Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 945

Chương 945: Cổ Lễ Tự

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 945: Cổ Lễ Tự

Mấy người Tống Bân mang đến sau khi thấy cục trưởng Vương tới đều co đầu rụt cổ, vẫn luôn không dám hé răng, đột nhiên phát hiện cơ hội lập công đến liền lao tới như lang như hổ cả đám.

Những đệ tử kia cũng là hạng tàn ác, bảo kiếm sau lưng tuy chỉ là hàng rẻ tiền nhưng cũng là kim loại, cho dù không được mài bén, chém xuống một nhát vẫn lợi hại hơn đám Tống Bân chỉ dùng tay không. Đám người Tống Bân liền có chút không chống đỡ nổi.

Lúc này, Phương Chính nhàn nhạt nói:

-Tịnh Pháp, hàng yêu phục ma!

Chỉ thấy Độc Lang vèo một cái nhào lên, như một tia chớp màu bạc tát lia lịa, y hệt đang chơi bóng cao su, phanh phanh phanh, một đám đạo sĩ giả đang trốn chạy bị tát bay trở lại nằm bẹp trên mặt đất. Sau đó cả đám bị ném thành một đống.

Bảo kiếm rớt đầy đất, đám người Tống Bân cùng với hàng xóm gần đó nhanh chóng nhặt hung khí lên, vây kín đám người đang có ý đồ chạy trốn lại. Bọn người kia thấy vậy, cũng biết sự tình đã thua, chỉ đành chấp nhận. Sau đó một đám kêu rên lên:

-Trời ơi chó dữ đánh người gãy xương, cảnh sát đả thương người ta này!

Đáng tiếc, nếu như những lời này được hô lên dưới tình huống không ai hiểu gì, nói không chừng có thể thật sự hấp dẫn dăm ba kẻ ngốc đến đây xem náo nhiệt. Nhưng hiện tại sao, đổi lấy chỉ là một trận xem thường.

Không bao lâu sau, cảnh sát tới, bắt lấy từng người một, cục trưởng Vương thì cười không khép miệng lại được, tán dóc dăm ba câu với Phương Chính, sau đó nói một câu khách sáo rồi vội vàng rời đi.

Vốn Tôn Hiểu cũng muốn chạy, kết quả bị một cảnh sát nhét vào xe cảnh sát, khóc không ra nước mắt, đi rồi.

Mà giờ này khắc này, trên mạng cũng nổ tung chảo, theo chân tướng tra ra manh mối, tất cả mọi người đều trầm mặc. Tiếp đó đều là âm thanh kiểm điểm.

"Haizz, đại sư Phương Chính đã dùng hành động để chứng minh một việc, có đôi khi đôi mắt của quần chúng bị mù".

"Lầu trên sai rồi, đôi mắt quần chúng là sáng như gương, nếu không Chương Tuệ Hân cũng sẽ không được chứng minh trong sạch. Chỉ có thể nói, tất cả chúng ta bị xịt mờ mắt! Xem được một tấm ảnh, còn lại toàn là tưởng tượng, mẹ nó, sau này nhất định tôi sẽ sửa lại tật xấu này."

"Tôi thừa nhận mình chướng mắt những người giỏi, Phương Chính quá trẻ, nổi tiếng quá nhanh, tôi thật hy vọng hắn có chút tì vết. Cho nên tôi thà tin tưởng sự bôi nhọ của kẻ không có đầu óc, chứ không muốn tin hắn là người tốt"

"Giống như trên"

"Tôi ở chỉ muốn ở đây nói một câu, đại sư Phương Chính, thực xin lỗi!"

"Đại sư Phương Chính thực xin lỗi!"

"Đại sư không đứng đắn, thực xin lỗi!"

Chờ đến khi mọi người đều phục hồi tinh thần lại, chuẩn bị hỏi Phương Chính thì đột nhiên phát hiện, Phương Chính vốn đang cười ôn hòa đứng bên cạnh Độc Lang ở kia đã rời đi tự lúc nào! Cũng như khi hắn tới, chợt đến chợt đi, mọi người hai mặt nhìn nhau.

Khả Khả chùi nước mắt, Chương Tuệ Hân cũng ở thở dài, những người khác thì cảm thán:

-Thật là thần long thấy đầu không thấy đuôi.

Âu Dương Phong Hoa mếu máo:

-Chạy thật mau.

Tỉnh Nghiên tức thì mắng một câu:

-Cái đồ không có lương tâm này, tôi vì cậu mà chạy muốn rụng rời tay chân, ngay cả tiếng cảm ơn cũng không thèm nói đã chạy ào về chùa mình!

Mà giờ này khắc này, Phương Chính đang làm gì?

-Nhanh lên!

Phương Chính một đường chạy như bay.

-Sư phụ, chậm một chút thôi, con đói quá chạy không nổi.

Độc Lang kêu lên.

Phương Chính khổ sở kêu lên:

-Con cho rằng ta chạy nổi sao? Lên núi liền có ăn!

-Mấy lời này người nói nhiều lần quá rồi, chưa lần nào làm được cả!

Độc Lang khóc nức nở kêu lên:

-Tuy rằng bản thể không quản được phân thân sẽ ăn cái gì, nhưng tốt xấu gì người cũng nên về tối nay chứ, con ăn một miếng, trong lòng cũng thoải mái.

Phương Chính trừng nó một cái, nói:

-Vi sư sợ chết đói liền không thoải mái!

Khi nói chuyện, Phương Chính đã chạy tới sườn núi, cộp cộp cộp bò lên từng bậc thang, vừa nhấc đầu, trong nháy mắt kia Phương Chính thật muốn khóc quá, rốt cuộc tới chùa rồi!

Một ngôi chùa với tường vây màu trắng xuất hiện ở trước mắt, trên tường là một tấm phù điêu cổ kính, ở giữa có mấy chữ to: "Cổ Lễ tự!"

Còn chưa bước vào cửa đã thấy trước mặt có một vị tăng nhân đang ngồi, sau khi nhìn thấy Phương Chính liền chắp tay trước ngực niệm một câu:

-A Di Đà Phật, bần tăng tăng nhân Nhất Diệu của Cổ Lễ tự, dường như cậu không phải là tăng nhân ở Hành Sơn?

Phương Chính đáp lễ nói:

-A Di Đà Phật, bần tăng là Phương Chính ở Nhất Chỉ tự, xin chào pháp sư Nhất Diệu. Bần tăng quả thực không phải là tăng nhân ở Hành Sơn, nhưng bần tăng lúc nhỏ từng được nghe sư phụ nói, Hành Sơn chính là thánh địa Phật môn, trên núi có Cổ Lễ tự từng cho người tài ra cứu nước, bần tăng đi ngang qua Hành Sơn, đặc biệt tới bái kiến.

-Thì ra là thế, pháp sư Phương Chính, mời cậu vào bên trong.

Nhất Diệu cười gật đầu, mang theo Phương Chính đi vào Cổ Lễ tự.

Vào chùa, Phương Chính quy quy củ củ, Độc Lang đột nhiên theo kịp, dọa Nhất Diệu nhảy dựng. Nghe con sói này là đệ tử Phương Chính liền cũng thực sự tò mò một chút, thế nhưng không nghĩ nhiều, dẫn Phương Chính đi vào bên trong.

Vào cổng là Đại Hùng Bảo Điện, lúc này, hương khói cũng không thể tính là nhiều, nhưng so với Nhất Chỉ tự vẫn nhiều hơn, Phương Chính xem mà thấy cực kì hâm mộ.

Nhất Diệu vừa đi vừa nói:

-Cổ Lễ tự tuy được xây dựng đã lâu, nhưng thời điểm kháng chiến năm đó bị oanh tạc không ít, hơn nữa lại trải qua rất nhiều biến động, tuy rằng hương khói chưa từng đứt đoạn, truyền thừa vẫn luôn có, nhưng tới thời điểm hiện tại, chỉ có kiến trúc phía sau mới là kiến trúc cũ, còn phía trước thì không được thế.

Phương Chính nghe vậy khẽ gật đầu, Nhất Diệu mang theo Phương Chính vòng qua Đại Hùng Bảo Điện, đi ra phía sau, một đường tham quan, một đường giới thiệu.

Đi tới đi lui, bụng Phương Chính liền bắt đầu kêu, Nhất Diệu nhìn Phương Chính, Phương Chính cười khổ nói:

-Bần tăng cùng đệ tử đã một ngày không ăn cái gì, không biết quý tự tiếp nhận tăng nhân ngoại lai hay không.

Nhất Diệu cười nói:

-Tuy rằng Vi Đà đại biểu cho không tiếp nhận, nhưng dưới Phổ Thiên nào có tăng nhân nhẫn tâm như thế? Bây giờ chùa chiền không giống trước kia, trước kia tăng nhân ra ngoài đều là tăng khổ hạnh, hơn nữa cũng có rất ít tăng nhân ra ngoài. Ngẫu nhiên có tăng nhân tới đây thì cũng sẽ tiếp đãi. Nhưng bây giờ không giống thế, chỉ cần ngồi máy bay, tàu điện ngầm một lát, chỗ của chúng tôi đây lại là cảnh khu, người lui tới quá nhiều. Nếu là không cự tuyệt tăng nhân tha phương, chùa này e không tiếp nổi.

Phương Chính nghe vậy, bất chợt hiểu ra, khó trách Vi Đà ở bao nhiều chùa chiền như vậy đều không tiếp đãi tăng nhân tha phương, thì ra là lí do này. Thế nhưng cẩn thận ngẫm lại, cũng quả thực là như thế, huống hồ nhà nước cũng không tán đồng, cổ vũ việc tăng nhân tán loạn khắp nơi, thứ nhất là không dễ quản lí, thứ hai sẽ dễ có mấy kẻ ngụy trang tăng nhân hoặc tăng nhân đạo hiệu không cao chạy chơi lung tung khắp nơi, lại làm ô uế thanh danh Phật môn.

Nhất Diệu vừa nói vừa mang theo Phương Chính đến nhà ăn, nhà ăn rất đơn giản, bàn xưa ghế cũ. Nhất Diệu tự mình đi lấy chút thức ăn mang tới, tuy rằng không có gì ngon, nhưng Phương Chính cùng Độc Lang thật sự đã đói lả, bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Nhất Diệu liền ngồi ở bên cạnh nhìn cười ha hả, chờ Phương Chính ăn xong rồi, lúc này mới hỏi:

-Bần tăng thấy quần áo pháp sư đang mặc cũng rất không tầm thường, sao lại nghèo thành thế này, ra ngoài cũng không được ăn miếng cơm

Phương Chính cười khổ lắc đầu nói:

-Đã xảy ra một chút chuyện, không tiện nói.

Nhất Diệu cho rằng Phương Chính bị ăn trộm, ngại nói, nên cũng không tiếp tục hỏi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay