Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 952

Chương 952: Độc Lang Thiện Lương

schedule ~9 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 952: Độc Lang Thiện Lương

- Lão Thường trâu đấy! Mục tiêu hoàn hảo! Cây ATM hình người đây rồi!

Áo vàng cười nói.

- Đm nói nhỏ thôi.

Lão Thường quở mắng.

- Cứ làm quá, giọng tao chả bao giờ to cả, ai nghe được? Phù phù, cái thời tiết ẩm ương này, tuyết rơi là rơi, rơi không chả sao lại còn có gió, chết rét mất! Mau đi, mau làm rồi tìm chỗ ăn gà đi.

Áo vàng hừ hừ nói.

Theo lời gã đúng là cả hai đang thì thầm bàn bạc, chán nỗi một người một lang bên cạnh đều có một đôi tai thính nên bị nghe thấy hết.

Phương Chính vừa nghe, đôi mắt sáng lên, vỗ đầu Độc Lang nói:

- Đi!

Độc Lang ngạc nhiên, hỏi:

- Sư phụ, đi đâu? Không hoá duyên ạ?

Phương Chính trừng nó một cái:

- Hóa duyên cái gì? Đi lấy tiền!

Độc Lang hưng phấn nói:

- Sư phụ, thầy còn có tiền tiết kiệm? Sao con không biết?

- Con không biết còn nhiều, mau đi theo.

Phương Chính nói.

Độc Lang hạnh phúc híp mắt, vẫy đuôi đi theo.

Phương Chính cách hai người rất xa, nhưng họ nói gì, hắn nghe rành mạch. Hai tên đó cũng cẩn thận, vừa nói đã không đề cập đến bà cụ mà nhảy sang ăn gà gì, ngày hôm qua đã lừa được bao nhiêu người... Phương Chính như lọt vào trong sương mù, tâm nói: Bần tăng cũng được coi là có kiến thức rộng rãi, biết được tiếng lóng gà nghĩa là gì nhưng chưa từng nghe kiểu gà như thế hai tên này ăn gà nào? Gà hình người?

Đồng thời, Phương Chính cũng biết tên áo vàng, lão Thường kêu là Hoàng Tam Sát, biệt danh vì chuyên ăn gà rơi xuống đất không quá ba giây, lúc đầu còn tranh luận, sau thì kệ.

Vừa nói hai người đến ngã tư có một cây cầu vượt nhỏ, nhìn từ xa thấy có một bóng người đang ngồi, mặc áo bông màu đen cũ kỹ, ôm một thằng bé quấn chăn dày, nó đang ngậm kẹo que, mặt đỏ bừng vì quấn chăn quá nóng hay vì lạnh quá nữa, mà nhìn nó ngủ rất say...

Bà lão cầm ô che tuyết, nhưng chiếc ô không ngăn được gió lùa, mỗi lần thổi qua bà lại run run. Trước mặt bày một quầy hàng, để một ít đồ thủ công như găng tay, miếng lót giày, bên cạnh còn có một ít cao hương, được che bằng nhựa trong suốt sợ bị tuyết rơi ướt. Hiển nhiên, ở thánh địa Phật đạo Hành Sơn này, dân chúng đều bán hương khói mưu sinh.

Độc Lang ngửa đầu nhìn Phương Chính nói:

- Sư phụ, trời lạnh thế bà ấy lại ngồi ngoài mà không lạnh ạ?

Phương Chính sờ sờ đầu nó nói:

- Lạnh chứ, nhưng để sinh tồn lạnh cũng phải chịu.

Độc Lang nhếch miệng, có lẽ nó không hiểu cuộc sống là gì, nhưng động vật hoang dại như nó lại hiểu được sinh tồn. Đôi khi, vì sinh tồn mà không có gì là không thể, không có khổ nào là không thể chịu. Động vật nỗ lực sinh tồn lại bi thương, nỗ lực cả đời chỉ là vì sống lâu thêm một ngày mà thôi...

Vì thế Độc Lang đồng tình nhìn hai bà cháu, ánh mắt trở nên sắc bén, bởi vì lão Thường và Hoàng Tam Sát đã đi tới quầy hàng bà cụ!

Thay đổi góc nhìn, Phương Chính và Độc Lang thấy được mặt mũi cả hai, không lớn tuổi, chỉ khoảng hai mươi mấy, mặt mày thanh tú.

Lúc này, lão Thường ngồi xổm xuống, nhìn nhìn đám găng tay, sau đó hỏi Hoàng Tam Sát:

- Tam Sát, lạnh thế này mày có muốn mua găng tay không?

- Không, chả có mác gì ai biết đồ này xuất xứ thế nào.

Hoàng Tam Sát liếc mắt một cái, ghét bỏ nói.

Bà cụ không tức giận mà mong đợi nhìn hai người, nói:

- Mua đi hai anh, là tôi tự đan đấy, len tốt nha, rất là ấm.

- Bà đan à?

Hoàng Tam Sát và lão Thường sửng sốt, áo vàng nghi ngờ nhìn, áo lam bảo yên tâm.

Bà cụ gật đầu nói:

- Đúng vậy.

Lão Thường nghe vậy, nhìn đôi găng tay màu đen, có thêu một con chim tước rất đẹp. Món đồ thủ công tinh xảo lại được bà ấy đan, lão Thường ngạc nhiên vô cùng, nghi ngờ nhìn bà cụ...

Lúc này thằng bé trong lòng bà lão cựa quậy, chiếc kẹo que bị rơi xuống đất, nó tỉnh muốn cúi nhặt. Một đứa trẻ mới hơn một tuổi sao đã biết đồ rớt xuống đất bẩn rồi, không ăn được chứ, nó chỉ biết kẹo rất ngon và nó muốn ăn.

Bà thấy vậy nhanh chóng cản lại, tuy có tiếc nhưng vẫn mắng:

- Rơi nên bẩn rồi, không ăn được đâu con.

Bà duỗi tay đi nhặt, lại phải sờ soạng rất nhiều lần, mới sờ đến kẹo que.

Thằng bé không có kẹo kêu lên:

- Kẹo kẹo...

Rồi nó vươn tay đòi, bà đè tay nó lại nói:

- Bẩn rồi, bà lau đã rồi hẵng ăn...

Rồi bà đi lấy bình nước.

Thấy như vậy, lão Thường và Hoàng Tam Sát nhìn nhau như nhìn thấy hy vọng, đồng thời hiểu ý cười.

Lão Thường nói:

- Tam Sát, găng tay này đẹp mà, mua cho mày một đôi.

Nói xong, nhân lúc bà đi lấy nước lão Thường kêu lên:

- Bà ơi, tôi mua đôi găng này, bao nhiêu tiền?

- Mười khối, mười khối một đôi.

Bà nghe lão Thường muốn mua vội vàng trả lời, thế là không rảnh lấy ấm nước, không rửa được kẹo. Thằng nhóc không được cầm thì mếu, ú ớ hai từ:

- Kẹo kẹo...

Nó vừa kêu vừa giãy dụa muốn bò dậy, đoạt lấy kẹo của bà.

Một tay bà đè, lại còn phải giơ ô, một tay khác còn muốn bỏ kẹo ra nên càng không lấy được nước, chỉ có thể quát lớn:

- Đừng nghịch nữa, con ngoan chút đi, chờ bà bán găng tay rồi mua kẹo cho con nha, ngoan nào?

Nhưng thằng bé quá nhỏ, nó chưa hiểu được hết, chỉ muốn kẹo mà cựa quậy không ngừng, bà bắt đầu bối rối.

Hoàng Tam Sát thấy vậy, nói:

- Ai bảo mày mua? Tao tự mua.

Lão Thường đẩy Hoàng Tam Sát, vừa nói vừa đưa tờ một trăm nguyên cho bà cụ.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay