Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 954

Chương 954: Thật Sự

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 954: Thật Sự

Nhìn Độc Lang cao hứng nhảy nhót, Phương Chính tát một cái cho an tĩnh nói:

- Được rồi, không phải con muốn làm việc thiện sao? Nhân lúc bà cụ còn chưa đi thì mau đi thôi

Độc Lang càng cao hứng, tâm nói: Sư phụ vẫn là sư phụ cool ngầu, không sai, cam đoan không phải hàng giả!

Một người một lang trở lại cầu vượt, quầy hàng vẫn còn, nhưng bà cụ và đứa bé đi đâu mất, Phương Chính căng thẳng, tâm nói: Không phải cả hai tức quá ngất rồi chứ?

Đúng lúc này, Độc Lang kêu lên:

- Sư phụ, ở bên kia!

Cách đó không xa, một cái siêu thị nhỏ, bà lão đang cố đứng thẳng ôm cháu mình, đồng thời nói:

- Được rồi đừng quậy nữa, sắp có kẹo ăn rồi.

Thu ngân thuận tay cầm tờ một trăm khối bà đưa cho vào máy quét, kết quả...

- Chú ý tiền giả!

Âm thanh vang lên thu ngân và bà cụ đồng thời ngây người! Cả hai đều không ngờ đó là tiền giả!

Thu ngân thường xuyên nhìn thấy bà ngồi trong gió lạnh bán đồ, bà cũng thường xuyên đến mua kẹo cho cháu, đổi cả tiền lẻ. Mọi người đều biết bà khó khăn nên kể cả không có nhiều tiền lẻ cũng sẽ đổi giúp. Đã lâu không nhận tiền giả, đột nhiên bị dính một tờ, thu ngân cũng ngớ người.

Bà lão còn hoảng hơn, mau chóng nói:

- Không thể nào, tôi đã kiểm tra rồi, là tiền thật mà...

Bà vội vàng, mắt ầng ậng nước, mấy ngày bà mới bán được một trăm đồng tiền, nếu đây là giả, bà thật sự khó có thể chịu đựng được.

Thằng bé cũng đòi, tay vươn ra cầm kẹo trên quầy, kêu lên:

- Kẹo kẹo...

Bà kéo lại không cho, trên mặt đều là nôn nóng, ảo não.

Thu ngân cũng có chút khó xử, tuy cô đồng tình nhưng cô đi làm cũng không có nhiều tiền lương, nếu nhận thì cô sẽ phải đền, mà đền thì không nổi...

Đúng lúc này, một giọng nói chợt vang lên:

- A Di Đà Phật, thí chủ có thể đưa tờ tiền đó cho bần tăng nhìn được không?

Thu ngân và bà cụ nhìn qua, không biết khi nào một hòa thượng áo trắng đã đi tới bên cạnh, phía sau là một con chó lớn màu trắng bắt mắt.

Bà còn chưa hoàn hồn, thằng cháu đã nhìn thẳng Độc Lang, kêu lên:

- Gâu gâu, gâu gâu...

Độc Lang vừa nghe, trán hắc tuyến, cái gì gâu gâu? Nó là lang!

Kết quả Phương Chính vỗ vỗ đầu nó nói:

- Tịnh Pháp, kêu cho tiểu thí chủ nghe đi, phải gâu gâu.

Độc Lang muốn đâm chết Phương Chính, bỏ đá xuống giếng quá đáng quá? Nhưng Độc Lang vẫn kêu một tiếng:

- Gâu!

Quả nhiên, thằng bé càng vui vẻ, bật cười, không ngừng ôm cổ bà. Phương Chính cũng có chút hâm mộ, mới hơn một tuổi, rất nhiều chuyện chưa hiểu, vĩnh viễn không biết sầu lo. Nhưng khi nhìn bà cụ hắn lại buồn: Niềm vui của con trẻ như một tòa núi lớn, đè lên cha mẹ, ông bà nội ngoại. Bọn họ phải đánh đổi cuộc sống cho con cháu mình được khỏe mạnh trưởng thành.

Lúc này thu ngân đưa tờ tiền giả cho Phương Chính, đồng thời nói:

- Tờ này có khi là tiền giả thật.

Phương Chính cũng không trả lời, cầm lấy rồi giơ cao lên nhìn, đồng thời khẽ đá Độc Lang. Nó ngầm hiểu, vòng tới bên bà cụ, gâu gâu chào thằng bé, quả nhiên bà ôm chặt lấy cháu mình sợ bị chó cắn.

Thu ngân thì nhìn Phương Chính, tiền đưa rồi phải nhìn chằm chằm.

Hắn cũng không để bụng, thấy bà lão không để ý bên này thì nhanh chóng lấy ra một tờ tiền thật đổi.

Thu ngân căng thẳng, định nói gì lại bị hắn nhìn, ánh mắt thực ôn hòa, giống như một khối ngọc, cô như muốn khóc. Giúp đỡ người khác rất đơn giản, nhưng khi đến lượt mình kỳ thật cũng không dễ dàng. Cảm động càng dễ dàng hơn, có đôi khi chỉ là một hành động nhỏ như vậy đã đủ rồi.

Phương Chính mỉm cười giống như ánh mặt trời, xua tan trời đông giá rét. Đồng thời, hắn đưa tiền qua, nói:

- Thí chủ, chắc máy của thí chủ đã sai rồi, đây là một tờ tiền thật. Thí chủ thử lại xem...

Thu ngân cầm lấy, lại nhìn Phương Chính, xác định hắn không nói đùa mới bảo:

- Ừm có thể lắm, để tôi thử lại.

Bà lão lại khẩn trương lên.

Thu ngân đưa tiền vào kiểm tra, ngay sau đó, thông qua! Tiền thật!

Bà suýt bật khóc, vỗ ngực nói:

- Ai nha, tôi bảo mà, tôi đã xem qua, là tiền thật.

Thu ngân cười cười tìm tiền lẻ, bà vui vẻ cầm lấy, đưa kẹo cho cháu, nó cầm lại không ăn mà đưa cho bà nói:

- Bà ăn...

Bà cười nở hoa, phảng phất trong nháy mắt kia, mọi rét lạnh, mệt nhọc đều biến mất, cả người trẻ ra, vui vẻ cười nói:

- Bà vẫn còn, con ăn đi.

Lúc này thằng bé mới nhét vào miệng, ôm cổ bà, bà đẩy cửa đi ra ngoài, nơi xa lại có người tới xem đồ...

- Đại sư, thầy là người tốt, nếu là tôi tôi lại không làm được chuyện này.

Thu ngân cảm thán.

Phương Chính lắc đầu, mỉm cười nói:

- Thí chủ cũng là người tốt, trên thực tế, thí chủ cũng không kém bần tăng.

- Hả?

Thu ngân ngây người, cô làm gì? Cô chưa làm gì mà.

Phương Chính cười nói:

- Thí chủ có một trái tim thiện lương đồng cảm, chẳng qua hiện tại không có lực mà thôi. Tương lai có năng lực, thí chủ sẽ còn làm tốt hơn cả bần tăng.

Thu ngân nghe vậy, mặt đỏ lên.

Phương Chính chắp tay trước ngực, chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này, một tiếng môtơ gầm rú truyền đến, theo sau một chiếc xe thể thao màu vàng chạy như bay! Tốc độ này không phải nhanh nhưng chiếc xe lại khiến người ta cảm giác vượt tốc độ.

Nhìn thế, thu ngân nhíu nhíu mày:

- Ghét nhất đám phú nhị đại làm giàu bất nhân, lái xe nhanh, mô tô gầm rú, cả ngày chỉ biết khoe khoang.

Phương Chính không cho là đúng, người ta có tiền, mua chiếc xe thể thao chơi, vốn dĩ không có gì sai. Bất luận là ai thì mục đích kiếm tiền đều là để thỏa mãn bản thân rồi mới trợ giúp những người khác. Kẻ có tiền mua xe thể thao và người nghèo tích cóp tiền mua một món đồ chơi mình thích là một đạo lý, chỉ là giá cả bất đồng mà thôi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay