Chương 951: Phật Tổ Rất Bậ
Nhất Diệu lắc đầu nói:
- Trụ trì sư huynh nói ai quản lý cũng không quan trọng, chúng ta tu Phật giảm bớt đi những sự việc bên ngoài cũng là chuyện tốt. Huống chi, hiệp hội Phật giáo Nam Nhạc vốn chính là trụ trì rất nhiều chùa, nếu đều là nạp hương khói vì Phật, vì thế nhân kỳ bình an, cần gì phải tranh cái này?
Phương Chính chắp tay trước ngực nói:
- A Di Đà Phật.
Là một người tham tiền, Phương Chính rất bội phục trụ trì Cổ Lễ tự có thể buông bỏ được sự dụ dỗ tiền tài, thản nhiên đối mặt, an tâm tu Phật. Ít nhất, hắn sẽ tìm mọi cách để lấy lại.
Đi vào Chúc Dung đại điện, trước mặt là Chúc Dung thần, bốn phía thờ phụng hai nhà thần chỉ, tượng Phật, thật sự là Phật đạo nóng chảy với một lò, chẳng phân biệt ngươi ta.
Du khách chờ đợi bái phật, bái thần nối liền không dứt, Phương Chính mới hiểu vì sao phải thắp hương ở bên ngoài, nơi này không đủ rộng.
Ra đại điện, Nhất Diệu mời Phương Chính về lại Cổ Lễ tự, hắn tính tính thời gian xin miễn. Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, huống chi hắn thực sự lo mình rời Nhất Chỉ tự lâu trên núi sẽ xảy ra chuyện. Hồng Hài Nhi không phải là đứa trẻ thường, hắn không ở trên núi, chỉ sợ sau khi trở về nóc nhà bị thằng bé lật tung mất. Huống chi, còn có một bạn Cá mặn du thủ du thực...
Nhất Diệu pháp sư cùng Phương Chính hàn huyên cả đêm rồi lại leo núi xem mặt trời mọc, đăng đỉnh Chúc Dung điện cũng thực sự mệt mỏi. Hắn không đành lòng tiếp tục quấy rầy, vì thế trong ánh mắt lưu luyến không rời hắn dẫn Độc Lang xuống núi.
Vừa đi, một người một lang đã ngây người, bởi vì...
- Sư phụ, có phải thầy đã quên chuyện quan trọng nào không ạ?
Độc Lang ai oán nhìn Phương Chính.
Phương Chính xấu hổ sờ sờ bụng nói:
- Hình như là... quên ăn sáng.
- Sư phụ, giờ quay về ăn, còn kịp không ạ?
Độc Lang hỏi.
Phương Chính nói:
- Con không biết xấu hổ nhưng vi sư thì có. Được rồi, đừng nói nữa, giữ sức lực, xuống núi rồi chúng ta hoá duyên.
Độc Lang vô ngữ vọng trời xanh, quả nhiên đi theo Phương Chính phải chịu đói! Cuộc sống này sống thế nào đây!
Cùng lúc đó, trên Nhất Chỉ sơn, Hồng Hài Nhi trả lại di động cho một khách hành hương, chắp tay trước ngực nói:
- A Di Đà Phật, đa tạ thí chủ.
- Tiểu sư phụ khách khí. Sư phụ thầy giỏi quá, biết y thuật, còn thân thiện, đợi thầy ấy về chúng tôi sẽ đến thăm thầy.
Một cô gái cười nói, vẫy tay chào Hồng Hài Nhi xuống núi.
Hồng Hài Nhi đưa tiễn, đám người đi xa, cười nói:
- Sư phụ quả nhiên mang thù, người ta nhắn thôi mà thầy ấy còn đáp trả.
Rầm...
Cá mặn trong hồ Thiên Long lò đầu ra, tò mò hỏi:
- Tặc trọc kia... Khụ khụ, đại sư lại làm gì?
Hồng Hài Nhi thích mấy đôi mắt nhỏ tò mò của Cá mặn, cũng chỉ lúc này tứ sư đệ nó mới như được là đại sư huynh, các đệ không hiểu nhỉ? Tới tới tới, đại sư huynh kể cho nè, ha ha...
Hồng Hài Nhi đắc ý, ngồi xếp bằng trên cầu Nại Hà, nói:
- Lần này sư phụ đi ra ngoài dỗi người ta...
Sau đó Hồng Hài Nhi kể lại chuyện Phương Chính ở Đông An dỗi vô vi vô cực thượng nhân, ở trên mạng dỗi Hoa Khai Kham Chiết. Vừa mới kể, Con sóc và Khỉ cũng chui đầu vô, nhiều người nghe nó càng có động lực.
Chờ Hồng Hài Nhi nói xong, Cá mặn khinh thường nhếch miệng, nằm trên mặt nước thổi bọt nước. Nó nhướn mày tò mò hỏi Cá mặn:
- Cá mặn, ngươi ở bên Phật Tổ lâu nhất, nếu có người nói Phật trước một quỳ ba ngàn năm kiều đoạn, Phật Tổ sẽ làm như thế nào?
Cá mặn hai mắt vừa lật nói:
- Chắc một cái tát chụp chết hết...
- Ơ Phật Tổ dữ như vậy sao?
Con sóc hoảng sợ.
Cá mặn lắc đầu nói:
- Đùa thôi nhưng thật sự có người quỳ ba ngàn năm.
- Ủa có thật á? Trời ơi quỳ ba ngàn năm, thành tâm biết bao? Phật Tổ có giúp hắn không?
Khỉ cũng tò mò.
Cá mặn lắc đầu nói:
- Không.
- Vì sao?
Con sóc hơi bất bình.
Cá mặn nói:
- Làm ơn đi, có thời gian ba ngàn năm mà không đi nỗ lực, lại ở đó quỳ cầu xin chờ trời giáng vận may, nếu thành công thật vậy thế nhân cần chi phải làm gì, cứ quỳ gối mà cầu Phật thôi, chắc Phật cũng bị mệt chết... Nếu giúp, vậy không phải Phật. Phật Tổ từng nói gì ta cũng không nhắc lại được, nhưng đại khái là: Quỳ lâu không có nghĩa là thành tâm, chân chính phải đặt Phật Tổ trong lòng, sau đó không ngừng nỗ lực hướng về mục tiêu. Lúc này Phật Tổ mới có thể âm thầm giúp đỡ, mà những người muốn không làm mà hưởng thì cứ quỳ thôi! Dù sao sàn nhà không mất phí.
Con sóc cứng họng.
Khỉ thì trầm tư.
Hồng Hài Nhi sờ sờ cằm, nói thầm:
- Hình như là vậy thật...
Trên đường xuống núi Hành Sơn, trời bắt đầu xầm xì, gió lạnh thổi tới rơi xuống từng mảnh bông tuyết trong suốt, nơi này là phương nam, tuyết rơi đã nhanh chóng hóa thành nước. Rồi thành mưa tuyết, cộng gió to, toàn bộ thiên địa bao phủ bầu không khí lạnh thấu xương.
Bất giác, Phương Chính đã bước nhanh hơn. Vào Hành Dương huyện thành, một dãy phố dài gần như đều bán hương. Đi mấy vòng, hắn mới thấy một cửa hàng ăn, ven đường còn có sạp. Trên đường du khách lui tới, chỉ mình hắn và Độc Lang trông lạc trôi...
- Sư phụ, thầy định hóa duyên nhà ai?
Độc Lang thúc giục.
Phương Chính nhìn nhìn, hay ghê hắn cũng đang nghĩ đây. Từ nhỏ đến lớn phạm vi hoá duyên của hắn chỉ ở Nhất Chỉ thôn, đến hai đầu bờ ruộng da mặt đã nháy mắt biến từ tường thành thành trang giấy.
Hiện giờ với nơi chốn hoàn toàn xa lạ, Phương Chính cảm thán trong lòng: "Nếu thầy biết nên hóa nhà ai thì còn cần con giục sao? Quả nhiên, thế giới này chỉ dành cho những người da mặt dày, da mặt mỏng như thầy thì khó...
Đang lúc Phương Chính cân nhắc nên vào khách sạn lớn hay là nhà hàng nhỏ, có hai người đi qua, trong đó một người đàn ông áo lông vũ màu vàng nói nhỏ:
- Lão Thường, tìm được mục tiêu chưa?
Lão Thường mặc áo lông màu lam cười nói:
- Nói thừa, mày cho là tao chỉ ăn với chơi như mày à? Cứ lêu lổng thế chỉ có nước uống gió Tây Bắc mà thôi. Phía trước có một bà già, mấy ngày nay đều bày quán tại đây, có vẻ mắt mờ mờ, tao thấy bà ta nhìn đồ phải để sát lại vào, còn dẫn theo một đứa trẻ một hai tuổi, haha...