Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 938

Chương 938: Các Người Muốn Làm Gì

schedule ~14 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 938: Các Người Muốn Làm Gì

Tôn Hiểu vốn tưởng rằng hô xong thì ít nhất cũng sẽ có âm thanh hưởng ứng hết đợt này tới đợt khác, kết quả mọi người chung quanh đều trợn mắt nhìn cậu ta, y như họ gặp phải thằng ngu vậy.

Tôn Hiểu thấy vậy, trong lòng cảm thấy chẳng lành, biết nơi này không phải địa bàn của mình, không thể hô lên một tiếng là trăm người hòa theo được. Nên cậu ta nhanh chóng móc di động dự phòng ra, lại tiếp tục phát sóng trực tiếp, đồng thời hô lên y như hồi nãy một lần nữa.

Quả nhiên, âm thanh hưởng ứng trong phòng phát sóng trực rất nhiều, đều là: "Không thể! Loại người này nhất định phải thanh trừ khỏi đội ngũ hòa thượng!"

Nhìn thấy thế, Chương Tuệ Hân và những người đang xem náo nhiệt ở chung quanh cũng liền hiểu ra, có người nói:

-Thằng nhóc này đang phát sóng trực tiếp đó! Nó là đứa khốn kiếp tới đây để bôi nhọ thanh danh Phương Chính trụ trì.

Nghe được lời này, Chương Tuệ Hân nhanh chóng lấy di động ra, tìm phòng phát sóng trực tiếp của Tôn Hiểu, vừa mở ra, phát sóng trực tiếp của Tôn Hiểu thình lình xuất hiện ngay đầu trang. Vào nhìn thử, sắc mặt Chương Tuệ Hân trở nên vô cùng khó coi, số lượng người xem của phòng phát sóng trực tiếp này lại lên đến mấy chục vạn người! Đây là nghĩa là sao? Nghĩa là nếu như Phương Chính bị Tôn Hiểu bôi nhọ, muốn rửa sạch oan ức sẽ rất khó khăn.

Tôn Hiểu cười lạnh nói:

-Tôi không hề bôi nhọ thanh danh ai cả, tôi tới đây để điều tra chân tướng! Huống chi, nếu hắn ta thật sự trong sạch, còn sợ tôi nói cái gì sao?

Phòng phát sóng trực tiếp đều là ủng hộ Tôn Hiểu điều tra chân tướng, còn có người nói, chốn rừng sâu núi thẳm lại có kẻ không ra gì.

Nhìn những bình luận đó, Chương Tuệ Hân tức giận đến độ muốn mắng chửi người, cả giận nói:

-Các người sao vậy? Sao lại có thể tin mấy lời bậy bạ? Phương Chính trụ trì là ân nhân của nhà tôi, ngài đã trị hết bệnh của tôi và Khả Khả.

-Ai u, trị gì bệnh thế? Bệnh tương tư hay là bệnh sinh lí?

Tôn Hiểu nói quái gở, đặc biệt là ba chữ bệnh sinh lí càng mang ý mờ ám, chỉ cần nghe lời cậu ta nói đều biết cậu ta đang ám chỉ điều gì.

Trong phòng phát sóng trực tiếp lại là một trận spam 666, Tôn Hiểu thấy vậy, trong lòng vô cùng thỏa mãn, biết bọn người kia thích cái gì, một khi đã như vậy, cậu ta cũng không khách khí nữa.

-Cái cậu này, sao lại có kiểu nỏi chuyện như thế chứ?

Chương Tuệ Hân tức giận nói.

Tôn Hiểu nói:

-Tôi quá đáng ư? Cô bảo là chữa bệnh, tôi hỏi một chút là trị bệnh gì cũng không được sao? Chẳng lẽ chỗ này còn có điều khó nói?

Chương Tuệ Hân biết, người trước mắt này chính là một kẻ cứng đầu, nếu cứ tiếp tục như vầy, đối với Phương Chính không hay ho chút nào cả. Cô rất muốn đi luôn, nhưng nghĩ nếu như mình đi rồi, rất có thể người này sẽ tiếp tục hắt nước bẩn lên trên người Phương Chính, trong lòng cô không bỏ xuống được. Cô có thể không để bụng bất cứ thứ gì, nhưng cô tuyệt đối không cho phép có người bôi nhọ trong sạch của Phương Chính!

Phương Khả cũng tức giận nói:

-Anh là một người xấu! Ba ba là người tốt, ba ba đã cứu mẹ tôi!

-Mọi người đều nghe được, đứa nhỏ này luôn mồm kêu Phương Chính là ba ba, ha ha... Sự thật luôn thắng lí lẽ thôi.

Tôn Hiểu đắc ý cười nói.

Tôn Hiểu còn đang kêu gào đã đời, bống nhiên ở phía sau có người chụp lấy bả vai cậu ta, vừa quay đầu lại, chỉ thấy một bàn tay to lao về phía mặt mình!

Bang!

Một cái tát vô cùng vang dội!

Đánh Tôn Hiểu ngu người tại chỗ! Nửa ngày cũng không phục hồi tinh thần lại...

Chờ cậu ta phục hồi tinh thần lại rồi, chỉ thấy một bà lão đang phẫn nộ nhìn cậu ta, quát lớn:

-Nhìn cậu nửa ngày, rốt cuộc cậu là thứ gì vậy? Cậu là phóng viên sao? Cậu có quyền phỏng vấn sao? Lấy cái di động rách nát tới đây chửi đổng, là cái nhà nào đã sinh ra thứ khốn kiếp chó má như cậu thế!

Lúc này Tôn Hiểu mới tỉnh táo lại, vốn nghe người ta mắng chửi mình như thế, đang định chửi lại ngay, thế nhưng hai chữ phóng viên của bà lão kia đã khiến cậu ta nhớ tới, bây giờ còn đang phát sóng trực tiếp! Nếu thật sự đánh người, e sẽ mất hình tượng, rớt đài ngay! Vì thế cậu ta cố gắng nén lửa giận, nhìn chằm chằm bà lão trước mặt, hỏi:

-Bà là ai thế? Chẳng lẽ tôi nói không đúng sao? Con cô ta sẽ không nói dối đúng chứ? Là tự con cô ta nói, Phương Chính là ba ba của nó!

Người ở trong phòng phát sóng trực tiếp cũng đệm theo: "Bà lão này, mới nãy quả thực Phương Khả có nói như vậy."

Di động của Tôn Hiểu là màn hình lớn, hơn nữa lại đang đặt ở trên người, chỉ cần đôi mắt bình thường cũng có thể nhìn thấy nội dung trên đó.

Bà Trương liếc mắt nhìn những lời này, nhíu mày nói:

-Các người cứ nghe tiếng gió thì nghĩ là có mưa, người lớn như vậy, chẳng lẽ trong đầu rỗng tuếch hết sao? Phương Khả nói không sai, Phương Chính thật sự là ba ba nó. Nhưng Phương Chính là ba ba do nó thông báo tuyển dụng tới.

Lời này vừa nói ra, toàn trường ồ lên.

"Thông báo tuyển dụng?"

Mọi người ngơ ngác, đây là tình huống gì?

Tôn Hiểu vừa nghe, lập tức phát hiện có chỗ không đúng, tiết tấu mà cậu ta cực khổ lắm mới tạo được bây giờ sắp bị lạc nhịp! Vì thế cười lạnh nói:

-Chế, cứ chế tiếp đi, tôi nhìn xem các người chế vụ này sao cho hợp lí đây.

Bà Trương nhăn mày, nói:

-Tôi chế? Người ở chỗ này đều sống gần đây, cậu hỏi bọn họ một chút xem, Phương Chính rốt cuộc là ba ba gì!

Không chờ Tôn Hiểu đặt câu hỏi, mọi người bên cạnh đã cười lạnh nói:

-Ai không biết Phương Chính là ba ba do Phương Khả tuyển dụng qua thông báo kia chứ!

-Đúng thế, năng lực liên tưởng cũng cậu cũng phong phú quá đấy, sự thật chưa điều tra rõ ràng đã nói chuyện lung tung, có hơi vô liêm sỉ quá không đấy?

-Từng thấy kẻ không biết xấu hổ, lại chưa thấy ai không biết xấu hổ cỡ như cậu.

-Phương Chính trụ trì chính là người tốt, người ta là Lạt Ma! Làm chuyện tốt còn phải bị cái loại xấu xa như cậu vu oan hãm hạ!

-Thôi tôi nói này, cái tên ngu này ở đâu ra thì về lại đó đi, tiểu khu chúng ta không chào đón hắn!

-Đúng vậy, đuổi hắn đi!

...

Tôn Hiểu vừa nghe liền hiểu, đây là muốn đuổi mình đi! Này sao được? Vất vả lắm mới cọ được chút nhiệt độ, mua vé máy bay khứ hồi, di động cũng đã bể, tốn nhiều tiền như thế, sao có thể về giữa chừng chứ ? Vì thế kêu lên:

-Tôi đi đâu là tự do của tôi, dựa vào cái gì mà đuổi tôi đi? Bọn họ cũng không có quyền được đuổi tôi đi! Ai dám đụng đến tôi một chút thử xem?

-Tao động mày một chút thì sao?

Một tiếng hừ lạnh truyền đến, tiếp theo một người đàn ông mang theo một đám người đi tới, kẻ cầm đầu rõ ràng là Tống Bân!

Những người này không lấy bất cứ thứ gì, nhưng nhìn tướng mạo của cả đám thì biết cũng không phải hạng đứng đắn gì. Nhìn thấy những người này, Tôn Hiểu liền ỉu xìu trong nháy mắt, cậu ta nuốt nước bọt, nơm nớp lo sợ hỏi:

-Ông... Các người muốn làm gì? Nói cho các người biết, tôi đang phát sóng trực tiếp đó, người cả nước đang xem đó!

Tống Bân cười lạnh nói:

-Dĩ nhiên là tao biết, nhưng tao đã làm gì đâu. Đây là tiểu khu của bọn tao, bọn tao không chào đón người ngoài như mày. Đặc biệt là, mày bị tình nghi đang xâm phạm an toàn cá nhân những người ở đây. Mày tự đi, hay để bọn tao kéo giúp ra ngoài, đưa đến đồn cảnh sát?

Tôn Hiểu nhìn bộ dạng hung ác kia của Tống Bân, trong lòng thấp thỏm, lại nhìn những người khác bên cạnh, muốn giúp bản thân lớn gan hơn một tí, nhiều người như vậy, bộ ông dám đánh người chắc? Kết quả những người này đều ngẩng đầu nhìn trời, như thể trên trời đang có gái đẹp tắm rửa vậy.

Tôn Hiểu biết, những người này căn bản không định giúp cậu ta, nếu bây giờ còn tiếp tục cứng rắn, sợ là không ra khỏi Đông An nổi. Vì thế cắn răng một cái, nói:

-Được, tôi...

Đúng lúc này, một tiếng đạo hiệu vang lên:

-Vô Lượng Thiên Tôn!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay