Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 943

Chương 943: Chứng Minh

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 943: Chứng Minh

Đáng tiếc, Tỉnh Nghiên căn bản không hề sợ, ngược lại còn đắc ý nhìn đám người kia, như thể đang nói: "Đám nhóc con, có giỏi thì đến đây đánh chị nè!". Người khác thì không rõ tình huống, Tỉnh Nghiên lại quá rõ ràng, có Phương Chính ở đây, đừng nói là chừng này người, nhiều gấp mười lần đi nữa cô cũng chẳng cần sợ! Ngược lại còn có chút mong chờ đám người này sẽ ra tay, như vậy Phương Chính có thể dần đám người này một trận cho hả giận! Qủa nhiên, nhìn thấy ánh mắt khiêu khích kia Tỉnh Nghiên, đám đệ tử đó đều giận đỏ mắt, nếu không phải bị áp chế đã động chân động tay từ sớm.

Tỉnh Nghiên vừa thấy bọn người kia còn có thể nhẫn nhịn được liền ngửa đầu, tiếp tục nói khích:

-Thử hỏi, loại hàng như ông được gọi là giang hồ bịp bợm là quá đáng sao? Trên thực tế, cái này đã khích lệ ông lắm rồi đó, phải gọi ông là rác rưởi giang hồ mới đúng!

-Khốn kiếp!

Vô Vi chân nhân thật sự nổi giận, chỉ vào Tỉnh Nghiên nói:

-Đừng có ở đây ngậm máu phun người! Phương Chính cho cô bao nhiêu tiền để cô tới đây? Tôi ra giá gấp đôi, chỉ cần cô nói thật ra!

Tỉnh Nghiên bĩu môi nói:

-Cho tôi tiền? Chính thức tự giới thiệu một chút, tôi là phóng viên Tỉnh Nghiên của đài truyền hình tỉnh Cổ Lâm! Tôi còn có một thân phận khác, là một trong những người thừa kế của tập đoàn tài chính Tỉnh Thức! Ông cảm thấy ông đưa bao nhiêu tiền là có thể khiến tôi nói dối?

Lời này vừa nói ra, Vô Vi chân nhân, Tôn Hiểu, thậm chí Âu Dương Hoa, Âu Dương Phong Hoa, người dân ở tiểu khu và người xem trong phòng phát sóng trực tiếp đều ngẩn ngơ!

"Tôi kinh! Thì ra là đại tiểu thư nhà họ Tỉnh! Gía trị con người cô ấy cũng phải lên đến cả trăm triệu đi? Đơ rồi đơ rồi, tính không nổi!"

"Mẹ ôi tôi sợ rồi, giá trị con người của đại tiểu thư có bán cả Phương Chính chắc cũng không mua được? Cái tên lừa đảo thối tha này, phỏng chừng có bán mông một vạn năm cũng làm gì ra nổi giá gấp đôi?"

"Ha ha, bây giờ tôi muốn nhìn thử xem, cái tên lừa đảo Vô Vi này làm ra giá gấp đôi kiểu gì!"

"Gấp đôi kìa, làm đi chứ!"

"Eo ôi gấp đôi đấy, khí thế quá, lên đi chứ!"

Vô Vi chân nhân không thấy được phòng phát sóng trực tiếp nói những gì, nhưng dùng chân cũng biết là hắn đã mất sạch thể diện! Mặt già đỏ bừng, hơi há mồm ra nhưng hoàn toàn không biết nên nói gì cho phải.

Lúc này, một đệ tử của Vô Vi chân nhân kêu lên:

-Chắc gì cô đã nói thật! Ai mà tin! Thế thì tôi cũng có thể nói nhà tôi giàu nhất nước!

-Tôi tin!

Âu Dương Hoa nói!

-Ông thì tính là cái gì?

Đệ tử kia kêu lên.

-Tôi cũng tin!

Lúc này, chợt một giọng nói xa lạ vang lên.

Đệ tử kia hét lên theo bản năng:

-Ông là cái đinh gì?

Ai ngờ vừa quay đầu liền trợn tròn đôi mắt! Bản thân người tới không có làm gì cả, nhưng vấn đề nằm ở quần áo ông ta đang mặc! Thế nhưng lại là quần áo cảnh sát! Đệ tử kia ngơ ngơ ngác ngác, đây là tình huống gì đây?

Vô Vi chân nhân thấy một màn như vậy, thiếu chút nữa tát tên đệ tử một phát chết tươi! Nhìn quần áo cảnh sát đó, hắn biết mình gặp rắc rối to rồi! Hơn nữa, xem bộ dáng viên cảnh sát này, hình như không phải là một tên cảnh sát quèn, mà chí ít cũng là lãnh đạo đơn vị gì gì đó. Hắn thật sự nghĩ không ra, một tên hòa thượng khá nổi ở Đông Bắc, chạy tới phương Nam rồi vẫn có lực ảnh hưởng lớn đến như vậy. Không phải có câu: Phép vua thua lệ làng sao? Tuy bọn hắn không phải là lệ làng, nhưng xây dựng bối cảnh bản thân lâu như thế, còn mượn sức của phát sóng trực tiếp nữa, có thế nào thì cũng đàn áp được Phương Chính, mượn cơ hội để hướng lên trên chứ?

Kết quả.

-Ông... ông là ai?

Rốt cuộc đệ tử kia vẫn hỏi lại.

-Cục trưởng Vương, sao ngài lại tới đây?

Lúc này Tống Bân tiến lên, cúi đầu khom lưng hỏi. Người khác có lẽ không quen thuộc cục trưởng Vương, nhưng hắn là khách quen của cục cảnh sát, tự nhiên biết rõ.

Cục trưởng Vương liếc mắt trừng hắn một cái, nói:

-Anh mang theo anh em tới đây làm gì? Lại muốn gây sự hả? Trong nhà không có chỗ ăn Tết hả?

Tống Bân nhanh chóng nói:

-Nhìn ngài nói kìa, không phải đang có kẻ dẫn người tới đây gây sự hay sao. Tôi dẫn mấy anh em qua đây giữ gìn an ninh tiểu khu một chút thôi mà.

-Bớt đi, anh không gây chuyện là may rồi.

Cục trưởng Vương cười mắng một tiếng, sau đó nhìn sang Vô Vi chân nhân và các đồ đệ của hắn lúc này đã mặt mày xanh xám.

Vô Vi chân nhân là một kẻ làm nghề lừa đảo, có thể nói không sợ trời không sợ đất, miệng mồm giảo hoạt, đổi trắng thay đen. Nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn, hắn sợ nhất chính là cảnh sát! Bọn người kia quá hiểu biết hắn, chỉ cần đào nhẹ một cái thôi, là chút thông tin nào cũng đào ra trong chớp mắt, huống chi họ còn có cả phương pháp riêng để xử trí bọn hắn nữa. Nếu là cảnh sát nhân dân bình thường còn đỡ, ai ngờ lại là một cục trưởng tới đây, nếu làm ầm lên thì hắn cũng sẽ gặp phiền toái.

Nghĩ đến đó, Vô Vi chân nhân đã bắt đầu muốn thối lui, hắn nói:

-Phương Chính, sự tình hôm nay dừng ở đây, ngày khác lại tìm gặp.

Nói xong, Vô Vi chân nhân định mang đệ tử đi.

-Đi? Giả mạo đạo sĩ để lừa bịp còn chưa tính, còn đồn bậy khắp nơi, ông muốn chạy sao?

Cục trưởng Vương hừ lạnh, nói.

Vô Vi chân nhân vừa nghe thế liền nhanh chóng nói:

-Sao tôi có thể giả danh lừa bịp kia chứ? Lòng tôi hướng đạo, đó là đạo sĩ, lời này ở đâu cũng có lý. Còn nữa, tôi đã khi nào đồn bậy đâu?

Vô Vi chân nhân nói.

Cục trưởngVương cười tủm tỉm nhìn Vô Vi chân nhân, hỏi:

-Ông xác định muốn tôi lôi từng việc một ra để nói sao?

Vô Vi chân nhân liền có hơi lúng túng, nhưng vẫn gắng quật cường nói:

-Cây ngay không sợ chết đứng!

Cục trưởng Vương cười nói:

-Giả mạo tăng lữ đạo sĩ đã là phạm pháp. Chứng cứ phạm tội này vô cùng xác thực, ông cũng không cần giảo biện, ông có thể tu đạo, nhưng không được sự đồng ý của chính phủ, ông không có quyền mặc đạo bào đi lại khắp nơi, lôi bè kết cánh, tự lập môn phái. Còn về việc ông đồn bậy khắp nơi, chuyện khác tôi không biết, nhưng Chương Tuệ Hân là đối tượng người nghèo được giúp đỡ của huyện này. Tình huống gia đình cô ấy tôi cũng có nắm bắt được chút ít, cha Phương Khả tên là Phương Hâm, năm đó lúc Phương Hâm chết do tai nạn xe cộ thì Chương Tuệ Hân đã có mang Phương Khả.

Có lẽ có người sẽ hỏi, Chương Tuệ Hân có tay có chân sao lại thành hộ nghèo khó? Nếu như tôi nói, mấy ngày trước cô ấy vẫn là một kẻ mù lòa, nằm liệt trên giường đã hơn một năm! Các người có tin không?

Những lời này vừa được thốt ra thì chẳng khác nào sấm vang chớp giật, khiến mọi người ở trong phòng phát sóng trực tiếp đều phải trợn mắt há hốc mồm! Mấy ngày trước vẫn là người mù cộng thêm tê liệt? Hiện giờ lại là một đôi mắt sáng với chân dài miên man? Ôi mẹ nó chứ, quỷ mới tin nổi?

"Tôi biết! Phương Chính! Nhất định là Phương Chính! Y thuật của Phương Chính chính là hàng đầu! Hắn đã trị hết bệnh cho Chương Tuệ Hân!"

"Đúng! Cũng chỉ có cách giải thích này mới có thể giải thích rõ ràng."

"Chờ một chút, để tôi nghĩ lại đã"

Không để mọi người suy nghĩ lâu, Cục trưởng Vương tiếp tục nói:

-Những gì còn lại tôi cũng không biết nhiều lắm, vẫn là mọi người ở đây hỗ trợ bổ sung một chút đi.

-Một tháng trước Phương Khả có cầm một tờ thông báo tuyển dụng ba ba dán lên đầu cầu để tuyển dụng ba ba, vốn dĩ mọi người cứ nghĩ đây là trò đùa trẻ con thôi. Ai mà ngờ được, con bé lại thật sự tuyển dụng được một ba ba, chính là Phương Chính.

-Sau khi Phương Chính tới đây liền đè tôi ra đánh.

Tống Bân có chút đỏ mặt, bắt đầu nói. Khán giả ngạc nhiên, nhưng người trong tiểu khu lại nhếch miệng cười, ai mà không biết hắn là hạng người gì chứ?

Tống Bân tiếp tục nói:

-Tôi cũng là một kẻ khốn kiếp, tôi lừa Phương Khả, dùng hai trăm đồng dọn muốn sạch nhà cô bé. Vốn định tới đây thêm lần nữa, xem còn vớt vát được gì nữa không, ai ngờ gặp phải Phương Chính trụ trì, một đạp kia, ôi giờ nghĩ lại thôi cũng còn thấy đau.

Những người kia nghe mấy lời này, có kẻ mắng Tống Bân, cũng có kẻ cảm thấy buồn cười.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay