Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 953

Chương 953: Lừa Người

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 953: Lừa Người

Hiện tại bà cụ không rảnh tay, một tay cầm kẹo một tay cầm ô, còn phải đè thằng cháu không được nghịch mà bị tuyết rơi vào, nhưng tiền đưa tới trước mắt cũng không thể bỏ...

Nếu là người bình thường, lúc này sẽ ném kẹo, cầm tiền rồi nói tiếp, nhưng bà không bỏ được, tuy kẹo không đáng bao nhiêu nhưng nó lại là thứ duy nhất có thể giữ thằng cháu bà không nghịch ngợm. Vì thế bà quả quyết làm một hành động khiến Phương Chính, Độc Lang, lão Thường và Hoàng Tam Sát trợn mắt há mồm. Bà ngậm cây kẹo bẩn vào trong miệng, liếm sạch bùn đất, nhổ ra rồi lại ngậm. Lúc sau bà mới cầm tờ tiền lão Thường đưa.

Bà rất cẩn thận, cầm tiền nhưng không vội vất đi mà sờ sờ, lại giơ lên nhìn... Chẳng qua mắt của bà có vẻ không nhìn rõ lắm.

Lão Thường và Hoàng Tam Sát nhìn nhau, đều thấy được do dự, còn có vài phần hưng phấn.

Cuối cùng, lão Thường nói:

- Không phải nhìn, là tiền thật đấy.

Bà xấu hổ cười nói:

- Buôn bán nhỏ chỉ sống nhờ vào mấy món này, nhận một tờ giả là mấy ngày coi như công cốc.

Nói xong, bà móc ra một tệp tiền xếp rất chỉnh tề, 50 lớn nhất, sau đó là mười khối, năm khối, một khối. Nhìn có vẻ dày nhưng tìm tiền xong thì bà cũng chỉ còn dư mấy tờ một khối.

Hoàng Tam Sát rõ ràng có chút do dự.

Lúc này, lão Thường lén vỗ đùi Hoàng Tam Sát, lúc này gã mới kêu lên:

- Chờ một lát, tôi có tiền lẻ, bà không phải tìm nữa, đỡ lích kích.

Hoàng Tam Sát móc ra tờ mười đồng đưa qua.

Bà cụ vừa nghe không phải tìm nữa thì nhẹ nhàng thở ra, cười nói:

- Vậy tốt quá, nếu không có khách nữa trả tôi tiền to tôi cũng không trả lại được.

Hoàng Tam Sát lại do dự một giây mới tiếp tục nói rồi đưa tiền:

- Đúng vậy.

Bà cầm lấy, mặt mày hớn hở trả tờ một trăm khối lại, còn nói:

- Tốt quá, tốt quá...

Hoàng Tam Sát vừa cầm tiền, thằng bé lại giãy dụa đòi kẹo bà đang ngậm, bà vội vàng trốn, hiển nhiên bà không nỡ cho cháu mình ăn kẹo đã bị bẩn. Thằng bé không đòi được, gào lên:

- Kẹo kẹo...

Bà nhanh chóng dỗ:

- Ngư Ngư ngoan, chờ bà bán hàng lấy tiền mua kẹo cho con nha. Đừng nghịch nữa... Ngoan.

Ngay lúc này, Phương Chính thấy Hoàng Tam Sát rung tay, tiền bị tráo.

Gần như là đồng thời, lão Thường kêu lên:

- Sao mày lại làm thế? Một món có mười đồng mà còn khách sáo? Tao bảo mua là mua, mày khinh tao à?

Nói xong, lão Thường lại nói với bà:

- Bà cũng thật là, tôi đã bảo tôi mua cho nó rồi, bà nhận tiền nó thì phải làm sao?

Lão Thường giật tờ một trăm khối đưa cho bà nói:

- Tao bảo trả là tao trả.

Bà ngây người, theo bản năng nhìn Hoàng Tam Sát, gã bất đắc dĩ nói:

- Thôi được rồi, cứ để nó trả bà ạ.

Bà bất đắc dĩ lắc đầu, đành phải lại lôi tiền lẻ ra, trả tờ mười khối cho Hoàng Tam Sát, lại tìm cho lão Thường 90. Vì đã kiểm tra thật giả nên bà cũng không nghĩ nhiều, cứ thế để chung cùng mấy tờ còn lại, cẩn thận bỏ vào trong túi.

Hai tên nhẹ nhàng thở ra, rồi lão Thường đưa bao tay cho Hoàng Tam Sát, đứng dậy nói:

- Được rồi, đi thôi.

Nói xong, lão Thường đứng dậy rời đi, Hoàng Tam Sát nhìn bà lại nhìn lão Thường, lúc này mới lắc đầu đi theo.

- Sư phụ?

Độc Lang tức giận nhìn hai người kia, hỏi Phương Chính.

Phương Chính sờ sờ đầu nó nói:

- Đi thôi, đi lấy tiền.

- Sư phụ, thầy mặc kệ ạ? Thầy còn nghĩ lấy tiền? Lương tâm của thầy đâu?

Độc Lang tức giận kêu lên.

Phương Chính vừa nghe, tức khắc vui vẻ, hỏi ngược lại:

- À há? Không lấy tiền thì con ăn gì? Con không đói bụng à?

- Đói ạ, nhưng... không phải thầy nói mọi chuyện phân biệt nặng nhẹ nhanh chậm hay sao? Con đói mấy ngày lại không đói chết, nhưng hai tên này chạy thì bà cụ và thằng bé lại khác.

Độc Lang vội vàng, ngày thường nhìn nó ngu ngu thế thôi nhưng ai quen nó cũng biết nó rất là thông minh. Nó là lang, lại còn là Lang Vương, quy tắc vật cạnh thiên trạch đã thâm nhập cốt tủy, để nó lĩnh ngộ cái gì kêu thiện tài mới là chuyện khó khăn nhất.

Lúc trước Phương Chính dùng đường tắt, cho nó ăn uống no đủ, dùng mỹ thực dụ hoặc cộng vũ lực trấn áp bắt nó nghe lời, ăn no sẽ không nghĩ sát sinh lấy thịt rồi trở nên ngoan ngoãn. Nhưng bảo nó thiệt tình hướng thiện, không thua gì trị bệnh nghịch cho thằng bé Hồng Hài Nhi.

Nhưng lúc này đây, Độc Lang lại khác, nó rất đói, đáng lẽ nó phải nghĩ tới dạ dày nó trước rồi mới tới chuyện khác. Nhưng giờ nó lại muốn giúp bà cụ và đứa bé trước... đúng là một tiến bộ cực đại.

Phương Chính nhìn Độc Lang nghiêm túc, cười nói:

- Đi lấy tiền trước đã.

Nói xong, Phương Chính đi Độc Lang ngơ ngẩn nhìn, nói thầm: "Chẳng lẽ mình đi theo sư phụ giả? Không phải tính cách của thầy mà?"

Tuy nói như vậy, Độc Lang vẫn đi theo.

Nó thấy Phương Chính đi tới trước mặt lão Thường và Hoàng Tam Sát, chắn đường chắp tay trước ngực nói:

- A Di Đà Phật, hai vị thí chủ, bần tăng từ Đông Bắc đến, một đường khổ hàn không có lộ phí, xin hai vị thí chủ lấy chút lộ phí.

- Hoá duyên?

Hai tên giật mình, còn tưởng rằng hòa thượng nhảy ra bênh vực kẻ yếu, kết quả là hoá duyên.

Phương Chính gật đầu.

Lão Thường lập tức lắc đầu nói:

- Chúng tôi còn không có tiền, đâu ra tiền cho thầy? Chào nhé.

Nói xong, lão Thường kéo Hoàng Tam Sát đi.

Phương Chính cũng không ngăn cản, mà cười nhìn hai người nói:

- Người đang làm trời đang xem, hai vị thí chủ đi thong thả.

- Mẹ nó, bị điên à.

Lão Thường khẽ mắng, kéo Hoàng Tam Sát đi rồi.

- Sư phụ, thầy làm gì vậy? Không phải thầy muốn lấy tiền sao?

Độc Lang đi lên hỏi.

Phương Chính lật tay, trong tay cầm một xấp tiền, mấy tờ đỏ còn lại cũng đều là tiền lẻ, cười nói:

- Đây không phải là lấy tiền sao??

Độc Lang ngây người, cười nói:

- Sư phụ, thầy cao tay! Ha ha... Con thích! Con muốn ăn tiệc lớn! Con muốn ăn hai chậu!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay