Chương 957: Đến Nỗi Sao?
- Má ơi, chuyện gì vậy?
Lão Thường bụm mặt, lúc này lực va đập quá lớn, gã sắp không cảm nhận được mũi mình đâu rồi. Hoàng Tam Sát bên cạnh cũng tương tự đang xoa mũi, tay xoa đã có máu, rồi thấy đầu choáng váng, sắp chết ư?
Hoàng Tam Sát vừa định nói cái gì, lão Thường đã kêu lên:
- Trời ơi mấy bà kia chạy nhanh thế? Sắp đuổi kịp rồi? Chạy mau!
Nói xong, lão Thường lại ngoan cường bò lên, nhanh chân chạy.
Hoàng Tam Sát cũng ngây ngốc bò dậy chạy theo, nhưng giờ gã đang nghĩ: "Vì sao phải chạy? Không phải chỉ là dùng mấy tờ tiền giả thôi sao? Cùng lắm thì nhận, còn có thể làm gì?" Tuy là nghĩ như vậy nhưng gã lại không dừng lại mà chạy càng nhanh.
Hai nữ cảnh cũng kinh ngạc, tận mắt nhìn thấy hai tên ngốc tử cứ chạy đâm đầu vào cửa đánh vỡ hết kính cửa giữa và cửa bên phải đồn công an. Vốn nghĩ đã xong rồi ai ngờ hai tên lại bò dậy, ngao ngao kêu, vẻ mặt hưng phấn, như thấy được tuyệt thế mỹ nữ, dậm chân lui hai bước lấy đà, y như trâu đực nổi điên thấy được vải đỏ, lại giống như lão lưu manh cơ khát trăm ngàn năm thấy mỹ nữ mà nhào tới hai cô!
Hai cô hét lớn một tiếng:
- Đứng lại!
Đồng thời hai người đứng tư thế tấn công, chuẩn bị dùng mấy chiêu mình đã được học! Kết quả hai tên như không thấy các cô mà còn thường thường quay đầu lại nhìn, có vẻ phía sau có thứ gì đang đuổi theo sát nút vậy. Rồi cả hai lướt qua như một con gió, các cô cũng nghe được hai tên điên nói:
- Chạy mau!
Lúc này cảnh sát cao hơn mới giật mình kinh hô:
- Không ổn rồi! Cửa bên trái! Họ đâm cửa bên trái!
Nữ cảnh sát thấp hơn cũng hét lớn:
- Bảo vệ cửa!
Thế nhưng vừa hô xong đã nghe hai tiếng bịch bịch, không cần quay đầu lại, các cô đã biết chuyện gì, xoay người thấy hai tên lại nằm trên mặt đất, trên mặt đầy máu.
Hai cô thấy vậy, thất bại nói:
- Hai người được lắm, không thể để cho đồn chúng ta một cánh cửa ư? Cả ba cửa đều hỏng rồi, các anh còn muốn làm gì? Phá bỏ và di dời sao?
Hai gã nằm trên mặt đất cũng sắp khóc tới nơi, họ không hiểu tình hình gì đây này. Rõ ràng là một cái đường rộng rãi sáng ngời, sao chạy thôi đã tông vào cửa? Mà họ chạy ra đồn công an rồi cơ mà, sao bị đập rồi mà vẫn thấy mình còn ở đây? Gì vậy trời?
Đúng lúc này, một tiếng niệm phật vang lên bên tai cả hai:
- A Di Đà Phật, hai vị thí chủ còn chạy sao? Cửa kính vỡ hết rồi nhưng bần tăng phát hiện đồn công an còn có một cánh cửa nữa có thể thử.
Hai người vừa nghe, ngẩng đầu nhìn thì thấy một hòa thượng áo trắng tỏa ra luồng sáng vàng nhàn nhạt giống như phật đà đã xuất hiện trước mặt, đồng thời chỉ vào một cánh cửa, cười nói.
Cả hai nhìn qua, chỉ thấy trên cửa lớn treo cái thẻ bài, viết: "Phòng hồ sơ"! Tức khắc trợn trắng mắt muốn ngất xỉu!
Hoàng Tam Sát nằm trên đất, đau khổ nhìn lão Thường hỏi:
- Còn chạy sao?
- Không ổn rồi, họ nhìn cửa phòng hồ sơ! Cánh cửa đó đã tăng thêm lớp phòng trộm, mau ngăn lại!
Nữ cảnh sát cao hơn hô lên rồi chạy qua, chắn trước cửa phòng hồ sơ.
Lão Thường vừa nghe, não nề nói:
- Đừng đùa, cửa phòng hồ sơ làm bằng sắt đấy.
Hoàng Tam Sát nhẹ nhàng thở ra như trút được gánh nặng, kêu lên:
- Đến đây đi, thích làm gì thì làm đi, dù sao tao không chạy nữa! Còn không phải là dùng mấy tờ tiền giả thôi sao? Đến mức đó sao? Ô ô...
Nói đến sau gã sờ cái mũi tê rần mà khóc.
Lão Thường cũng sắp khóc, ấm ức nói:
- Dùng mấy tờ tiền giả mà thôi, đến nỗi sao?
Lúc này hòa thượng mở miệng:
- Là mấy tờ tiền giả thôi? Hỏi lại mình xem, thật là như vậy sao?
Hai người sửng sốt, theo bản năng nhớ lại, trong đầu hiện ra từng hình ảnh một, những người bị lừa hầu hết đều là các ông bà bán quán ven đường, dãi nắng dầm mưa, mắt không được tinh tường.
- Cuộc sống của họ đã không dễ dàng mà thí chủ còn bỏ đá xuống giếng, thật sự được ư?
Giọng của hòa thượng hơi vang lại trang nghiêm túc mục thẩm phán.
Hai người đồng thời cúi đầu, thật sự được ư? Đương nhiên là không rồi! Trước kia bọn họ có thể lảng tránh vấn đề này, nhưng giờ đặt câu hỏi cho chính bản thân mình lại khiến cả hai áy náy không biết nên nói gì. Đặc biệt là Hoàng Tam Sát, cho tới nay gã đều có chút áy náy, hiện giờ bùng nổ thì sụp đổ, nước mắt tuôn ào ào, khẽ nói:
- Tôi sai rồi.
- Biển khổ vô biên, quay đầu lại là bờ, nếu là cứ cố chấp thì tiếp tục tông cửa.
Nghe câu trước hai người cảm thấy mình đang đối diện với một cao tăng, Lạt Ma. Nhưng nghe câu sau sao lại thấy là lạ? Nhưng nghĩ cái vị tông cửa vừa rồi thì cả hai tức khắc run lập cập, đầu gật thành trống bỏi, liên tục nói:
- Chắc chắn quay đầu lại, chắc chắn quay đầu lại!
- Đừng quay đầu lại! Chạy mà không nhìn đằng trước, không đâm chết đã là kỳ tích. Nhưng tôi nói này, hai anh không để lại cho đồn chúng tôi một cánh cửa được a?
Một giọng nói vang lên.
Hai người ngẩng đầu, hòa thượng đứng trước mặt đã biến mất mà là một nữ cảnh sát khá xinh đẹp cột tóc đuôi ngựa. Không biết vì sao mà nhìn thấy cô người lại muốn. Đồng thời, bọn họ kinh ngạc phát hiện nữ cảnh sát đẹp quá! Như Bồ Tát vậy!
- Cảnh sát, chúng tôi xin tự thú!
Hoàng Tam Sát kêu lên.
Nữ cảnh sát hơi hơi mỉm cười nói:
- Thông minh, ngay ở trước mặt chúng tôi đâm vỡ ba cái cửa, các anh cảm thấy còn có thể chạy ư? Không chạy được liền tự thú, xem ra các anh không bị bệnh tâm thần, đợi đó đi!
Hai người cứng họng, bọn họ cũng đâu có muốn đâm! Rồi cả hai rùng mình, chuyện này quá kỳ quái, tuyệt đối không đơn giản. Nghĩ đến hòa thượng kia, hai người như thấy trên đầu có người đang nhìn mình, chỉ cần làm sai là ăn đòn ngay. Và thế là hai tên gnhư gà con mổ thóc, ngoan ngoãn chờ xử lý.
Nhìn hai tên phối hợp, nữ cảnh sát nhíu nhíu mày, lắc đầu nói:
- Thôi coi như hai anh tự thú đi. Nhưng hai anh phải đền cửa!
- Chị cảnh sát ơi, chúng tôi muốn tự thú đã dùng tiền giả!
Tuy Hoàng Tam Sát không muốn thừa nhận, còn sợ, nhưng tưởng tượng vị đầu trọc kia, chẳng may hắn vẫn còn đang nhìn họ thì sao? Vì thế gã quyết đoán thừa nhận sai lầm, tâm nói: "Thích làm gì thì làm đi, dù sao tôi là không muốn tông cửa nữa!"