Chương 939: Phương Chính Trở Về
- Vô Lượng Thiên Tôn! Phương Chính trụ trì thật là oai phong quá, trước bao dưỡng người tình, sau lén sinh con đẻ cái, còn thu mua người già nói tốt cho mình trước phỏng vấn của người khác nữa. Bây giở ngay cả xã hội đen cũng mời tới, chậc chậc, năng lượng của Phương Chính trụ trì cũng thật lớn!
Đúng lúc này, một tiếng Đạo hiệu vang lên, tiếp theo ở phía sau, một người đàn ông thân mặc đạo bào, tay cầm cổ kiếm đang sải bước đi tới. Người này để râu rất dài, mày rậm mắt to, cực kì có phong phạm của một một vị đại hiệp cổ xưa! Mỗi một động tác cử chỉ đều mang vẻ tiên phong đạo cốt, khiến mọi người không nhịn được mà thấy sáng ngời cả đôi mắt! Phía sau hắn có mười mấy đệ tử ăn vận theo phong cách đạo sĩ, cả đám mang theo trường kiếm y hệt như trong phim cổ trang. Hai người đi ở sau cùng vác theo camera, hiển nhiên là có chuẩn bị mới đến!
Đánh nhau? Người của người ta cũng không ít. Huống hồ còn có camera ghi hình toàn bộ hành trình, đám người Tống Bân cũng không dám động thủ, nếu không đó chính là chứng cứ, để mọi chuyện ầm ĩ lớn quá thì cũng khó mà thu xếp.
-Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân?!
Tôn Hiểu nhìn thấy đối phương, đôi mắt tức khắc sáng ngời, hét lớn.
Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân chắp một tay trước ngực, nói:
-Vô Lượng Thiên Tôn, Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân là đệ tử bướng bỉnh của bần đạo gọi vậy thôi, pháp hiệu của bần đạo là Vô Vi chân nhân!
Nghe một câu như thế, phòng phát sóng trực tiếp lập tức nổ tung, không ít người hét lớn.
"Ha ha, Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân tới! Nhìn lúc này thấy náo nhiệt quá đi"
"6666, đạo sĩ chính là biết võ công, lúc này e là mấy kẻ tự xưng bảo an kia không làm được gì rồi."
"Cũng chưa chắc, dáng vẻ mấy người bảo an đó cũng hung hãn tàn nhẫn lắm."
"Tôi bực bội quá, dưới lầu đã ầm ĩ thế rồi, Phương Chính đâu? Sẽ không nhìn thấy tình huống không ổn, liền co đầu rụt cổ đấy chứ?"
"Rất có khả năng, không phải có nhiều người vừa gặp chuyện liền trốn đi, để kẻ khác ra mặt thay hay sao? Ví dụ như ở nước ngoài chưa về gì gì đó chẳng hạn, nói dối như đánh rắm ấy. Tôi thấy Phương Chính này đúng là có vấn đề về nhân phẩm thật sự. Hơn nữa hắn cũng biết cách bố cục nữa, tiểu khu này đã bị hắn mua chuộc, tất cả đều là người của hắn."
"Đúng vậy, này Phương Chính biết cách chơi quá, cực kì có tâm kế."
Tôn Hiểu tiến lên nói:
-Vô Vi chân nhân, ngài đã tới thì tốt rồi, ngài nhất định phải chủ trì công bằng cho tôi.
-Yên tâm, nếu bần đạo đã tới đây, sẽ không để hòa thượng giả kia tiếp tục xằng bậy nữa.
Nói xong, Vô Vi chân nhân khẽ gật đầu với người chung quanh:
-Các vị thí chủ, tại hạ là Vô Vi chân nhân, hôm nay cố ý đến đây vì chuyện của Phương Chính. Hơn nữa, bần đạo vẫn luôn thúc đẩy chuyện này, nên những gì bần đạo biết cũng nhiều hơn một ít, e là các vị đã bị lời ngon tiếng ngọt của Phương Chính mê hoặc, những chuyện hắn đã làm, các người cũng không rõ.
Mọi người vừa nghe liền nhíu mày, thầm nghĩ, chẳng lẽ Phương Chính còn có quá khứ nào đó không muốn người ta biết?
Thấy mọi người nghi ngờ, Vô Vi chân nhân vừa lòng cười, hắn chính là muốn loại hiệu quả này, vì thế lập tức dời ánh mắt tìm kiếm Phương Chính, kết quả nhìn một vòng cũng không thấy Phương Chính đâu. Lại nghĩ đến lúc vừa mới tới, vì hỗ trợ khí thế bản thân mà hô lên câu nói kia, mặt già của hắn có chút đỏ lên. Ánh mắt Vô Vi chân nhân dừng ở trên người Chương Tuệ Hân cùng Phương Khả, hỏi:
-Vị nữ thí chủ này, oan có đầu nợ có chủ, Phương Chính phạm sai, còn xin cho hắn xuất hiện đi. Trốn tránh, là vô dụng.
Chương Tuệ Hân chau mày, nói:
-Tôi quả thật không hiểu được, đầu tiên là tới một người không thể hiểu được, hiện giờ lại tới một đạo sĩ không thể hiểu được. Đầy miệng các người đều là mấy chuyện không đâu, rồi tự cho nó là chân lí đúng đắn, thật quá khôi hài. Tôi mặc kệ các người tới đây vì ai, tôi vẫn là câu nói kia, Phương Chính trụ trì là ân nhân nhà chúng tôi, tôi không cho phép các người tiếp tục bôi nhọ như vậy.
Tôn Hiểu lập tức nói:
-Chân nhân, người cũng nghe được rồi đó. Trong miệng người phụ nữ này đều là lời dối trá, nói bậy nói bạ. Người hỏi cô ta cũng vô ích thôi. Vừa mới nãy tôi đã hỏi qua, đứa bé kia là con gái Phương Chính, tên Phương Khả. Tự đứa nhỏ nói, họ cũng giống nhau, điều này còn có thể sai sao?
Vô Vi chân nhân khẽ gật đầu, nói:
-Chính xác.
-Chính xác cái gì chứ? Cả tiểu khu này ai mà không biết Phương Chính có quan hệ thế nào với nhà Chương Tuệ Hân chứ?
Bà Trương khó chịu nói.
-Vị nữ thí chủ này, quan hệ của bà và Chương thí chủ chắc không tệ?
Vô Vi chân nhân hỏi.
Bà Trương gật đầu nói:
-Đương nhiên, gia đình cô ấy ở lầu trên, sao tôi có thể không quen thuộc được?
Vô Vi chân nhân nói:
-Vậy đúng rồi, bà nói bần đạo không thể tin.
Bà Trương liền đen hết mặt mày, vốn cảm thấy Vô Vi chân nhân này thoạt nhìn cũng ra dáng lắm, còn nể nang chút ít. Bây giờ xem ra cũng là một tên khốn kiếp.
Vô Vi chân lặp lại một lần với màn hình di động của Tôn Hiểu:
-Quan hệ thân mật, rất có thể xuất phát từ tình cảm cá nhân mà bảo vệ đối phương, sẽ nói láo. Cho nên, vị thí chủ này nói, bần đạo không thể tin.
Mọi người trong phòng phát sóng trực tiếp sôi nổi gật đầu, nói: "Đúng thế, người trong tiểu khu đều không thể tin!"
Nhưng mà những người này lại quên mất một việc, người trong tiểu khu không thể tin, như vậy lời của những kẻ chưa hề tiếp xúc với Phương Chính là có thể tin sao? Đáng tiếc, không ai để ý chi tiết này, chỉ nhìn vẻ ngoài của Vô Vi chân nhân này mà cảm thấy hắn ta có chút đáng tin hơn
Mắt thấy dư luận đang bị chính mình dẫn đường, Vô Vi chân nhân rất là vừa lòng, đối Chương Tuệ Hân nói:
-Thí chủ, còn mời thí chủ gọi Phương Chính trụ trì xuất hiện đi.
-Các người đã tới chậm, buổi sáng hôm nay, Phương Chính trụ trì đã rời đi.
Có người ở trong đám người nói.
Nghe được Phương Chính đã rời đi, Vô Vi chân nhân chẳng những không hề tức tức giận, ngược lại ánh mắt còn sáng lên, cả người càng có tinh thần, hắn lắc đầu nói:
-Cũng không biết là ai để lộ tiếng gió cho hắn, lại chạy nhanh như vậy. Vợ chồng vốn như chim trong rừng, tai họa đến đầu ai nấy bay, nhân phẩm của Phương Chính này, chẳng qua cũng chỉ như vậy!
Nghe được lời này, Chương Tuệ Hân tức không để chỗ nào cho hết, giận dữ nói:
-Cái tên đạo sĩ thối này, nói bậy bạ cái gì đấy? Nếu Phương Chính trụ trì là người xấu, ông chính là rác rưởi tội ác tày trời!
Vô Vi chân nhân cũng không tức giận, đạm nhiên cười nói:
-Như thế nào? Lấy không ra chứng cứ liền mắng chửi người ta? Quả nhiên là gần đèn thì sáng gần mực thì đen, nồi nào úp vung nấy, nhìn cô, bần đạo cũng đã biết Phương Chính là người thế nào.
-A Di Đà Phật, như vậy bần tăng là cái dạng người gì đây?
Đúng lúc này, một tiếng phật hiệu đột nhiên vang lên!
Thời gian lùi lại mười lăm phút trước.
Phương Chính mang theo Độc Lang vẻ mặt bất đắc dĩ quay đầu lại nhìn chùa chiền phía sau, Độc Lang khổ sở nói:
-Sư phụ, bộ không đi vào hỏi một chút sao? Chỉ là một cái Vi Đà mà thôi, Vi Đà chỉ là nói cho chúng ta biết không nhận tăng nhân tha phương thôi. Chúng ta kiếm miếng cơm ăn không được sao?
Phương Chính lắc đầu nói:
-Quy củ chính là quy củ, con cũng không muốn người khác tới chùa ta phá hỏng quy củ đúng không? Suy bụng ta ra bụng người, đi thôi.
-Thế nếu du khách ăn thì vẫn được chứ?
Độc Lang hỏi.
Phương Chính nhìn nhìn bốn phía, hỏi:
-Con có nhìn thấy du khách không?
Độc Lang nhìn phía trước, lại nhìn nhìn phía sau, lắc đầu nói:
-Không có
Đúng lúc này, di động Phương Chính vang lên, Phương Chính vừa cầm lên nhìn liền thấy người gọi tới là Phương Vân Tĩnh.