Chương 941: Giãy Dụa Cuối Cùng
Phương Chính hơi hơi mỉm cười, chắp tay trước ngực, vẻ mặt ôn hòa đáp lại một câu:
-Núi Võ Đang bần tăng có nghe qua, phái Võ Đang bần tăng cũng có nghe qua, nhưng cái phái Võ Đang Đại Khí này là cái gì vậy? Trương chân nhân Trương Tam Phong bần tăng có nghe qua, nhưng cái vị Vô Vi chân nhân này là kẻ nào vậy?
-Cái tên hòa thượng này, sao lại mắng chửi người như thế?
Một đệ tử của Vô Vi chân nhân tức giận, tiến lên chỉ trích.
Phương Chính chắp tay trước ngực, vô cùng thản nhiên nhìn người đệ tử kia, sau đó lại vô cùng thản nhiên đáp lại:
-Đúng vậy, bần tăng mắng chửi người đấy, thế thì sao?
Đệ tử kia liền bị làm cho tức đến độ trợn tròn con mắt, thầm nghĩ: Hòa thượng này cũng quá không biết xấu hổ, ngay cả ra vẻ đạo mạo một chút cũng không thèm ư? Tốt xấu gì thì cũng nên vờ vịt tí chứ!
Vô Vi chân nhân hơi hơi ngẩng đầu lên nói:
-Phương Chính, cậu không giải quyết chuyện cậu xuống núi sinh con lại nói sang bần đạo, thủ pháp đánh trống lảng này của cậu thật chả ra gì.
Phương Chính lắc đầu nói:
-Ồ? Thí chủ muốn nói chuyện của bần tăng? Thế thí chủ dựa vào cái gì để nói bần tăng? Thí chủ là sư phụ bần tăng, hay nằm trong bộ môn quản lý tôn giáo?
Vô Vi chân nhân phản ứng rất nhanh, lập tức nói:
-Chuyện bất bình trong thiên hạ, ai cũng có quyền quản, nếu người trong thiên ha không quản, bần đạo quản!
Phương Chính cười nói:
-Thí chủ đừng bần đạo này bần đạo nữa, nói như thể ông chính là đạo sĩ vậy.
-Làm càn! Gia sư chính là chưởng môn nhân của phái Võ Đang Đại Khí, không phải đạo sĩ thì là cái gì?
Một người đệ tử quát lớn.
Phương Chính liếc đối phương một cái, cười nói:
-Các người cũng thú vị thật, dựa vào Mạng xã hội lập nghiệp, ra cửa lại không thèm xem Mạng xã hội. Nhìn xem Mạng xã hội rồi hãng nói tiếp với bần tăng, các người là đạo sĩ sao?
Vô Vi chân nhân ngây ngẩn cả người, xem Mạng xã hội?
Phương Chính vừa nói như vậy, lập tức có người móc di động ra xem xét, vừa nhìn một cái liền sợ đến nổi đơ cứng toàn thân, sau đó kêu lên:
-Sư phụ, đã xảy ra chuyện!
Vô Vi chân nhân nhanh chóng xem xét, chỉ thấy Mạng xã hội của hắn bị người ta tag, người tag chính là phái Võ Đang ở núi Võ Đang, nội dung bên trong rất đơn giản: "Sau khi xảy ra sự kiện Phương Chính, trên dưới phái Võ Đang vẫn luôn chú ý, đồng thời cũng chú ý tới sự tồn tại của Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân. Chúng tôi đã tra qua rất nhiều điển tịch cũng không thấy vị tổ sư nào có tên nào là Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân hoặc là Vô Vi chân nhân. Đệ tử danh nghĩa của tổ sư cũng chưa từng thành lập phái nào là Võ Đang Đại Khí cả. Ông nhảy ra chỉ trích Phương Chính như thế nào chúng tôi không quản được, nhưng ông lạm dụng tên tuổi phái Võ Đang chúng tôi để giả danh lừa bịp chính là sự thật! Chúng tôi đã báo cáo lên cơ quan chức năng, ông chờ mời uống trà đi."
Nhìn thấy cái này, Vô Vi chân nhân liền tái xanh mặt mày, xem phần bình luận phía dưới, quả nhiên, chỗ bình luận cũng đã thay đổi hướng gió.
"Mẹ nó, đây đúng là vừa ăn cướp vừa la làng! Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân này luôn miệng nói Phương Chính là hòa thượng giả, náo loạn cả nửa ngày, hóa ra hắn mới là đạo sĩ giả!"
"Tôi kinh, cái tên này cũng lớn gan quá ấy chứ, giả mạo môn hạ đệ tử phái Võ Đang còn chưa tính. Thế nhưng còn dám ra ngoài nhảy nhót như thế, lúc này thì hay rồi, nhảy gãy eo chưa?"
Nhìn thấy thế, trên mặt Vô Vi chân nhân đều là một màu u ám, đệ tử bên cạnh hỏi:
-Ông chủ... khụ khụ, sư phụ, kế tiếp làm sao đây?
Vô Vi chân nhân liếc mắt nhìn Phương Chính một cái, cho rằng đám người Phương Chính không nghe được, cũng không thấy được, vì thế hạ giọng nói:
-Đừng hoảng hốt, dời đi tầm mắt của bọn họ, lập tức phát ra tin tức Phương Chính ở rể bên ngoài, sinh con đẻ cái. Làm cho bọn họ mắng Phương Chính, tự nhiên chúng ta được giải thoát.
Đệ tử vừa nghe, lập tức gật đầu, nhanh chóng chụp hai bức ảnh, sau đó đi qua một bên bịa chuyện.
Quả nhiên, sau khi tin tức Phương Chính ở rể sinh con gái được truyền ra, trên Mạng xã hội lại xuất hiện một đám người khác, những người này mặc kệ Vô Vi chân nhân có phải đạo sĩ hay không, bọn họ chỉ quan tâm Phương Chính. Thế là hai bên lộn xộn, khu vực bình luận cũng rối loạn. Số lượng bình luận mắng Vô Vi chân nhân cũng liền ít đi.
Sau khi Vô Vi chân nhân xử lý xong chuyện Mạng xã hội, vẫn mặt không đỏ tim không nhảy mà nhìn Phương Chính, hỏi:
-Phương Chính, tu đạo chính là tu tâm, bần đạo muốn tu đạo, ở đâu cũng là tu đạo, đâu cần người khác tới thừa nhận? Hay ngươi cảm thấy chút sách vở kia mới có thể chứng minh là đạo sĩ? Những kẻ thân ở đạo quan nhưng tâm ngoài đạo quan, bần đạo đã thấy nhiều rồi.
Phương Chính nói:
-Bần tăng cũng có một người bạn là đạo sĩ, hắn ở trong núi sâu, làm bạn với núi rừng, đàm đạo cùng nhật nguyệt, lấy nhân sâm làm lân, lấy núi sông làm cảnh. Còn nhìn thí chủ, đồ đệ thành đàn, gạo ngọc áo hoa, rêu rao khắp nơi thì là tu kiểu gì đây?
-Bần đạo tu chính là đạo nhập thế, bắt yêu chính là kẻ giả danh lừa bịp như cậu! Nhiều lời vô ích, cậu kết hôn sinh con đã phạm vào giới luật, chuyện này không sai chứ?
Vô Vi chân nhân hiển nhiên không muốn cùng Phương Chính thảo luận tiếp, trực tiếp làm khó dễ.
-Cái tên đạo sĩ như ông thật đúng là không biết xấu hổ, nhìn xem sổ hộ khẩu của nhà chúng tôi đi. Cha của Phương Khả tên là Phương Hâm, đã mất sáu năm về trước. Điểm này người trong tiểu khu đều biết!
Không biết Chương Tuệ Hân về nhà từ lúc nào, cô cầm sổ hộ khẩu đi tới.
Vừa thấy thế, Vô Vi chân nhân liền ngây ngẩn cả người, trong suy nghĩ của hắn, trong thiên hạ này lấy đâu ra một đạo sĩ hay hòa thượng sạch sẽ hoàn toàn kia chứ? Hòa thượng đạo sĩ trên thiên hạ này chỉ cần bị tra xét qua một chút, không ai có thể chịu được sự điều tra cả. Cho nên, sau khi hắn phát hiện ra tình huống của Phương Chính liền chưa hề nghi ngờ tính chân thật của chuyện này. Một bên bịa chút chuyện để bôi nhọ Phương Chính hòng cọ nhiệt độ, một bên vội vã tìm chứng cứ. Thậm chí không ngại ngàn dặm xa xôi chạy tới Đông An tìm chứng cứ, phô trương làm cho lớn chuyện lên, tới được đây rồi, lại nghe Tôn Hiểu nói con gái Phương Chính tên là Phương Khả, họ cũng giống nhau, liền càng thêm xác định chắc chắn suy đoán của bản thân.
Hơn nữa thân thế của Phương Chính cũng đã bị hắn đào bới tìm hiểu từ sớm, cậu ta tên là Phương Chính, pháp hiệu cũng là Phương Chính. Suy tính theo đó thì chắc chắn họ của cậu ta là họ Phương.
Nghĩ như vậy một chút, lúc ấy hắn chỉ có một suy nghĩ. Đứa nhỏ này là con của Phương Chính thì tốt, còn nếu không phải con của Phương Chính cũng phải nghĩ cách biến nó thành con của Phương Chính! Dù sao đứa nhỏ này đã gọi Phương Chính là ba ba, chuyện này có ầm ĩ tới đâu thì hắn cũng có cách nói cho qua. Nhưng hiện giờ, Chương Tuệ Hân lấy sổ hộ khẩu ra làm trò trước mặt mọi người, làm trò trước phát sóng trực tiếp, thế thì muốn hắt bát nước bẩn này vào Phương Chính cũng có chút khó khăn.
Đúng lúc này, Tôn Hiểu nhảy ra, nói một cách quái gở:
-Qua đời sáu năm về trước? Đứa nhỏ này cũng cỡ năm sáu tuổi rồi? Chồng vừa mất liền có chửa? E cái thai không phải của chồng cô nhỉ?
Lời này vừa được nói ra, đôi mắt Chương Tuệ Hân liền đỏ vằn lên, tiến lên quăng tới một cái tát!
Tôn Hiểu sớm có chuẩn bị, trốn ngay ra sau. Ai ngờ không biết phía sau có thứ gì mà cậu ta trốn không thoát, bị một cái tát trực tiếp vào mặt, má trái nóng rát ngay lập tức, cậu ta tức giận nhìn ra đằng sau, mắng:
-Thứ gì thế?
Kết quả là một con sói màu trắng đang ngửa đầu nhìn cậu ta, ánh mắt kia khiến cậu ta sợ đến độ hét lên một tiếng rồi bỏ chạy. Tôn Hiểu nhanh chóng vòng ra phía sau Vô Vi chân nhân, sau đó chỉ vào Phương Chính cùng Chương Tuệ Hân mà kêu lên:
-Được lắm, nói không lại liền động tay động chân, còn muốn thả chó giết người diệt khẩu sao?
Chương Tuệ Hân nổi giận nói:
-Câm miệng! Cậu là thứ lưu manh vô lại! Còn dám nói lung tung bậy bạ, xúc phạm chồng tôi, hôm nay tôi giết cậu!
Tôn Hiểu nhìn Chương Tuệ Hân mặt mày đỏ bừng, ánh mắt tràn ngập sát khí liền có chút lúng túng, cậu ta nấp ở phía sau Vô Vi chân nhân kêu lên:
-Cô hung dữ cái gì? Tôi chỉ đang nói tới một loại khả năng thôi, có bản lĩnh thì cô đưa chứng cứ ra đây!