Chương 937: Tới Tìm Đường Chết
Nói đến đây, Độc Lang liền tung tẩy đuôi chạy về phía trước, Phương Chính cũng nhanh bước chân hơn, chẳng qua hắn không có suy nghĩ đơn giản như Độc Lang. Hiện tại đại đa số chùa chiền đều không tiếp đãi tăng nhân tha phương, cũng giống như Nhất Chỉ tự vậy, đây là quy củ, nếu người ta đã dùng Vi Đà để biểu lộ, chỉ cần có ý thức một chút thì sẽ không đi làm loạn quy củ người ta.
Phương Chính khổ sở tìm đồ ăn ở trên núi.
Tiểu khu Hồ Đường ở Đông An đột nhiên tiếp đón một vị khách xa lạ, người này vừa vào đã dùng di động chụp tới chụp lui liên hồi, vừa đi vừa nói chuyện, giống như là đang gọi điện thoại, nhung có ai gọi điện thoại lại to tiếng vậy không? Hơn nữa, có ai gọi điện thoại lại giống cậu thanh niên này không? Trên người cậu ta cột một cái cây, đầu cây có một cái điện thoại, điện thoại chỉa thẳng vào người, giống như vừa đi vừa chụp ảnh tự sướng.
Nhìn cái cảnh này, bà Trương chỉ cảm thấy, có phải đứa nhỏ này bị bệnh? Nhưng bà cũng không rảnh để quan tâm, chỉ là để ý thêm một chút, nếu nó ăn trộm, đến lúc đó cũng có thể cung cấp chứng cứ nào đó cho cảnh sát.
-Chào mọi người, tôi làmin Tôn Hiểu, sau lưng tôi chính là một tiểu khu, nghe đồn tiểu khu này là nơi mà Phương Chính trụ trì của Nhất Chỉ tự ở rể nhà quả phụ. Mọi người có thể thấy, tiểu khu y như trên mạng đã nói, là một nơi rất cũ kĩ, vị trí thì vô cùng hẻo lánh. Nếu xem xét từ góc độ này, Phương Chính trụ trì lựa chọn nơi này cũng không phải là không có lí do, ít nhất làm chuyện gì cũng không dễ bị phát hiện.
Nói đến đây, Tôn Hiểu cười ha ha, cách nói của cậu ta cực kì mang tính thành kiến, nhận định chắc chắn đây là nơi Phương Chính nuôi quả phụ, hoặc là nhà quả phụ mà hắn ở rể.
Quả nhiên, Tôn Hiểu vừa nói như vậy, phòng phát sóng trực tiếp của cậu ta liền được 666 liên hồi.
-min ghê thế? Vậy mà thật sự giết tới Đông An rồi? Tiết lộ lớn tại ngay hiện trường? Mẹ nó chớ, ai nói tôi cũng không tin, tôi chỉ tin những gì bản thân nhìn thất. 666 cho Tôn ca...Tặng anh một cái phi thuyền!
Khi Tôn Hiểu bắt đầu phát sóng, mọi người liền chia sẽ mãnh liệt, hơn nữa còn liên tiếp tặng phi thuyền, ủng hộ nhiệt liệt. Trong lúc nhất thời, có vô số khán giả vào xem!
Lúc Tôn Hiểu nhìn số lượng người xem ở phòng phát sóng trực tiếp đột phá lên con số 50 vạn, cậu ta cười muốn toác cả miệng, cậu ta biết, dựa hơi chuyện này là đúng rồi!
Vì thế Tôn Hiểu vừa đi vừa nói:
-Mọi người xem thử chụp ảnh chụp trong tay tôi, có phải giống nhau như đúc hay không?
Mọi người đối lập một chút, quả nhiên hình ảnh giống hệt với vị trí Tôn Hiểu đang đứng, lại là một màn spam 666 liên tục.
Tôn Hiểu cực kì đắc ý nói:
-Mọi người nhiệt tình như vậy, còn spam phi thuyền nữa, cái khác không nói, hôm nay tôi sẽ liều mình hầu mọi người, đến nhà quả phụ kia hỏi xem rốt cuộc chuyện là như thế nào! Nếu tôi bị bắt hoặc bị Phương Chính đánh, mọi người cũng đừng quên tôi nhé. Tôi không có nói bừa đâu, nghe nói hòa thượng nào cũng sẽ biết võ công.
Mọi người vừa nghe vậy liền vui vẻ...
Có người kêu lên:
-Tôn Hiểu anh sợ gì? Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân cũng đi mà, người ta chính là đạo trưởng, cũng biết võ công. Xem thông tin của hắn, hình như hắn luyện thiết chưởng đấy, một cái tát có thể đánh chết người.
Có người nói
Tôn Hiểu vừa thấy, kinh ngạc nói:
-Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân cũng tới? Ha ha... Vậy tôi đi từ từ thôi, mạng nhỏ quan trọng, ôm đùi cho chắc.
Mọi người lại vui vẻ...
Đang lúc mọi người đang vô cùng vui sướng, Tôn Hiểu bỗng nhiên hô lên kinh ngạc:
-Ớ? Kia hình như là người phụ nữ và bé gái trong tấm ảnh.
Vừa nói ra câu này, tất cả mọi người đều câm miệng, Tôn Hiểu lập tức chuyển sang chế độ camera sau để mọi người cùng xem, vừa vặn chỉa thẳng vào Chương Tuệ Hân cùng Phương Khả mới đi ra tới hàng hiên, còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra!
Chương Tuệ Hân ngây ngẩn cả người, cũng nghe được tiếng hô vừa rồi của Tôn Hiểu, cô nhíu mày nhìn qua, nhìn cách ăn mặc của cậu ta cũng cảm thấy kì kì, thế nhưng cô không nghĩ gì nhiều, định ôm Khả Khả rời đi...
Cái tên kì quái kia đột nhiên chạy tới, vẻ mặt hưng phấn nói:
-Xin chào cô, tôi đang phát sóng trực tiếp, lúc trước có người chụp được ảnh Phương Chính trụ trì xuất hiện ở nhà cô, các người ở chung với nhau sao? Quan hệ giữa các người là gì?
Chương Tuệ Hân lập tức nhăn mày, không nghĩ tới đối phương đến đây là vì Phương Chính. Chẳng qua cô vẫn chưa rõ lắm vì sao Tôn Hiểu lại muốn hỏi vấn đề này, cho nên không vội trả lời.
Chương Tuệ Hân còn chưa nói gì, Phương Khả đã nói:
-Ngài ấy là ba ba cháu.
Lời này vừa được nói ra, tập thể người xem trong phòng phát sóng trực tiếp lập tức ồ lên!
Tôn Hiểu cũng hưng phấn, trực tiếp nói với di động:
-Mọi người nghe rõ chứ? Cô bé này chính là con của Phương Chính! Ái chà chà, Phương Chính ở bên ngoài ra vẻ đạo mạo, không nghĩ tới đã âm thầm lén có gia đình.
Trong nháy mắt, phòng phát sóng trực tiếp như muốn nổ tung.
"Mẹ kiếp, uổng cho tôi vẫn luôn cảm thấy Phương Chính yên tĩnh hiền hòa, không giống kẻ làm chuyện xấu, xem ra tôi đã lầm."
"Á đù nể nha, Phương Chính bao nhiêu tuổi rồi? Đã được hai mươi chưa? Đứa nhỏ này cũng phải năm, sáu tuổi rồi đúng không? Mẹ nó chớ... Đại sư làm chuyện đó sớm vậy?"
"Chẳng lẽ thứ mà Phương Chính khổ luyện khi còn nhỏ chính là chính là công phu cứng rắn sao?"
"Tôi bỗng nhiên muốn bái Phương Chính làm thầy..."
"Tôi chỉ biết, Phương Chính xong rồi, sau khi việc này truyền ra, hắn cũng không cần làm hòa thượng nữa."
...
Giữa lúc mọi người nghị luận, Tôn Hiểu có vẻ cực kỳ hưng phấn, lập tức hỏi ngay:
-Tên con là gì?
Khả Khả không biết Tôn Hiểu đang đặt bẫy, nói:
-Con là Phương Khả.
-Phương Khả, đứa nhỏ này cũng họ Phương, không sai được rồi! Phương Chính quả nhiên là thứ bại hoại của Phật môn!
Tôn Hiểu chém đinh chặt sắt nói.
Kết quả vừa mới nói xong, một cánh tay nhỏ thò lại gần, chộp ngay lấy điện thoại di động của Tôn Hiểu, sau đó vung lên đập xuống, điện thoại nát bấy!
Tôn Hiểu thấy vậy, đôi mắt liền đỏ bừng! Đây chính là di động cậu ta dùng để phát sóng trực tiếp, bây giờ đang lúc sôi nổi nhất, đột nhiên bị đập bể, có khác nào đạp ngã bát cơm cậu ta không! Đặc biệt đây là lúc bát cơm cậu ta được cọ nhiệt tốt nhất, cú đập kia chẳng khác nào đập luôn tương lai tốt đẹp của cậu ta! Trong nháy mắt đó, Tôn Hiểu chỉ cảm thấy trong lòng rỉ máu, một ngọn lửa giận phút chốc bùng cháy lên, cậu ta giơ tay định đánh Phương Khả, đồng thời mắng:
-Con nhóc khốn kiếp, mày làm gì đấy?
Đúng lúc này, Chương Tuệ Hân tiến lên ngăn trở Tôn Hiểu, cả giận nói:
-Cậu muốn làm gì?
-Cút ngay, đập bể di động tôi, làm hỏng buổi phát sóng trực tiếp của tôi, hôm nay các người không nói chuyện cho đường hoàng, tôi xử các người!
Tôn Hiểu thấy trước mắt chỉ là một người phụ nữ yếu ớt và một đứa bé, lá gan liền lớn hơn. Cậu ta trợn to mắt, chuẩn bị ra tay đánh người.
Chương Tuệ Hân nói:
-Nhục mạ ân nhân nhà chúng tôi, đừng nói là đập di động cậu, đập chết cậu cũng được.
-Ân nhân? Hơ, tình nhân mới đúng chứ? Đã sinh con rồi còn nói ân nhân? Loại phụ nữ như cô còn biết liêm sĩ không?
Tôn Hiểu há mồm mắng ngay.
Chương Tuệ Hân nào có từng bị ai mắng như vậy đâu? Hơn nữa lời mắng này cũng quá khó nghe, đôi mắt cô liền đỏ lên, giận dữ nói:
-Cậu nói chuyện có biết giữ ý không đấy? Cái gì mà tình nhân? Đừng có ở đây làm ô uế thanh danh của ân nhân!
Vừa kêu lên, có không ít người xúm lại đây.
-Hừ, ân nhân cái rắm ấy! Con gái cô cũng đã nói, nó tên là Phương Khả, ba ba nó là Phương Chính! Cô còn muốn chống chế sao?
Tôn Hiểu quay đầu lại hô lên với mọi người:
-Mọi người ở đây đều nghe được, mắt mọi người sáng như gương, tôi sẽ không nói lời thừa nữa, Phương Chính không tuân thủ thanh quy giới luật, ở dưới chân núi bao gái đẻ con! Tôi liền hỏi một câu, người như vậy, có thể làm hòa thượng sao?