Chương 936: Thánh Địa
Phương Chính nhanh chóng móc di động ra, muốn mở bản đồ định vị một chút, nhìn xem vị trí thế nào. Kết quả vừa mới lấy ra nhìn đã thấy một tin nhắn nhảy tới: "Hành Dương hoan nghênh quý khách!"
Phương Chính nhìn thấy thế, hai mắt tối sầm thiếu chút nữa lăn ra ngất xỉu ngay lập tức, hắn thế nhưng từ Vĩnh Châu chạy đến Hành Dương rồi! Trọng điểm là Hành Dương ở phía Bắc của Vĩnh Châu, nói cách khác, hắn chạy lộn hướng rồi!
Độc Lang thò qua, hỏi:
-Sư phụ, người xem gì thế?
Phương Chính đem bản đồ trên điện thoại đưa cho nó xem, Độc Lang nhìn nửa ngày, mới choáng váng hỏi:
-Sư phụ, người lộn rồi hả? Không phải chúng ta nên đến chỗ có biển sao?
Phương Chính vừa nghe, giơ tay tát qua một cái:
-Ngu ngốc, không phải ta lộn, mà là con dẫn ta đi nhầm đường!
Độc Lang vừa nghe, nhanh chóng kêu oan:
-Con không biết đường, người đuổi theo con thì đương nhiên con phải chạy lung tung chứ...
-Ha, con còn lý sự?
Phương Chính đang muốn răn dạy.
Bỗng nhiên một tiếng ọc ọc phát ra từ trong bụng của cả người lẫn sói, cả hai nhìn nhau, lúc này mới phát hiện, đuổi nhau cả ngày, bụng đã đói từ sớm. Lúc trước chơi hăng quá, không chú ý, bây giờ bình tĩnh lại thì cái bụng liền bắt đầu phản đối.
-Sư phụ, đói bụng...
Độc Lang khổ sở nói.
Phương Chính gật gật đầu nói:
-Biết rồi, đi thôi, kiếm chỗ nào ăn cơm.
-Đúng đúng đúng, trời đất bao la ăn cơm lớn nhất.
Độc Lang gật đầu đi theo
Lần này Phương Chính đã rút kinh nghiệm, lúc nào cũng cầm di động, bật điều hướng lên đi về phía hộ dân gần đó. Đồng thời Phương Chính vừa đi vừa phóng to thu nhỏ bản đồ liên tục để xem xét bốn phía, nhìn kỹ, Phương Chính liền cứng họng, hắn thế nhưng đã mơ màng hồ đồ đi theo Độc Lang vòng qua núi tiến vào Nam Nhạc Hành Sơn!
Vị trí của bọn họ không xa cảnh khu là mấy, tính theo khoảng cách này, đi tiếp một hồi sẽ tiến vào cảnh khu. Thế nhưng bọn họ chưa hề mua vé để vào...
Phương Chính nghĩ đến điều này, lập tức có hơi ngượng, đồng thời gỡ sạch sẽ lá cây dính ở trên người Độc Lang, Độc Lang dùng vẻ mặt ngơ ngác nhìn Phương Chính hỏi:
-Sư phụ, người làm gì thế?
Phương Chính nói:
-Giúp con sạch sẽ một chút, đỡ cho lát nữa bị người ta thấy được, liếc mắt một cái liền nhận ra chúng ta là trốn vé qua núi.
-Sao lại thế? Không phải chúng ta có tiền sao? Cùng lắm thì đưa tiền là được. Sư phụ đã nói, chúng ta không thể chiếm lợi của người khác.
Độc Lang lời lẽ chính đáng.
Phương Chính cười khổ nói:
-Tiền? Lúc trước con cứ giục vi sư đi cho mau, vi sư nhất thời kích động...
-Người sẽ không để lại toàn bộ tiền cho mẹ con Khả Khả đấy chứ?
Độc Lang tức thì có cảm giác chẳng lành.
Phương Chính gật đầu.
Độc Lang oa một tiếng quỳ rạp trên mặt đất, ngao ngao kêu lên:
-Con đã bảo là không xuống núi rồi đúng không? Xuống núi liền chịu đói, không chịu đói cũng phải chịu thèm, cuộc sống này quả thực khó khăn quá...
Phương Chính nhìn con sói chết tiệt này bắt đầu chơi xấu, trực tiếp tát mạnh nó một cái, bảo:
-Câm miệng, làm một tăng nhân, sớm hay muộn cũng phải tiến hành huấn luyện tăng nhân khổ hạnh. Đến lúc đó, một xu cũng không có, cả đường đi không được nhận một đồng nào, chỉ có thể xin bên đường một ngụm cơm chay mà ăn. Đến lúc đó, xem con làm sao bây giờ?
Độc Lang bỗng nhiên ngẩng đầu sói lên, dùng một biểu tình vô cùng nghiêm túc đối diện với Phương Chính, nói:
-Sư phụ, làm hộ pháp Nhất Chỉ tự, từ nay về sau, con muốn ở mãi trên đỉnh núi, bảo hộ chùa ta! Cái chuyện khổ hạnh kia, liền giao cho người và các sư đệ đi!
Phương Chính nhấc chân chính là một đạp, cái thứ không có ý chí này! Đều bảo sói chính là loài động vật có thể chịu đói nhất, thế Phương Chính thấy thế nào thì Độc Lang cũng thuộc loài động vật háu ăn nhất.
Hắn cũng lười phản ứng cái con sói vô lại này, Phương Chính tìm một phương hướng rồi đi qua, vừa đi vừa nói:
-Tuy rằng đi nhầm phương hướng, thế nhưng Nam Nhạc Hành Sơn chính là một trong những thánh địa Phật giáo. Trời xui đất khiến tới đây, không đi xem thì cũng đáng tiếc. Có lẽ, vận mệnh đều do trời định, đây cũng là một phần cơ duyên.
Độc Lang thấy Phương Chính đi rồi, nhanh chóng bò dậy chạy theo sau, nó vung vẩy cái đuôi to, nói thầm:
-Đúng vậy, vận mệnh đã định là phải chịu đói, muốn trốn cũng trốn không được, haizz ...
Độc Lang cũng biết oán giận vô ích, bây giờ cần phải dời đi lực chú ý, nếu không đã đói càng thêm đói, đó mới là chịu tội thật sự. Vì thế Độc Lang hỏi:
-Sư phụ, người nói Hành Sơn là cái gì sơn? Con xem núi này không khác Ngân Lãng sơn là bao, chẳng qua không có tuyết mà thôi. Ừ, cây cũng không giống mấy ... Trừ cái này ra, con cảm thấy thực bình thường.
Phương Chính trừng nó một cái, nói:
-Nói đến ngọn núi này, thì Ngân Lãng sơn và Hành sơn mỗi nơi mỗi vẻ, ai cũng có nét đẹp riêng, sự thần bí riêng. Nhưng thánh địa phật giáo thì Ngân Lãng sơn không bằng Hành Sơn, nó được xem là một trong Ngũ Nhạc. Ở đây có hơn 200 chùa miếu, am, quan. 36 động thiên, 72 phúc địa của đạo giáo đều ở đây. Hai viên xá lợi của Phật Tổ Thích Ca Mâu Ni cũng nằm trong Nam Đài tự của Hành Sơn. Giờ con còn thấy nó tầm thường sao?
Phương Chính nghiêm túc hỏi.
Độc Lang ngẩng đầu lên, cũng trả lời thật nghiêm túc:
- Không bình thường, qủa thực không bình thường. Sư phụ, con càng ngày càng sùng bái người.
Phương Chính cười vừa ý, nói:
-Sùng bái vi sư cái gì?
Độc Lang nghiêm mặt nói:
-Sùng bái người rõ ràng là đọc tư liệu của bách khoa toàn thư trên di động, lại có thể biểu hiện sự thong dong như thể đã đọc ngàn vạn quyển sách, giả vờ lại không hề đỏ mặt, nghiêm túc vô cùng.
Nói xong, Độc Lang ngao ô một tiếng, nhanh chân chạy ngạy.
Phía sau, Phương Chính lại nhặt một cây gậy lên lần nữa, hét lớn một tiếng:
-Nghiệt đồ, chạy nơi nào?
...
Hai tên rảnh rỗi này lại chạy một hồi, rốt cuộc chạy ra khỏi rừng cây, khi chân đạp lên trên đường xi măng, cả hai đều có cảm giác như thể được thấy lại ánh mặt trời, nhìn thấy ai cũng giống như một cái bánh bao lớn đang di chuyển, trông ngon miệng vô cùng ...
Đầu tiên là mới vào Đông, thứ hai là không phải ngày nghỉ, nên không có mấy người ở trên Hành Sơn. Đi ở trên đường xi măng, hai bên đường là cổ thụ che trời, tuy rằng thiếu đi một ít vẻ đẹp tự nhiên, nhưng cũng có cảm giác sạch sẽ đẹp đẽ.
Lâu lâu lại có một chiếc xe bus lao qua, Độc Lang nhìn những chiếc xe bus đó, hỏi:
-Sư phụ, chúng ta không thể ngồi xe sao?
Phương Chính liếc mắt nhìn nó, hỏi:
-Con có tiền sao?
Độc Lang uất ức nói:
-Sư phụ, người không giữ lại chút tiền riêng nào sao?
Phương Chính cười khổ nói:
-Lúc ấy kích động quá nên đã cho hết, với lại ta làm sao nghĩ đến mình sẽ chạy đến nơi này đâu? Thôi đừng nói nữa, đi nhanh đi, phía trước có một ngôi chùa, xem thử có thể xin miếng cơm ăn không.
Vừa nghe Phương Chính nói như vậy, đôi mắt Độc Lang liền sáng hẳn lên, nó kêu:
-Đúng đúng đúng, nơi này là thánh địa Phật giáo, chùa chiền nhiều như vậy, quả thực chính là căn cứ của chúng ta mà. Tới chỗ này thì không có lí gì là không được ăn cơm cả.