Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 940

Chương 940: Thật Đàn Ông

schedule ~14 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 940: Thật Đàn Ông

Phương Chính buồn bực, sao Phương Vân Tĩnh lại gọi điện thoại cho hắn? Đây là lần đầu tiên kể từ rất lâu rồi. Phương Chính tiếp điện thoại, còn chưa kịp mở miệng đã nghe bên kia nói:

-Đại sư, không hay rồi, Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân và một tênmin của một phòng phát sóng trực tiếp đang náo loạn ở nhà của Chương Tuệ Hân!

Phương Chính vừa nghe, lời khách sáo đến bên miệng trong nháy mắt nuốt ngược vào, đáp lại một câu:

-Biết rồi!

Sau đó Phương Chính liền tắt điện thoại, sau đó?! Phương Chính trợn tròn mắt, khoảng cách xa như vậy, sao trở về? Chạy về ư? Phỏng chừng đã trễ.

Lần đầu tiên, Phương Chính hối hận không mang theo Hồng Hài Nhi.

-Sư phụ, con nghe được, người không thể mặc kệ Khả Khả. Đó chính là con gái của người!

Độc Lang kêu lên.

Phương Chính không phản ứng nó, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cắn răng một cái, sờ sờ Phật châu trên tay, hỏi hệ thống: "Hệ thống, có thể cho một lời khuyên không? Ta nên dùng thần thông gì để về cho nhanh?

"Vậy nhiều, kim mộc thủy hỏa thổ năm độn pháp ngũ hành này đều có thể giúp ngươi đi rất nhanh. Nhưng ngươi quả thật muốn đi sao? Đây chính là thánh địa Phật môn, ngươi không muốn dạo một chút?" Hệ thống nói.

Hệ thống đã hỏi ngay vào chỗ khó, nếu không tới thì không sao, nhưng đã tới rồi, Phương Chính thật sự muốn dạo chơi Nam Nhạc một lát, bởi vì từ nhỏ hắn được nghe Nhất Chỉ thiền sư kể về sự tích của các thánh địa Phật môn. Đặc biệt là một ngôi chùa lớn ở Nam Nhạc, thiền sư kể rất nhiều. Phương Chính vẫn luôn vô cùng tò mò về quá khứ của Nhất Chỉ thiền sư, hắn có một loại cảm giác, ở Nam Nhạc này, nói không chừng có thể tìm được dấu vết quá khứ của Nhất Chỉ thiền sư. Cho nên, rõ ràng là hắn rất đói bụng cũng không xuống núi hoá duyên, lại muốn ở trên ngôi chùa này thử vận may một phen.

Nếu dùng thần thông hạ sơn, trở lại Đông An, rồi khiến hắn phải tốn một ngày để chạy tới đây, hắn cũng không muốn, rốt cuộc ra ngoài đã quá lâu, hắn cũng không yên tâm Nhất Chỉ tự ở bên kia. Nếu cả hai bên đều dùng Phật châu để đi đường, hắn lại tiếc Phật châu, dù sao thần thông trong Phật châu này dùng một lần là ít đi một chút, nếu muốn bổ sung thêm sẽ rất khó khăn.

Vì thế Phương Chính hỏi:

-Hệ thống, vậy ngươi liền cho ta một biện pháp đẹp cả đôi đường đi.

"Ngươi có thể lựa chọn thuật Huyễn Pháp Thân, đây là một loại thần thông hiện thân cách đây cả ngàn dặm. Bản thân ngươi chưa hề đi đâu cả, chẳng qua là gửi một phân thân tới đó mà thôi, phân thân này giống ngươi như đúc. Tất cả đều y theo thao tác của ngươi, chờ đến khi ngươi làm xong mọi chuyện thì phân thân sẽ tan đi, hoàn toàn không ảnh hưởng đến hành trình hiện tại của ngươi. Hơn nữa, ngươi là dùng sức mạnh của Phật châu thi triển, nên thậm chí có thể mang theo cả Độc Lang, rốt cuộc, sức mạnh của Phật châu là thi triển thần thông một lần, còn thi triển thế nào, thi triển với bao nhiều người, không hề có quy định." Hệ thống nói.

Phương Chính vừa nghe, đôi mắt tức khắc sáng ngời, nhanh chóng nói: "Liền cái này đi!"

Thế nhưng Phương Chính chưa có lập tức đi ngay, mà hắn lấy di động ra gọi cho Tỉnh Nghiên, Bạch Vân thiền sư và một đám người quen khác, hỏi han một hồi. Sau đó đợi một lát, thu được rất nhiều tin tức, sau khi xem xong, lúc này mới hơi hơi mỉm cười.

Độc Lang thấy vậy, tò mò hỏi:

-Sư phụ, người làm gì thế? Sao lại vui vẻ như vậy? Mấy người Khả Khả đang chịu tội đó, người không vội chút nào ư? Đó là con của người đó.

Phương Chính trừng mắt liếc nó một cái, nói:

-Con thì hiểu cái gì? Bần tăng vừa mới thi triển thần thông xong.

-Thần thông? Thần thông gì?

Độc Lang kinh ngạc hỏi.

Phương Chính cười nói:

-Thần thông Phàm nhân!

-Ớ?

Độc Lang ngơ ngác, nó từng thấy qua thần thông Phàm nhân của Phương Chính, đó chính là một đám người ùa lên liên tiếp, hiệu suất rất kinh người. Nhưng chuyện trước mắt này, gọi người tới thì làm được gì? Cũng đâu cần đánh nhau.

Phương Chính cũng không giải thích, chụp đầu sói của Độc Lang một chút, nói:

-Đi thôi.

-Sư phụ, đi đâu?

Độc Lang hỏi.

Phương Chính với tay ra phía sau, một tay lần với phía sau, nhìn Chúc Dung điện trên đỉnh Chúc Dung, nói:

-Hàng yêu phục ma!

Nói xong, Phương Chính lần Phật châu trên tay:

-Thuật Huyễn Pháp Thân!

Ngay sau đó, Phương Chính cảm giác được, tinh thần bản thân đang có liên hệ ở ngoài ngàn dặm, tập trung lực chú ý qua đó, trước mắt tối sầm, lúc mở mắt ra lại thì cảnh tượng đã trở thành cảnh khu quen thuộc, cách đó không xa chính là Chương Tuệ Hân đang ôm Phương Khả. Đứng cạnh còn có một đống đạo sĩ, đứng bên trái là đám người Tống Bân. Lúc ấy những người này còn chưa nhìn thấy Phương Chính, vẫn đang nhằm vào Chương Tuệ Hân.

Phương Chính nghe được điểm mấu chốt, lập tức đọc một câu phật hiệu, hiện thân!

Nghe được ở phía sau vang lên một tiếng Phật hiệu, mọi người cũng hoảng sợ, nhìn qua theo bản năng, chỉ thấy không biết từ khi nào, ngõ nhỏ đã có thêm một tăng nhân mặc đồ màu trắng, phía sau có một con sói lớn đi theo, oai phong cực kì, đặc biệt là ánh mắt kia như muốn chọn người để cắn! Hòa thượng nhẹ nhàng vuốt ve đầu sói lớn, cuối cùng lẩm bẩm, cũng không biết đang nói cái gì.

Nếu là có người để sát vào, nhất định có thể nghe rõ hắn đang nói: "Đừng lộn xộn, đây chỉ là hiện thân của con, có muốn chạy lên ăn no, bản thân cũng sẽ đói hoảng đó."

-Phương Chính trụ trì?!

Trong nháy mắt kia, đám người Chương Tuệ Hân, bà Trương đồng thời hô lên đầy kinh ngạc.

Vô Vi chân nhân nhíu mày, quay đầu lại nhìn về phía Phương Chính, hỏi:

-Cậu chính là Phương Chính?

Nhưng mà Phương Chính lại không thèm nhìn ông ta, hắn đi tới trước mặt Chương Tuệ Hân, chắp tay trước ngực nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ, khiến cô bị sợ hãi. Chuyện tiếp theo cứ giao cho bần tăng đi.

-Úi chà, nói nghe cảm động quá, quả nhiên là cốt nhục tương liên, vợ con mình vẫn chỉ có mình mình thương. Phương Chính, rốt cuộc cậu chịu ra đây nhận xét xử đạo đức sao?

Tôn Hiểu kêu lên.

Phương Chính nhìn thoáng qua Tôn Hiểu, cùng với Vô Vi chân nhân ở bên cạnh Tôn Hiểu đang tức giận vì bị làm lơ, lạnh nhạt nói:

-Vốn không định tính toán với loại người thị phi như các người, ai ngờ cây muốn lặn mà gió chẳng ngừng, nếu các người đã dấn sâu vào đường chết như thế, bần tăng đành phải nhân tiện đá thêm một chân, đưa các người một đoạn đường vậy.

Nghe được lời này, Vô Vi chân nhân cùng Tôn Hiểu đều sửng sốt, lời nói này sao không giống một hòa thượng chút nào thế? Y hệt của một kẻ lăn lộn xã hội thì có.

Tôn Hiểu càng là gân cổ lên, kêu gào với phòng phát sóng trực tiếp:

-Mọi người thấy không? Phương Chính lại có thể nói mấy lời như thế, xem ra là muốn giết người diệt khẩu rồi.

Nhưng mà điều làm Tôn Hiểu kinh ngạc chính là, phòng phát sóng trực tiếp thế nhưng lại làm một trận spam, chẳng qua cái này không phải cho cậu ta, mà là cho Phương Chính.

Bình luận phía dưới cũng thay đổi.

"Mẹ nó chớ, mấy lời này của Phương Chính khí phách quá!"

"Tôi đồng ý, tuy rằng cảm thấy Phương Chính có con là một hành vi sai lầm, nhưng là không thể không nói, lời này của hắn quá khí phách!"

"Cứ bắt hắn giả vờ mãi, ai nói hắn là hòa thượng, tôi là người đầu tiên không tin!"

"Có câu không biết nên nói hay không, tôi bị Phương Chính biến thành fan rồi. Thật đàn ông, quá đỉnh!"

Nhìn đến nơi này, Tôn Hiểu đen kịt mặt mày, đây là tình huống gì thế? Bọn người kia cũng quá không có lương tâm đi? Mới một câu đã làm phản rồi?

Vô Vi chân nhân tiến lên chắp tay thi lễ nói:

-Phương Chính trụ trì, bần đạo là Vô Vi chân nhân ở núi Võ Đang, chưởng môn nhân của phái Võ Đang Đại Khí! Tổ sư chính là Trương Tam Phong Trương chân nhân. Bần đạo chịu lời mời của kẻ sĩ chính nghĩa khắp thiên hạ, đặc tới điều tra rõ chuyện cậu ở dưới chân núi tự tiện kết hôn sinh con. Phương Chính trụ trì, cậu còn gì để giải thích?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay