Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 942

Chương 942: Ngã Đau

schedule ~14 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 942: Ngã Đau

- Cậu quá đáng lắm rồi, loại chuyện này làm sao chứng minh? Hơn nữa, Phương Chính trụ trì là mấy ngày trước mới đến, điều này tất cả mọi người trong tiểu khu chúng tôi đều có thể chứng minh! Lời của nhiều người như vậy còn không đáng tin bằng lời của một kẻ như cậu sao?

Bà Trương tức giận nói.

Tôn Hiểu bĩu môi nói:

-Các người đều là cùng một phe, lời của các người đều không thể tin!

Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

-Thí chủ, vậy cậu cảm thấy có thể tin lời của ai?

-Đương nhiên là lời của Vô Vi chân nhân!

Tôn Hiểu vốn định nói là lời của bản thân, nhưng như vậy có chút quá không biết xấu hổ. Bản thân cậu ta cũng cảm thấy nói như vậy quá sơ sài, vì thế mới đẩy Vô Vi chân nhân tới.

Kết quả vừa mới nói xong, liền nghe một tiếng cười lạnh truyền đến:

-Khi nào mà lời của bọn bịp bợm giang hồ cũng có thể tin vậy?

-Ai?

Tôn Hiểu, Vô Vi chân nhân vừa nghe, đồng thời tức giận nói.

Quay người lại, chỉ thấy một đôi nam nữ chậm rãi đi tới, người đàn ông phong độ hiên ngang, người phụ nữ xinh xắn mềm mại, áo sơ mi màu vàng mặc ở trên người càng khiến cô thêm phần xinh xắn, sau đầu buộc tóc đuôi ngựa, vừa nhìn thấy Phương Chính liền chớp chớp đôi mắt to nhìn hắn.

Người tới chính là Âu Dương Hoa và con gái của ông, Âu Dương Phong Hoa!

Phương Chính sửng sốt, thầm nghĩ: Sao hai người này lại tới đây?

-Ông là ai?

Tôn Hiểu nhíu mày hỏi, người đàn ông trước mắt quá mức khí thế, cậu ta không chắc đối phương là dạng người nào, nên cũng không dám đắc tội.

Âu Dương Hoa không thèm nhìn hắn, nhẹ nhàng nói với Phương Chính:

-Đệ tử Âu Dương Hoa bái kiến đại sư Phương Chính.

Phương Chính nhanh chóng đáp lễ:

-Thí chủ nói gì vậy? Lễ này bần tăng không nhận nổi.

Hắn nhưng không nhớ rõ bản thân nhận Âu Dương Hoa làm học trò lúc nào.

Âu Dương Hoa lại cười nói hết sức thản nhiên:

-Thắng thì làm thầy, không có gì không thể. Huống chi, kể từ buổi luận bàn trên núi ngày hôm đó, tôi trở về trằn trọc suy nghĩ rất lâu, nhìn thấu được rất nhiều thứ, giống như một đứa trẻ trưởng thành thành người lớn. Thư pháp cũng ngày càng tiến xa hơn. Tất cả đều là do đại sư ban tặng, nên một lễ này phải có. Phong Hoa, sao còn chưa tới bái kiến đại sư?

Âu Dương Phong Hoa vừa nghe, nhanh chóng thò qua, cũng làm lễ với Phương Chính, nói:

-Bái kiến đại sư Phương Chính.

Cô hoạt bát lanh lợi chứ không có cổ hủ như Âu Dương Hoa, nhưng thật ra lại có chút nghịch ngợm kì quái, cô cười ha ha nói:

-Cha tôi đã thành nhà thư pháp lớn nổi danh nước nhà rồi, ha ha.

Phương Chính cười nói:

-Chúc mừng thí chủ.

Âu Dương Hoa liền nói không dám nhận.

Nghe đến đó, Tôn Hiểu cùng Vô Vi chân nhân nhẹ nhàng thở ra!

Tôn Hiểu lập tức nói:

-Úi chào, còn có tưởng là vị tai to mặt lớn nào mà giọng điệu lớn thế, hóa ra chỉ là một kẻ viết chữ!

Âu Dương Hoa vẫn không thèm để ý tới Tôn Hiểu như cũ, ông nói với Phương Chính nói:

-Hai ngày này đúng dịp bạn bè ở tỉnh Nam Hồ tụ họp, nên tôi mới đi tới Lam Sơn. Phong Hoa nói có người phỉ báng đại sư, chúng tôi liền tới đây nhìn xem tình huống thế nào.

Phương Chính nói lời cảm tạ.

Tôn Hiểu nhíu mày nói:

-Đang nói chuyện với ông mà? Không nghe được sao?

Âu Dương Hoa xoay người nhìn Tôn Hiểu nói:

-Cậu làmin của cái phòng phát sóng trực tiếp đó phải không? Trần tổng của các cậu và tôi có quan hệ khá tốt, tôi ngược lại muốn hỏi một chút, cái loại ăn nói bừa bãi như cậu làm sao làm nổimin vậy?

Nghe được lời này, Tôn Hiểu lập tức tái xanh mặt mày! Hiện tại toàn bộ tài sản của cậu ta đều đánh cuộc vào sự kiện lần này, nếu những gì Âu Dương Hoa nói là thật, chẳng phải chỉ cần gọi qua một cuộc là cậu ta lập tức bị phong sát hay sao? Tôn Hiểu nhanh chóng nhìn về phía Vô Vi chân nhân, Vô Vi chân nhân nhíu mày nói:

-Thí chủ, lấy lực áp người không phải là việc làm của quân tử. Có chuyện gì thì dùng đạo lý để nói! Mới nãy ông nói bần đạo là bọn giang hồ bịp bợm, ông giải thích rõ ràng cho bần đạo!

-Ông muốn giải thích rõ ràng sao? Để tôi làm cho!

Lại một thanh âm vang lên.

Tiếp theo, có tiếng giày cao gót tới gần, Vô Vi chân nhân liền buồn bực, hôm nay sao lại nhiều chuyện xui xẻo thế nhỉ? Vừa quay đầu lại, chỉ thấy một người phụ nữ mặc quần da áo gió, mang kính râm đang sải bước đi tới. Phía sau còn có một người đàn ông khiêng camera, tấm biển phía trên ghi rõ là: Đài truyền hình tỉnh Cổ Lâm! Thấy một màn như vậy, Vô Vi chân nhân cảm thấy chẳng lành.

Người phụ nữ đó chính là Tỉnh Nghiên! Sau khi Tỉnh Nghiên nhìn thấy Phương Chính lại không phản ứng gì với Phương Chính, mà là ngẩng đầu lên y hệt một nữ vương cao ngạo rồi rút điện thoại ra đọc:

- Vô Vi chân nhân, tên thật là Mã Thiên Dương, nguyên quán Tương Dương - Trầm Thành. Sinh năm 1975, có văn bằng tiểu học, năm 1989 có hành vi trộm cắp nhưng vì tuổi còn nhỏ nên chỉ bị răn đe. Từ năm 1990 đến năm 2001 vẫn luôn âm thầm gây án, trộm cướp vô số, năm 2002 bị bỏ tù, năm 2007 ra tù. Sau khi ra tù bắt đầu giả mạo hòa thượng, đạo sĩ lừa bịp khắp nơi hòng trục lợi bất chính. Năm 2010 lại bị bỏ tù, ra tù năm 2015. Sau khi ra tù đăng ký Mạng xã hội với cái tên Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân, giả mạo đạo sĩ, làm pháp sự, đoán mệnh, thu hút những kẻ lười biếng trong xã hội khắp nơi, sau đó thành lập một thế lực gian ác ở huyện Trầm Thành với cái tên là phái Võ Đang Đại Khí, ngoài sáng thì bói toán, trong tối thì thu phí bảo kê, ẩu đả đánh nhau gây họa cả một vùng. Mã Thiên Dương, nếu tôi là ông thì sẽ thành thật ngồi xổm ở trong huyện, còn có thể hưởng hai năm an nhàn, khỏi phải vào tù ăn cơm rỗi cả đời. Không ngờ ông lại dám nhảy ra mượn hơi Phương Chính để thổi phồng và tẩy trắng bản thân.

Không sai, quả thực trước kia từng có đạo sĩ giả chống lại hòa thượng giả, đạo sĩ giả đó nổi danh rồi được đạo quan chính quy tiếp nhận. Nhưng tuy rằng người ta là đạo sĩ giả, họ vẫn ở trong chính đạo! Y như lời ông nói, đạo tu là tại tâm, chỉ thiếu danh phận chính thức mà thôi. Người ta được tiếp nhận cũng là chuyện đương nhiên.

Nhưng ông thì sao? Ông cũng không lấy gương mà soi cho rõ bản thân thử xem, bản thân vốn là muốn làm gì? Ông cũng muốn đi theo con đường này sao? Qủa thật là tự tìm cái chết!

Lời này vừa nói ra, Tôn Hiểu liền sợ ngây người! Cậu ta vốn tưởng rằng Vô Vi chân nhân là đạo sĩ thật, mình đang ôm đùi hàng thật giá thật, dù gì cũng sẽ không có hại mấy. Nhưng hiện tại xem ra, người này không phải đạo sĩ mà con mẹ nó là một con mãnh thú! Lập tức cảm giác bên người Vô Vi chân nhân không còn đáng tin như trước nữa, ngược lại toàn thân ông ta tỏa ra hơi thở lạnh lẽo, khiến cậu ta không kiềm chế nổi mà run như cầy sấy, muốn kéo dãn khoảng cách.

Đồng thời phòng phát sóng trực tiếp cũng hoàn toàn nổ tung.

"Mẹ nói, mới vừa nhìn thấy núi Võ Đang thanh minh liền biết Vô Vi chân nhân là đạo sĩ giả. Chỉ không nghĩ tới phía sau tên này còn có những việc dơ bẩn đến thế!

"Á đậu, tôi còn ủng hộ hắn nữa chứ! Con mẹ nó mất hết mặt mũi rồi."

"Lúc trước tôi còn nói hắn là đạo sĩ giỏi nữa kìa, ôi thôi, ê mặt rồi".

"Tôi cũng ê mặt."

"Fuck! Bạn gái tôi vừa nhìn thấy tôi ủng hộ cái loại người này liền đòi chia tay! Mẹ ông, Vô Vi cái gì mà Vô Vi, chờ đó đi, nếu tôi bị chia tay thật, xem tôi tới chém ông thế nào!"

"Tôn Hiểu lại cùng hội cùng thuyền với loại người này, mẹ nó, report đi!"

"Đúng thế, report đi!"

"Hủy bỏ kết bạn, hủy bỏ theo dõi, cút mẹ mày đi, thằng ngu!"

"Hủy bỏ!"

"Đi thôi!"

Tôn Hiểu nhìn thấy thế, thật là khóc không ra nước mắt. Vốn định ôm đùi, kết quả ôm phải cục đá lớn còn chưa tính, còn ôm không vững để nó đập xuống chân, đau quá!

Tỉnh Nghiên vừa nói, sắc mặt Vô Vi chân nhân cũng càng ngày càng khó coi, ánh mắt nhìn Tỉnh Nghiên cũng càng ngày càng hung ác, bộ dáng vốn đang ra vẻ đạo mạo cũng càng ngày càng dữ tợn! Đám đệ tử ở phía sau cũng lộ ra ánh nhìn hung ác.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay