Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 955

Chương 955: Tiền Xu

schedule ~10 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 955: Tiền Xu

Hơn nữa, xe thể thao đều chơi như vậy mà? Bô gầm rú, cảm giác phải nhanh như chớp. Đương nhiên, phải không làm phiền dân, không đua xe uy hiếp những người khác.

Chiếc xe vừa đi qua có hơi nhanh nhưng vẫn chấp nhận được, nhưng tiếng gầm rú lại gây ồn ào. Nhưng đó không phải là tiêu chuẩn đánh giá người nọ tốt xấu, mua xe thể thao là vì phong cách, cool ngầu. Nếu chân ga không hầm hố thì thà mua máy kéo còn hơn. Hắn mà có cơ hội đi xe thể thao chắc chắn cũng sẽ tìm một chỗ vắng vẻ nhấn ga cảm nhận khoái cảm...

Vì thế Phương Chính cười nói:

- Thí chủ nói rất đúng, làm giàu bất nhân đáng giận thật nhưng đây vẫn còn tốt chán.

Thu ngân vừa nghe Phương Chính nói đỡ cho một kẻ có tiền thì định tranh luận hai câu, kết quả đã nghe tiếng môtơ trở lại, còn không phải một chiếc, mà là hai chiếc!

Một chiếc màu vàng, một chiếc màu đỏ!

Hai chiếc xe chạy tới, thực sự phong cách, người xung quanh đều phải ngước nhìn.

Cô gái mếu máo nói:

- Nhìn đã không thấy giống người tốt rồi.

Phương Chính ha ha cười, còn chưa cười xong hai chiếc xe bỗng nhiên bắt đầu giảm tốc độ, sau đó một thắng xe vang lên kít kít, ngừng trước quầy hàng bà cụ!

- Bọn họ muốn làm gì? Không phải là mua đồ cho bà chứ? Họ lại thích mấy đồ đó ư?

Thu ngân tò mò hỏi.

Phương Chính cũng buồn bực, không phải khinh thường đồ của bà mà là người giàu có lại có tiêu chuẩn lựa chọn riêng, bọn họ thật sự sẽ đến mua đồ bên đường như này sao? Hay là sẽ xảy ra chuyện nào khác?

Phương Chính lo bà bị bắt nạt nên gọi Độc Lang đi qua. Thu ngân viên cũng tò mò đi theo, vừa đi vừa nói:

- Chắc không phải họ tới làm khó bà tìm niềm vui chứ?

Phương Chính khẽ nhíu mày, chẳng lẽ trên thế giới này thật sự có mấy tên vô lại ăn no rửng mỡ vậy ư? Nếu không có màn lúc trước hắn sẽ không dễ dàng đưa ra kết luận, cho nên hắn không nói gì, mau chóng đi qua bên kia.

Xe thể thao màu vàng là một cậu trai trẻ tuổi chở một mỹ nữ tóc dài, cô không mặc áo lông nên không chịu được lạnh lắm, kêu lên:

- Anh nhanh lên đi, đừng rề rà.

Cậu chàng nói với bà cụ:

- Sao rồi? Được chưa ạ?

Bà ngớ người nói:

- Sao?

Còn cậu trai từ xe đỏ lại không kiên nhẫn nói:

- Trời má, có thể đi nhanh đi không? Thôi, hành động luôn đi.

Nói xong, cậu ta khom lưng lấy hết đồ.

Thu ngân thấy vậy, nóng nảy kêu lên:

- Họ ăn cướp kìa! Tôi báo cảnh sát!

Phương Chính ngăn lại, nói:

- Chắc là không phải, nhìn lại đi.

Đồng thời hắn thầm nghĩ: "Người ta đi siêu xe chắc chả đến mức đi cướp đồ vỉa hè đâu ha? Cả đống tính ra cũng chỉ mấy trăm đồng thôi mà?

Thu ngân không tin nhìn họ, cậu trai xe đỏ dọn đồ, cậu xe vàng thì lấy ra một xấp tiền, không đếm mà đưa thẳng cho bà nói:

- Bà cầm đi, trời lạnh thế này mau đưa trẻ con về. Em đứng đó nhìn làm gì, giúp thu dọn đi.

Cậu ta nói mỹ nữ đi cùng, cô kinh ngạc, hiển nhiên không ngờ thằng nhóc lại thật sự muốn mua mấy thứ này. Nhìn thấy cậu ta sốt ruột, cô mới khom lưng hỗ trợ, bà cụ cầm một xấp tiền còn đang ngẩn người, đứa cháu thì không biết họ đang làm gì hay như thế nào mà cứ cười.

Cậu xe vàng cười nói:

- Mắt thằng bé này đẹp ghê...

Đồ đạc cũng lấy xong, cậu ta nói:

- Bà về nhà sớm đi.

Sau đó cậu lên xe, nhấn chân ga, gào thét đi. Đồng thời Phương Chính nhìn mỹ nữ ngồi ghế lái phụ bất đắc dĩ nhìn đồ trên người mình...

Cậu xe đỏ thì nhẹ nhàng, không quá để ý mấy thứ này để ở xe thể thao có hợp không, huýt sáo gật đầu, lái xe đi, tựa hồ rất vui vẻ.

Lúc này bà lão mới sực tỉnh, vội vàng đứng dậy khom lưng tỏ vẻ cảm tạ.

Cậu đi xe đỏ thấy vậy thì dùng điện thoại gọi cậu xe vàng:

- Haha được cảm ơn cũng khoái thật, hơn hẳn việc tiêu tiền để cho người khác khen ngợi. Không bằng hai chúng ta đi càn quét hàng vỉa hè đi?

- Cậu ngốc nghếch lắm tiền à? Nên thì giúp, không nên thì đừng giúp, giúp nhiều cũng không phải chuyện tốt.

Đối phương cười nói.

Cậu xe đỏ ha hả cười, không nói chuyện nữa.

Thu ngân trợn tròn mắt, nhìn hai chiếc xe thể thao, cảm thán nói:

- Má ơi còn có người như vậy ư?

Phương Chính yên lặng chắp tay trước ngực, niệm một câu:

- A Di Đà Phật.

Trong lòng hắn cũng cảm khái vạn ngàn: "Người tốt, người xấu, thật sự không thể dùng tiền và vẻ ngoài để cân nhắc, A Di Đà Phật."

Bên kia thu ngân đã chạy tới giúp bà cụ thu dọn quán, rồi cùng bà tới máy kiểm xem tiền thật hay giả, thấy đều là thật mới nhẹ nhàng thở ra.

Mà bà cụ cầm tiền, yên lặng đếm, nhờ thu ngân đổi một ít tiền lẻ, sau đó tách ra, một bên là 370 khối, một bên là 630 khối. Sau đó bà chia làm hai túi cất đi...

Thu ngân buồn bực hỏi:

- Bác làm gì vậy?

Bà cười nói:

- Người ta có lòng tốt nhưng tôi không thể lấy thừa tiền được chứ? Tôi nhớ biển số xe rồi, sau nhìn thấy bọn họ sẽ trả lại

Nói xong, bà ôm cháu đi ra ngoài, dáng người nhỏ bé, nhưng trong mắt Phương Chính và thu ngân lại có vẻ cao lớn.

Phương Chính nhìn hai bà cháu, khẽ lắc đầu, vỗ đầu Độc Lang nói:

- Đi thôi.

- Sư phụ, cứ thế mà đi ạ? Thầy không giúp họ ư? Họ thật đáng thương.

Độc Lang hỏi.

Phương Chính nghĩ bà đã phân tiền làm hai thì lắc đầu nói:

- Đó là người đáng kính, bà ấy có nguyên tắc riêng của mình, trợ giúp quá nhiều lại bị coi là bố thí. Đi thôi, đi xem máy ATM của chúng ta như thế nào rồi.

Độc Lang ngạc nhiên:

- Máy ATM? Máy ATM nào ạ?

Cùng lúc đó, lão Thường và Hoàng Tam Sát đang ngơ ngẩn đi ra khỏi quán, sau đó ngửa đầu nhìn tuyết rơi.

- Mày nhìn tao làm gì, tiền đâu?

Lão Thường buồn bực hỏi.

Hoàng Tam Sát hỏi ngược lại:

- Mày hỏi tao tao hỏi ai? Tiền mày đâu?

Lão Thường lấy ví tiền, mở ra, bên trong trống rỗng, kêu lên:

- Mày xem đi, má ơi, thằng chó nào trộm thế này, tiền xu cũng không bớt lại...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay