Chương 944: Bỏ Chạy Tứ Tá
Tống Bân nhìn thoáng qua Phương Chính, sau đó nghĩ nghĩ, vẫn là bỏ qua đoạn đau khổ trong mấy trăm năm địa ngục kia, nói thẳng:
-Thế nhưng cú đạp kia cũng đã đạp tỉnh tôi, người ta sống cả đời, là người xấu cũng một đời mà người tốt cũng một đời, người xấu bị người mắng, người tốt được người khen, tôi cũng muốn làm người tốt thử xem. Tôi đem toàn bộ tiền trong nhà lấy ra mua vật dụng lại cho nhà Chương Tuệ Hân. Hiện giờ có khi tôi còn nghèo hơn Chương Tuệ Hân nữa.
Nói đến đây, Tống Bân ra vẻ khổ sở.
Nghe đến đó, cách nhìn của mọi người về Tống Bân cũng khác đi, chính cái gọi là lãng tử quay đầu quý hơn vàng, một tên khốn kiếp có thể quay đầu làm người tốt, đây tuyệt đối là một chuyện khiến người ta phải kính nể. Những ánh mắt nhìn về phía hắn vẫn tràn ngập ý cười như cũ, chỉ là thiếu đi vài phần khinh thường, nhiều thêm vài phần tôn trọng.
Tống Bân cũng cảm nhận được những thiện ý tôn trọng đó, sống lưng cũng theo bản năng ưỡn thẳng hơn rất nhiều, đời này hắn chưa bao giờ được thẳng lưng như vậy! Hắn thậm chí có thể cảm nhận được ánh mắt người ta nhìn vào hắn đã khác hẳn, cái loại cảm giác tự hào này khiến hắn cảm động muốn khóc. Máu nóng dâng lên, hốc mắt cũng đỏ, hắn cúi người hành lễ với Phương Chính, sau đó nói:
-Cảm ơn ngài, Phương Chính trụ trì, chính ngài đã giúp tôi lần đầu tiên trong đời cảm nhận được sự tôn trọng.
Phương Chính thản nhiên chắp tay trước ngực nói:
-A Di Đà Phật, thí chủ, cảm giác khi được người ta tôn trọng như thế nào?
Tống Bân nhếch miệng cười nói:
-Rất tốt
Mọi người vừa nghe vậy cũng cười theo.
Về phía Tôn Hiểu thì cậu ta đã hoàn toàn trợn tròn mắt, tốc độ thay đổi này quá nhanh! Đặc biệt là, cậu ta vẫn luôn chú ý phòng phát sóng trực tiếp, từ lúc cậu ta đi vào nơi này, lượng fans của phòng phát sóng trực tiếp đã tăng nhanh đến mấy chục vạn, thậm chí tới gần trăm vạn! Mà hiện giờ...
"Cái tên Tôn Hiểu này đúng là thứ không ra gì!"
"Nghe hơi gió cứ tưởng là có mưa, tuyên truyền năng lượng xấu, người tốt cũng bị hắt nước bẩn, report!"
"Lúc này tôi đã nhận được một bài học, mắt thấy tai nghe cũng chưa chắc là sự thật, sau này sẽ không tùy tiện lên tiếng bàn luận nữa. Tôi lớn rồi, sẽ có trách nhiệm với lời nói của mình, không mong có công với thiên hạ, chỉ mong lời nói không xúc phạm người khác."
"Tôi cũng thế"
"Việc lần này làm tôi nhớ đến sự kiện Tôi Vốn Muốn Mặt, lần trước tôi bị người ta thúc đẩy, lần này lại bị người ta lợi dụng. Tôi thật là ngốc quá, chắc phải cập nhật lại đầu óc quá."
"Haizz, ngã một lần khôn hơn một chút, A Di Đà Phật"
Đồng thời Tôn Hiểu cũng nhìn thấy lượng fans của bản thân nhanh chóng giảm bớt, trong chớp mắt đã giảm tới con số chưa được một ngàn người, mà một ngàn người đó còn offline! Nếu như những người đó online, cậu ta chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, đứng cũng đứng không nổi, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: "Xong rồi, xong rồi"
Vô Vi chân nhân nhìn thấy thế, biết mọi sự đã bại, hắn lặng lẽ lui ra sau, chuẩn bị chạy, kết quả vừa nhấc chân thì không biết vấp phải cái gì ở đằng sau, ai u một tiếng đặt mông ngồi dưới đất. Vừa quay đầu liền chỉ thấy một con sói trắng lớn đứng ở bên cạnh, đang dùng ánh mắt nhìn phải kẻ ngu mà nhìn hắn, đồn thời chậm rãi thu hồi móng vuốt của bản thân lại.
Một tiếng hét thảm này đã hấp dẫn lực chú ý của mọi người về phía hắn.
Cục trưởng Vương cười ha hả hỏi:
-Còn muốn nói gì không?
Vô Vi chân nhân đảo mắt, nói nhanh:
-Tôi cũng là người bị hại, tôi cũng nghe người khác nói, lần này tôi tới đây là để chứng thực!
-Nói thật đi!
Phương Chính lạnh lùng quát lớn, Vô Vi chân nhân theo bản năng nhìn về phía Phương Chính.
Tỉnh Nghiên nói:
-Chứng thực? Ở chỗ tôi còn có một đoạn ghi âm, ông muốn nghe không?
Khi nói chuyện, Tỉnh Nghiên đã bắt đầu mở ghi âm, nội dung bên trong rõ ràng là cuộc nói chuyện giữa Vô Vi chân nhân cùng đệ tử.
-Ông chủ, kế tiếp làm như thế nào đây?
-Đơn giản, mặc kệ Phương Chính có phải bao gái bên ngoài hay không, chúng ta cứ dùng sức bôi nhọ hắn, hắn ô uế thì chúng ta thành chiến sĩ, thành anh hùng! Nếu hắn không sao, chúng ta cứ nói mình tới đây để điều tra chân tướng, chứ không có ý nhằm vào ai cả. Mặc kệ Phương Chính ra sao, làm ầm lên sẽ khiến danh tiếng của chúng ta được truyền ra. Đệ tử của chúng ta đều không sạch sẽ, nếu sự việc lần này có thể chuẩn bị cho tốt, kiếm chút thanh danh, tao sẽ kiếm một môn phái nhỏ nào đó thêm vào, từ nay về sau chúng ta liền chính thức trở thành đạo sĩ, đến khi đó, còn ai dám nói chúng ta là xã hội đen?
Vô Vi chân nhân nói.
Nghe đến đó, sắc mặt Vô Vi chân nhân nháy mắt trở nên xanh mét!
Tỉnh Nghiên nói:
-Ông thật sự cho rằng Phương Chính trụ trì trụ dễ bị bôi nhọ như vậy sao? Ông nghĩ ông nhảy nhót nhiều ngày như vậy mà không ai tới quản ông, là thật sự không có ai quan tâm ông sao? Từ cái ngày đầu tiên ông bắt đầu mọi việc, tôi đã theo dõi ông rồi. Trước tiên, tôi tới các hiệp hội lớn của Đạo giáo để điều tra thân phận ông, trên dưới cả nước, không có nhân vật nào như ông cả! Sau đó tôi lại vận dụng quan hệ của phóng viên, kiếm được rất nhiều tư liệu về ông. Những nhà tù ông từng ngồi tôi cũng đã đi qua hết, các cảnh sát bắt ông tôi đều gặp toàn bộ! Ông thế nào tôi rất rõ! Còn số tư liệu trong tay tôi, Đường Thanh, còn chưa xuất hiện đi?
Tỉnh Nghiên vừa nói, Vô Vi chân nhân bỗng nhiên quay đầu lại, chỉ thấy giữa đám đệ tử của hắn, một người nhanh chóng chạy qua, người đó cúi chào Tỉnh Nghiên, nói:
-Xin chào Tỉnh đại tiểu thư.
Vô Vi chân nhân cả giận nói:
-Đường Thanh, sao mày phản tao?
Đường Thanh buông tay nói:
-Ông chủ à, chúng ta chỉ là quan hệ thuê mướn, không thể nói là phản bội được. Còn nữa, người ta cho tiền tôi rất nhiều, không phải chỉ đơn giản là gấp hai gấp ba lần lên đâu, mà là một trăm lần đó! Với cái giá này, nếu là ông thì phần mộ tổ tiên nhà mình ông cũng có thể đào lên quất xác được. Tôi tốt hơn ông một chút, chỉ quất một mình ông thôi.
Vô Vi chân nhân không nói nổi lời nào, 'oa' một tiếng thổ huyết tại chỗ, hai mắt tối sầm, sắp hôn mê tới nơi.
Hắn biết rõ, Đường Thanh đã làm tâm phúc của hắn nhiều năm, một khi Đường Thanh xảy ra vấn đề, hắn liền xong rồi! Mọi sự đã bại thì cũng không là gì, vấn đề là nếu chuyện của hắn bị giũ ra đếm, e phải ngồi tù chứ chẳng chơi! Trái tim cảm thấy đau đớn sợ hãi, hoàn toàn tuyệt vọng
Mấy đệ tử kia của Vô Vi chân nhân thấy vậy, nhìn nhau, xoay người bỏ chạy.
Kết quả vừa quay người lại, một con sói lớn màu trắng đang đứng chắn ngay tại giao lộ, nó nhe răng nanh ra, hung ác vô cùng, khiến bọn họ sợ tới mức đứng như trời trồng tại chỗ.
Đường Thanh cũng hô theo:
-Tỉnh đại tiểu thư, những người này không một ai sạch sẽ, đã làm rất nhiều chuyện tàn nhẫn độc ác.
Tỉnh Nghiên thì nhìn về phía cục trưởng Vương, nói:
-Cục trưởng Vương, ngài thấy chuyện này thế nào?
Cục trưởng Vương cười nói:
-Công lao lớn thế này từ trên trời rớt xuống, làm gì có chuyện không cần chứ? Chờ tôi gọi người đến đây.
Cục trưởng Vương cười đến độ muốn rách cả miệng, bởi vì hắn có quan hệ tốt với Âu Dương Hoa cho nên mới đến đây. Không nghĩ tới, Âu Dương Hoa này lại đúng là một ngôi sao may mắn lớn, có thể dễ dàng mang đến cho hắn một cái bánh nhân thịt thơm tho thế này! Chuyện của Phương Chính hắn cũng biết, ồn ào huyên náo cả nước, lần này hắn bắt Vô Vi chân nhân, nhất định có thể xuất hiện ở trước mặt nhân dân cả nước. Thậm chí hắn còn bắt đầu chuẩn bị, lúc phỏng vấn thì nên nói như thế nào
Những đệ tử đó vừa nghe phải bị bắt, cũng không biết ai đã hét lên:
-Chạy!
Kết quả là nhóm người này 'oa' lên một tiếng, sau đó bỏ chạy tán loạn!
Cơ hồ là đồng thời, Tống Bân la lên một tiếng:
-Vây lại, mấy con khỉ này muốn chạy thoát!