Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 948

Chương 948: Không Biết Lại Xem Là Phong Nhã, Chẳng Bệnh Lại Cứ Than Đau.

schedule ~14 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 948: Không Biết Lại Xem Là Phong Nhã, Chẳng Bệnh Lại Cứ Than Đau.

Cùng lúc đó, nơi mà Hoa Khai Kham Chiết đang ngồi, yên tĩnh không tiếng động, tất cả đều dùng ánh mắt nhìn một đứa ngốc mà nhìn Hoa Khai Kham Chiết. Hoa Khai Kham Chiết đỏ hết mặt mày, từ đỏ biến sang đen, còn về nữ thần? Bây giờ cậu ta không dám liếc mắt nhìn lấy một cái, cậu ta biết, lúc này đã mất hết thể diện rồi!

Đúng lúc này, nữ thần ở đối diện Hoa Khai Kham Chiết bỗng nhiên đứng dậy nói:

-Xin lỗi, tôi hơi không khỏe, đi trước.

Nói xong, đối phương quăng một ánh mắt khinh thường cho Hoa Khai Kham Chiết, xoay người rời đi. Một cô gái khác lập tức theo sau, nhìn một cái hỏi:

-Hồng tỷ, sao?

-Bạn bè của tôi không thể là những kẻ không ra gì, vì muốn nổi bật mà không cần thể diện. Ăn cơm với loại người này, không nuốt nổi

Giọng nói không lớn, nhưng giữa nơi yên tĩnh lại trở nên rõ ràng.

Mặt Hoa Khai Kham Chiết càng đỏ hơn, cũng không biết là xấu hổ hay tức giận.

Chờ đến khi hai người Hồng tỷ đi rồi, Hoa Khai Kham Chiết tức giận nói:

-Tôi chỉ đùa một chút thì đã sao? Cũng xem là thật.

Kết quả vừa nói xong, người ở bốn phía đều nhìn về phía cậu ta, trong đó có một người đàn ông vẫn luôn nói đùa, tính cách rất tốt lần đầu tiên nghiêm mặt nói:

-Có một vài thứ không thể nói đùa, nói đùa trong âm thầm thì không sao, nhưng lên trên một cái trang cả trăm vặn fans để nói, đó không còn là đùa nữa. Nó đã thành bôi nhọ, hắt nước bẩn, khiêu khích rồi! Nếu Phương Chính trụ trì không đáp lại, sẽ có bao nhiêu người bị lời này của cậu làm cho hiểu lầm? Sẽ có bao nhiêu tăng nhân bị tai bay vạ gió?

Nói xong, người này cũng đứng dậy nói:

-Xin lỗi, tôi cũng có việc đi trước.

-Quách ca, tôi cũng có việc, cùng nhau đi.

-Ai nha, tôi còn phải tăng ca nữa.

-Bạn trai tôi gọi tôi rồi.

Chưa tới mấy phút, căn phòng vốn đang náo nhiệt giờ chỉ còn lại một mình Hoa Khai Kham Chiết, cậu ta ngồi đờ ra ở đó, nhìn chằm chằm nồi lẩu đang sôi sùng sục, cậu ta không thể hiểu nổi, chỉ một câu nói mà thôi, vậy mà lại biến cậu ta thành người cô đơn thế này, lại càng không hiểu nổi, không phải chỉ là một câu thôi sao? Không phải chỉ là một Phương Chính thôi sao? Mọi người đến nỗi như vậy sao?

Càng nghĩ càng giận, Hoa Khai Kham Chiết móc di động ra, nghĩ nghĩ, đọc lại cái đoạn trước đó cậu ta gửi qua nhưng Phương Chính không thèm phản hồi một lần nữa. Cậu ta cảm thấy, trước đó Phương Chính không trả lời cậu ta, nhất định là vì không biết trả lời như thế nào, bây giờ lấy cái này ra, biết đâu có thể tìm ra thứ gì thì sao?

"Ta quỳ trước Phật ba ngàn năm, không thấy trong lòng Phật thương xót ta.

Chẳng phải bụi bặm che mắt Phật, mà do ta chưa ném tiền nhang đèn!

Phật, không tham tài sao? Vì sao lại tiếp nhận cung phụng của thế gian? Phật, không ham hư vinh sao? Vì sao muốn thế nhân phải quỳ lạy?

Lòng ta có Phật, Phật chẳng có ta. Nhận hết cực khổ thế gian, hỏi Phật. Phật nói: Tất cả số phận đã có định đoạt. Ta cười: Nếu không giúp ta, ta bái người được gì?

Phật rằng phổ độ chúng sinh, nhưng chưa thấy qua độ ai. Đạo rằng chỉ lo thân mình, nhưng khi cực khổ lại ra tay tương trợ.

Năm ấy khi loạn thế, Phật: Đóng cửa không màng thế sự. Đạo: Dẫn dắt mọi người hành y cứu thiên hạ; Bây giờ khi thái bình, Phật: Phổ độ chúng sinh độ hóa thế nhân. Đạo: Quy ẩn núi rừng, tìm hiểu đạo pháp.

Dị giáo bên ngoài nhân tâm hiểm ác, chỉ biết xin tiền. Cần trừ!

Không thấy Phật độ người, chỉ thấy Phật mạ vàng. Nên diệt!

Không thấy hòa thượng ăn chay niệm kinh, chỉ thấy con lừa trọc mặc vàng đeo bạc!"

Đánh xong đoạn này, nhất thời một mớ bực bội trong lòng cũng thoát ra ít nhiều, trong lòng thoải mái. Thế nhưng trong nháy mắt lúc gửi đi, cậu ta nghĩ nghĩ, vẫn là đem cái đọan "Năm ấy khi loạn thế, Phật: Đóng cửa không màng thế sự. Đạo: Dẫn dắt mọi người hành y cứu thiên hạ; Bây giờ khi thái bình, Phật: Phổ độ chúng sinh độ hóa thế nhân. Đạo: Quy ẩn núi rừng, tìm hiểu đạo pháp" bỏ đi, để Phương Chính không dùng những lời mới nãy tát vào mặt mình một lần nữa. Sau khi kiểm tra không có gì nhầm lẫn mới nhắn qua.

Đoạn tin vừa được gửi qua, sau khi Phương Chính xem xong liền vui vẻ ngay lập tức, đứa nhỏ này thật đúng là chưa từ bỏ ý định!

Pháp sư Nhất Diệu ngạc nhiên nói:

-Đây là thứ gì thế?

Phương Chính cười cười, không nói chuyện, mà là đáp trả một câu: "Không biết lại xem là phong nhã, chẳng bệnh lại cứ than đau."

Nhất Diệu thấy vậy, cười nói:

-Ha ha lời này nói rất đúng, lời này nói hay lắm!

Các fans cũng cười.

"Phương Chính trụ trì lại nghịch ngợm, con nít nhà người ta vất vả lắm mới nặn ra được mấy câu, ngài không thể khen ngợi hai câu sao?"

"Đứa nhỏ khổ sở lắm mới viết ra được chừng này, mọi người dĩ nhiên là bao dung nhiều hơn rồi."

"Ha ha, đứa nhỏ này đúng là miệng mồm độc địa, nói mãi không hết, nhưng cũng toàn là lời của người khác. Không có tí gì là của bản thân nó sao?"

"Phương Chính trụ trì, mong ngài đánh trả!"

"Phương Chính trụ trì tôi, cũng tò mò, gặp phải loại người này thì trả lời sao đây? Mong giải đáp!"

"Giống như trên!"

Phương Chính vốn không định tiếp tục dây dưa vấn đề này thêm, nhưng mọi người đã hỏi, hắn bỏ chạy giữa đường thì cũng không hay lắm. Vì thế nói: "Phật là cái gì? Phật ở trong lòng mỗi người, mỗi người đều là Phật. Cho nên cầu Phật chính là cầu mình, xảy ra chuyện thì phải tự mình đối mặt, kiên định trong lòng mình có Phật, kiên định một cách chính xác giá trị quan và tín ngưỡng của bản thân, đi thẳng về phía trước, mới có thể thành công. Vị thí chủ kia nói, bần tăng xem cũng không thể hiểu được, bản thân hắn không tin Phật, rồi lại yêu cầu Phật giúp đỡ. Thứ hắn cầu lại không phải Phật trong lòng, mà là một pho tượng không được gì thì lại nói Phật không cứu hắn, do hắn không dâng tiền nhang đèn. Thử hỏi, anh bỏ tiền nhang đèn, Phật nhất định sẽ giúp anh sao? Bản thân không tự cứu lấy mình, ai có thể cứu?

Còn về người trên đời thờ bái Phật, những người thật sự hiểu được, thứ họ thờ bái không phải là một pho tượng, mà là Phật trong lòng. Bức tượng trước mắt chỉ giúp họ ký thác về mặt tâm linh, đem Phật trong lòng ký thác thành một vật thật, do đó soi tâm, thấu hiểu chân lý, thêm phần kiên định cho đức tin trong lòng mà thôi. Chứ không phải như cậu ta nói, bái Phật, dâng nhang đèn là Phật Tổ liền lập tức phù hộ thuận buồm xuôi gió. Kia không phải Phật, đó là quỷ ma lười biếng!

Phật giáo độ mình rồi mới độ người, bản thân hướng thiện, lấy mình làm gương, dẫn đường cho mọi người hướng thiện, trợ giúp mọi người vượt qua cực khổ, khi người người đều thiện lương, cũng chính là độ chúng sinh. Bần tăng vẫn luôn có một nghi hoặc, từ xưa đến nay Phật Đạo Nho tam giáo một nhà, giúp đỡ lẫn nhau không có bất kì mâu thuẫn nào. Sao đến dân gian lại thành thế chân vạc, nhìn nhau không hợp mắt, tìm nhau gây phiền toái cơ chứ? Thí chủ có thể giải thích nghi hoặc cho bần tăng không?"

Đọc mấy lời này, không ít người đều cười theo.

"Đại sư Phương Chính, có đôi khi đương sự không mâu thuẫn, người xem náo nhiệt chung quanh lại tự chế tạo ra vô số mâu thuẫn, sợ hai người không đánh nhau thì không có náo nhiệt để xem."

"Cái này kêu là rắp tâm hại người!"

"Hành vi của tiểu nhân!"

"Vô Lượng Thiên Tôn, Phương Chính trụ trì nói rất đúng, Phật Đạo chung một nhà, hà tất phải tranh luận ai hơn ai đâu? Nếu Phương Chính trụ trì có thời gian, mời ngài tới núi Võ Đang ngồi một lát."

Đúng lúc này, tài khoản đăng ký tên là Đạo Quan Núi Võ Đang nhắn lại.

Nhất Diệu lập tức nói:

-Đây là tài khoản của chân nhân phái Võ Đang.

Phương Chính khẽ gật đầu, cung kính trả lời nói: "Chân nhân đã mời, bần tăng có thời gian nhất định sẽ đến."

"Xin đợi pháp sư, trải chiếu đón chào."

Đạo Quan Núi Võ Đang nói.

Phương Chính nói lời cảm tạ, sau đó tắt Mạng xã hội rồi tò mò hỏi:

-Pháp sư Nhất Diệu, sao ngài rành Mạng xã hội thế? Ngài cũng thường xuyên lên mạng sao?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay