Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 946

Chương 946: Lên Ngựa Giết Giặc, Xuống Ngựa Tu Phật

schedule ~14 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 946: Lên Ngựa Giết Giặc, Xuống Ngựa Tu Phật

Nhất Diệu thu thập chén đũa, Phương Chính thì lấy di động ra xem Mạng xã hội, vừa nhìn vào liền ngây ngẩn cả người, Mạng xã hội của hắn nhờ một vài sự kiện lúc trước mà sau đó hút được không ít fans, bây giờ lại càng nhiều hơn, con số đã lên đến cả trăm vạn! Hơn nữa rất nhiều bình luận phía dưới đều là lời xin lỗi!

Nếu không phải nhìn đến thấy ảnh đại diện và nội dung bình luận của người viết không giống nhau, Phương Chính thiếu chút nữa còn tưởng là bị người ta ác ý spam.

Nhìn mấy lời xin lỗi đó, Phương Chính chắp tay trước ngực, yên lặng nói một câu:

-A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai.

Hành động này hấp dẫn sự chú ý của Nhất Diệu, hắn cũng lại gần nhìn thoáng qua, kinh ngạc nói:

-Pháp sư nổi tiếng quá, có nhiều fans như vậy.

Phương Chính khiêm tốn cười cười, lúc này lại có thêm một tin nhắn mới, Phương Chính và Nhất Diệu vừa thấy đều cùng nhíu mày.

Cùng lúc đó, tại một khách sạn nào đó trong đất nước, có mười mấy người nam nữ trẻ tuổi đang ngồi chung quanh một cái bàn tròn lớn, một người đàn ông mặc quần áo kẻ caro, lâu lâu lại liếc mắt nhìn nữ thần tóc dài áo đen ở phía đối diện, tròng mắt đảo lia lịa, đang tìm cách thu hút lực chú ý của đối phương.

Chợt nghe nữ thần áo đen nói:

-Haizz, đều là người trẻ tuổi như nhau, so với Phương Chính, chúng ta chẳng khác nào con nít trong nhà trẻ cả.

Người đàn ông vừa nghe thế, khẽ nhướng mày, thầm nghĩ: Phương Chính?

Vì thế, người đàn ông lấy di động ra, nhanh chóng tìm Mạng xã hội của Phương Chính, vừa vặn thấy được những lời trước đó của Phương Chính, trong đầu liền xuất hiện một đoạn hội thoại, là thứ mà cậu ta đọc được trước kia, cảm thấy rất có phong cách. Thầm nghĩ: Nếu cô ấy chú ý Phương Chính, nếu mình có thể dựa vào Phương Chính để khiến bản thân nổi bật lên, hoặc lấy Phương Chính làm bàn đạp chẳng hạn, như vậy cô ấy sẽ có cái nhìn khác về mình!

Nghĩ như thế, ma xui quỷ khiến thế nào mà cậu trai lại nói:

-Phương Chính ấy à? Quả thực khá lợi hại, thế nhưng bản thân tôi không tin Phật, cũng không thích Phật giáo ngoại lai này. Chính cái gọi là, loạn thế đạo sĩ xuống núi, hòa thượng đóng cửa tránh họa. Thịnh thế đạo sĩ quy ẩn núi sâu, hòa thượng mở cửa gom tiền. Một giáo phái rác rưởi như thế, lấy gì khiến tôi tin phục? Có lẽ Phương Chính có chút bản lĩnh, nhưng điều này có quan hệ gì với chúng ta?

Quả nhiên, cậu ta vừa nói như vậy, nữ thần liền ngẩng đầu lên nhìn cậu ta, sau đó không vui vẻ mấy mà nói:

-Tín ngưỡng là không bắt buộc, nhưng hạ thấp người khác thì chẳng hay ho gì.

Cậu trai thấy nữ thần đã chú ý tới mình rồi, trong lòng vui sướng, lập tức nói:

-Tôi cũng không phải là hạ thấp, chẳng qua đang thực sự cầu thị mà thôi. Hơn nữa mấy lời này tôi cũng không phải nói ra một cách tùy tiện, vốn đang chuẩn bị hỏi Phương Chính thấy thế nào một chút. Lúc trước tôi có nhắn cho anh ta một lần, kết quả không thấy phản hồi gì, chắc cam chịu rồi

-Lúc trước cậu có nhắn tin? Nhắn gì?

Nữ thần hỏi.

Cậu ta thấy nữ thần ra vẻ hứng thú liền nói:

-Ta quỳ trước Phật ba ngàn năm, sao Phật chẳng thấy ta trong mắt.

Vừa nói tới đó, cậu ta lén nhìn về phía nữ thần, quả nhiên nữ thần vẫn luôn nghiêm túc lắng nghe, liền càng thêm đắc ý trong lòng. Vốn còn có chút do dự, bây giờ thấy nữ thần nhìn mình như vậy, lập tức hăng máu gà chọi mà nói tiếp:

-Haizz, nói như vậy cũng chẳng thú vị, để tôi gửi trực tiếp lên trên tường của Phương Chính, hỏi hắn thử, xem hắn trả lời thế nào!

Nói xong, Hoa Khai Kham Chiết cũng không nghe người khác khuyên can, thật sự chỉnh sửa lại cái đoạn ngôn luận 'loạn thế đạo sĩ xuống núi' đó cho hoàn chỉnh rồi gửi qua, vừa vặn rơi vào trong mắt Phương Chính cùng Nhất Diệu.

Đồng thời, trong phòng toàn là những tiếng kêu kinh ngạc:

-Cậu gửi qua thật? Cậu bị ngu hả?

-Cậu đang kiếm chuyện đó!

-Khi nói gì cũng phải biết chịu trách nhiệm với lời nói của mình chứ!

Nghe những lời này, Hoa Khai Kham Chiết không vui, cậu ta còn đang muốn nổi bật trước mặt nữ thần cơ mà, những người này nói như thế thì có khác nào làm cậu ta mất hết thể diện đâu? Vì thế nói:

-Đây cũng không phải là gây sự, đây là có gì nói nấy. Hòa thượng sao? Hòa thượng ham ăn biếng làm, không có bất kì cống hiến nào đối với xã hội, chẳng lẽ không nói họ được sao? Tôi ngược lại muốn nhìn xem, Phương Chính nói như thế nào đây!

Lúc này mọi người mới ngừng lại, sau đó một đám cầm chắc di động, ngồi chờ Phương Chính trả lời.

Nhìn thấy cái này, Phương Chính còn chưa nói gì, Nhất Diệu đã cả giận nói:

-Ăn nói vớ vẩn! Người này là mù lịch sử hay không được đi học vậy? Những lời vớ vẩn này mà cũng nói ra được

Phương Chính gật đầu nói:

-Pháp sư không cần kích động, thiên hạ to lớn việc lạ gì cũng có, người đông thì loại người nào cũng có, quan điểm bất đồng mà thôi, không cần tức giận.

Nhất Diệu cả giận nói:

-Sao lại không giận được chứ? Cậu có biết, Cổ Lễ tự này của chúng tôi là chùa gì không?

Phương Chính đương nhiên biết, nhưng không nói gì hết, hắn cầm điện thoại di động lên ghi hình Nhất Diệu, sau đó nói:

-Pháp sư cứ việc nói.

Nhất Diệu hiểu ý Phương Chính, đây là muốn mượn miệng mình để đáp lại cái ngôn luận nhàm chán kia. Nhất Diệu nghĩ nghĩ, sau đó nói:

-Phương Chính trụ trì, cậu có biết lịch sử của Cổ Lễ tự?

Phương Chính gật đầu, lại không nói lời nào.

Nhất Diệu tiếp tục nói:

-Vậy để bần tăng nói! Cái vị Hoa Khai Kham Chiết ở trên mạng kia nói cái gì mà loạn thế hòa thượng đóng cửa tránh họa? Thịnh thế mở cửa gom tiền? Bần tăng không phục! Trước kia, khi chiến tranh tới, Cổ Lễ tự đã có những đóng góp rất lớn cho việc giúp nước chống giặc!

Nam Nhạc Hành Sơn, Phật và Đạo một nhà, tuy hai mà một, nước sữa hòa nhau, Phật giáo chống giặc, Đạo giáo tự nhiên cũng không bị bỏ lại, hai nhà Phật và Đạo liên kết với nhau cùng đứng lên cứu quốc!

Thủ tướng đã tự tay viết: Lên ngựa giết giặc, xuống ngựa tu Phật để tặng cho chúng tôi. Giặc nơi Phật chính là giặc gây nên phiền não, tuy rằng giết giặc, nhưng đó chính là giết thứ gây nên phiền não chứ không phải giết người, dù sao sát sinh cũng là tội. Nhưng lúc ấy, nước mất nhà tan, núi sông chia cách, cho dù chúng tôi là tăng nhân, nhưng thứ chúng tôi giết chính là những tên giặc đạp đổ núi sông, giết hại nhân dân đất nuớc, cũng là chuyện đạo nghĩa không thể chối từ!

Trong một lần giặc tấn công, pháp sư Tuấn Tu chùa tôi đã anh dũng hi sinh cho đội du kích an toàn rời đi.

Năm đó, một vị tiên sinh còn tặng cho hiệp hội chúng tôi hai câu thơ, một câu là: "Cởi áo cà sa khoác chiến bào - Tuốt gươm bồng súng dẹp binh đao - Ra đi quyết rửa thù cứu nước - Vì nghĩa quên thân hiến máu đào - Cởi áo cà sa khoác chiến bào, - Giã từ thiền viện lướt binh đao - Câu kinh tiếng kệ chờ khi khác". Một câu còn lại là: "Cứu nước thương dân dễ đợi nào - Nghe theo tiếng gọi của núi sông - Cà sa gửi lại chốn thư phòng - Xông ra trận tuyến trừ hung bạo - Thực hiện từ bi lực phải hùng!".

Bần tăng không được sinh ra ở thời đại kia, nếu không, dù bần tăng đây không thể giết giặc, cũng có thể dùng thân xác này chắn mấy phát đạn, cứu vài đồng bào!

Tôi liền muốn hỏi một câu, vì sao năm tháng trôi qua, anh hùng lại bị lãng quên? Đã vậy còn biến thành đóng cửa tránh họa? Chẳng lẽ thời đại này chính là muốn đem tất cả anh hùng ra nghiền nát thành bột mịn rồi ném xuống vực sâu vạn trượng sao?

Tôi có hiểu cậu ta là người vô văn hóa, nhưng ai có thể hiểu được nổi khổ xương cốt lạnh lẽo của những đấng anh hùng?

Thế nhân đều có quyền ngôn luận, nhưng bần tăng mong các vị khi nói chuyện phải nói đúng thực tế, chứ không phải gây chuyện thị phi!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay