Chương 956: Điên Rồi
Hoàng Tam Sát cũng móc ví tiền, bên trong rỗng tuếch, đang muốn mắng hai câu, bỗng nhiên nói:
- Hả? Trong túi tao có cái gì!
Gã móc ra một tờ giấy, mặt trên viết: "A Di Đà Phật, bất ngờ không? Vui không?"
Hai người nhìn nhau, trăm miệng một lời kêu lên:
- Đm! Là thằng trọc kia!
- A Di Đà Phật, hai vị thí chủ đang gọi bần tăng sao?
Gần như là cùng lúc, bên người vang lên một tiếng niệm phật, cả hai quay đầu, thấy hòa thượng áo trắng dẫn con chó to chậm rãi đi tới.
Lão Thường vừa thấy là hắn thì đỏ mắt, vung tay định lý luận, nhưng nhìn Độc Lang gã hơi rụt vòi, kêu lên:
- Hòa thượng kia, có phải mày trộm tiền bọn tao không?
Vừa hỏi, lão Thường đã hối hận, hỏi như vậy có đần cũng sẽ không thừa nhận.
Nhưng mà hòa thượng lại mỉm cười gật đầu nói:
- Đúng vậy!
- Ơ đm! Mày còn nhận cơ à?
Lão Thường thấy đau khổ quá đi, tên trộm này quá kiêu ngạo! Trộm đồ rồi còn chạy tới thừa nhận, không coi họ là cái gì à! Khiêu khích trắng trợn à! Nhịn được nữa ư?
Lão Thường xoa nắm tay, vô cùng bi phẫn nhìn đại lang xoay vòng bên Phương Chính, cuối cùng vẫn là nhịn
Hoàng Tam Sát cũng không khác mấy, dù cho có mười vạn lần bất mãn, khi đánh không lại thì phải nín thôi.
Nhìn hai tên ủy khuất, bị đè nén, Phương Chính lại cười hỏi:
- Hai vị thí chủ gọi bần tăng có việc?
- Trả tiền đây!
Lão Thường duỗi tay đòi tiền.
Phương Chính cũng vươn tay, nói:
- Trả tiền.
- Đệch, mày trộm tiền bọn tao mà còn đòi tiền à? Mày bị điên à? Mau trả tiền không tao báo cảnh sát đấy!
Lão Thường uy hiếp.
Phương Chính lập tức vỗ tay nói:
- Được quá, mau báo cảnh sát đi, luôn và ngay!
Lão Thường vừa nghe, nổi trận lôi đình nói:
- Ha, thế giới này thật đúng là việc lạ gì cũng có, đã gặp kẻ kiêu ngạo không ngờ còn có kẻ trộm kinh điển hơn!
Phương Chính cũng kêu lên:
- Ha, thế giới này thật đúng là việc lạ gì cũng có, đã gặp kẻ kiêu ngạo không ngờ còn có kẻ lừa đảo kinh điển hơn!
Nghe lời này, lão Thường mặt đỏ gay, trừng Phương Chính, hắn thì cười nhìn lại, cả hai nhìn nửa ngày, lão Thường nghẹn một câu:
- Mày đừng có ngậm máu phun người!
Phương Chính lấy ra di động, hỏi:
- Muốn xem video sao?
Lão Thường cứng họng, còn có chứng cứ?
- Thí chủ tự mình đi tự thú hay để bần tăng đưa thí chủ đi?
Phương Chính hỏi.
Lão Thường và Hoàng Tam Sát nhìn nhau, ý tứ rõ rành rành: Đánh không lại đầu trọc, co chó kia càng chịu. Nếu thật sự bị đưa đến Cục Công An thì toang rồi!
Vì thế lão Thường la lên một tiếng:
- Chạy!
Nói xong hai tên xoay người chạy biến! Lão Thường vừa chạy vừa quay đầu lại xem, hòa thượng áo trắng vẫn đi bộ chầm chậm, cách càng ngày càng xa.
Lão Thường cười nói:
- Thế mà đòi đuổi theo chúng ta? Luyện mấy đời nữa đi!
Hoàng Tam Sát gật đầu, cười nói:
- Lúc trước, ở trường tao là quán quân chạy đấy, nhưng mày chạy cũng không chậm ha!
Lão Thường nhếch miệng cười nói:
- Tao chạy bộ mỗi ngày! Nhanh lên!
- Cẩn thận!
Đúng lúc này bên tai vang lên một tiếng kinh hô.
Cả hai ngớ người, cẩn thận gì? Trước mắt bằng phẳng, còn không cho chạy?
Bịch bịch!
Hai tiếng vang lên, tiếp theo cả hai ngã nhào.
Vài phút trước.
Trong đại sảnh đồn công an, hai cảnh sát ngồi ở kia phát ngốc, bởi vì thời tiết nên hôm nay còn không có ai tới. Vì thế hai người đang tán gẫu.
Đúng lúc này, hai người kinh ngạc nhìn hai gã đàn ông vọt vào cửa đồn nhanh như điện chớp, sau đó lao thẳng vào phòng làm việc!
- Chạy nhanh quá.
Một chị cười nói, nhưng ngay lập tức thay đổi sắc mặt, nói:
- Sao họ còn không giảm tốc?
Đồng thời nữ cảnh sát bên cạnh kinh hô:
- Cẩn thận kính!
Kết quả chữ kính còn chưa kịp hô đã nghe hai tiếng bịch bịch, cả hai đập vào cửa đồn, kính rơi vỡ đầy đất. Mà hai người bụm mặt, ngã chỏng vó.
- Sao vậy?
Hai nữ cảnh sát ngơ ngẩn nhưng rồi nhanh chóng chạy tới chuẩn bị cứu người.
Đúng lúc này, lão Thường xoa cái mũi, mũi đau quá, nước mũi chảy hết rồi. Nhưng gã vẫn không hiểu, rõ ràng đường lớn bằng phẳng, sao lại có cửa?
Lão Thường đang muốn chửi ầm lên, kết quả vừa nhấc đầu đã thấy hai cảnh sát đang chạy tới, người run lên, không biết sao lại thế này, trong nháy mắt trong đầu gã chỉ có một suy nghĩ: Cảnh sát tới bắt mình, không thể bị tóm được!
Gã vỗ Hoàng Tam Sát, kêu lên:
- Chạy mau!
Nói xong, lão Thường bò dậy chạy, Hoàng Tam Sát cũng thấy được cảnh sát, vốn dĩ gã còn không lo lắng, tâm nói: Còn không phải là dùng mấy tờ tiền giả thôi, chắc không đáng chết đâu nhỉ? Nhưng vừa bị đập đầu, não còn đang đơ, không đợi suy nghĩ kỹ đã nghe lão Thường kêu chạy. Theo bản năng gã cũng bò dậy chạy theo.
Hai người lại lao ra đại sảnh, sau đó quay đầu nhìn lại, hai cảnh sát đuổi theo như đang hô cái gì. Hai người cũng không biết là bị đập đầu ngốc luôn rồi hay thế nào, vì không thấy rõ khẩu hình, cũng không nghe rõ nói gì, nhưng vẻ mặt lo lắng lại vô cùng rõ ràng.
Hai người cùng nghĩ: "Nữ cảnh sát ư? Chạy không nhanh, yếu đuối thế chỉ được cái to mồm? Haha, năm đó tập chạy quá lợi, chạy nghe như gió còn bị đau ý."
Kết quả họ lại nghe được một giọng quen thuộc:
- Cẩn thận!
Bịch bịch! Lại là hai tiếng bom thịt người tông vào cửa kèm thêm tiếng kính vỡ.
Hai nữ cảnh trợn tròn mắt, một người cao hơn thì đồng tình nhìn lão Thường cùng Hoàng Tam Sát nói:
- Họ điên rồi à? Càng bảo cẩn thận lại chạy càng nhanh, vừa chạy vừa cười nữa chứ.
- Điên chắc rồi, ai lại thấy cửa mà xông vào chứ? Nhưng kể cả có điên thì cũng không phải lý do họ đến phá đồn công an đâu?
Nói xong nữ cảnh thấp hơn đi qua muốn nhìn hai người kia rốt cuộc định làm gì!