nó há mồm, sầu não nói:

- Sư phụ, sao nhân loại lắm quy củ vô dụng như vậy? Cho con lên xe không được ư? Con có thể ỉa đái lung tung ư?

Vừa nói thì có một con chó chạy qua, nâng chân sau rồi tiểu ướt hết đám hoa cỏ.

Phương Chính nhìn Độc Lang, nó đỏ mặt nói:

- Chúng không phải là con, con rất lịch sự.

Phương Chính kệ nó luôn, nếu phương tiện giao thông đều không dùng được thì thôi, đành phải chạy! Vì trước đó đã chạy sai đường nên hắn không dám chạy lung tung. Lấy di động mở bản đồ rồi hắn mới dẫn Độc Lang chạy như bay dọc theo quốc lộ, mở nhất mộng hoàng lương thần thông yểm hộ. Nếu cảm thấy hơi quá sức hắn lại đóng thần thông dẫn Độc Lang chạy chậm.

Cứ thế, cả hai đi một ngày, qua Đông An, vào đêm hai thầy trò thừa dịp không ai chú ý, càng chạy như bay, hơn nữa thường xuyên xuyên qua ở núi rừng, cũng không ai phát hiện. Dù cho có họ cũng chỉ cho là ma bị sợ nhảy dựng mà thôi.

Ngày hôm sau trước hừng đông, Phương Chính cùng Độc Lang rốt cuộc đi lên một ngọn núi nhỏ, đứng ở trên núi, mây mù lượn lờ cũng không biết tới nơi nào, dõi mắt trông về phía xa, ánh mặt trời đã nhảy lên đường chân trời, kim quang nở rộ, đang xua tan đám sương.

Phương Chính che trán nhìn, tìm kiếm người.

Đúng lúc này, Độc Lang kêu lên:

- Sư phụ, bên kia có nhà!

Phương Chính nhìn lại, trong núi có một ngôi nhà dưới đại thụ, mơ hồ có thể nhìn đến một ít mái ngói đen, có vẻ lâu đời.

Phương Chính cũng tò mò, tuy con đường hắn chọn không tính là hẻo lánh ít dấu chân người, lại cũng không phải đoạn đường phồn hoa. Từ trên bản đồ, nơi được tích dấu không nhiều lắm, hầu hết đều là trống không...

Thế mà ở đây lại có một kiến trúc lâu đời này ư? Nhìn quy mô cũng không có nhỏ hơn Nhất Chỉ tự, thậm chí còn lớn hơn. Vậy mà không có tiếng tăm gì? Không có nổi cái tên? Phương Chính thực sự có chút tò mò.

Vỗ đầu Độc Lang, hắn chỉ vào phía dưới nói:

- Đi, đi xuống nhìn xem.

Phương Chính dẫn Độc Lang xuống núi, trên đường toàn là bụi cây, không thể đi được. Hắn có nguyệt bạch tăng y hộ thể, chỉ cần dưới chân không phải hố thì có thể chạy. Độc Lang càng am hiểu núi rừng, cho nên nơi mà người thường không đi nổi thì đối với họ lại chẳng là gì.

Nhưng chạy một hồi, họ cảm giác rừng cây trước mắt đột nhiên tản ra, như là từ bùn lầy được bước lên mặt đất, con đường lại rộng mở thông suốt!

Nhìn kỹ, bọn họ xuất hiện trên đường được tu sửa, không phải đường đá mà là dùng cây trúc sửa chữa đơn giản, lúc giẫm lên còn kêu kẽo kẹt, hắn dùng sức ước lượng mới phát hiện, cầu thang trúc nhìn thì đơn giản lại có được tay nghề thủ công tinh vi!

Tuy không thể nói là bậc thầy nhưng không phải người lành nghề, đường trúc không chỉ chắc chắn mà trọng điểm là, cây trúc mà gặp nước thì sẽ trơn, là một khuyết điểm mà không thể dùng trúc làm đường. Tuy nhiên đường trúc này lại không hề.

Phương Chính cẩn thận quan sát, phát hiện dường như chúng đã được người dùng phương pháp đặc thù xử lý bề mặt trở nên thô ráp, thế nhưng còn có chút cổ vận. Hắn càng tò mò, càng cẩn thận nghiên cứu, rồi ngây người. Hoa văn trúc không phải làm bừa mà là dựa theo gân trúc cộng thêm mài giũa mà tạo nên hình ảnh hiện tại!

Thì ra là thế, Phương Chính bừng tỉnh, đồng thời cũng bội phục sự kiên nhẫn ấy, dựa theo gân tự nhiên rồi mài giũa, không phải là đại công trình bình thường, chỉ cần thiếu kiên nhẫn một chút là đã không được. Mà đường trúc rất dài, phải tốn bao nhiêu công đây?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay