Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 935

Chương 935: Chạy Đâu?

schedule ~14 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 935: Chạy Đâu?

Bắt đầu từ ngày đó, một người chưa từng có tín ngưỡng như Chương Tuệ Hân lại bắt đầu tin phật, chẳng qua thứ cô cung phụng không phải Quan Âm, không phải Như Lai, mà là một tiểu hòa thượng trắng nõn và một con sói trắng lớn như con trâu đứng ở bên cạnh, uy phong lẫm lẫm, giống như thần thú hộ pháp.

Ngày hôm sau, Khả Khả chạy khắp nhà, vừa chạy vừa kêu:

-Ba ba? Ba ba? Ba ba? Ba ba người ở đâu?

Chương Tuệ Hân con gái mình như thế, chỉ biết thở dài, nhẹ nhàng ôm lấy cô bé rồi nói nhỏ:

-Ba ba con đi tu hành rồi, đi trợ giúp những người giống như chúng ta vậy. Con phải nhỡ kĩ, con có hai ba ba, một người vì bảo vệ con mà hi sinh, một người vẫn luôn ở trên thế gian này bảo vệ con. Con là một đứa trẻ hạnh phúc, có hai ba ba đều yêu thương...

Khả Khả một vừa nghe vừa gật đầu, khóc nữa, cuối cùng hai mẹ con ôm nhau khóc òa.

Phương Chính đi rồi, tựa hồ Chương Tuệ Hân cũng bắt đầu xui xẻo, mấy công việc tìm được đều không lí tưởng, thế nhưng vì sinh tồn, cô đành làm tạm trước đã. Kết quả lúc đi làm luôn bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ, âm thầm bàn tán sau lưng cái gì đó, cuối cùng bị đuổi việc. Điều này khiến cô rất hoài nghi ...

Phương Chính đi thật nhanh, Độc Lang chạy càng mau, một người một sói dọc theo đường chính của Vĩnh Châu đi ra ngoài, đi lên quốc lộ Lãnh Đông, sau đó một đường xuôi Nam.

Trên đường đi Phương Chính có chút nhàm chán, hắn móc di động ra, vừa mở lên nhìn liền ngơ ngác, là 99+ tin nhắn mới. Phương Chính không có nhiều bạn thân trên WeChat, cho nên số lượng tin nhắn nhận được không nhiều. Lúc trước đài truyền hình khiến cho hắn hot một thời gian, ngày nào cũng có rất nhiều tin nhắn tới. Sau này, có lẽ là hết mới mẻ rồi, lại có khi vì mọi người đều bận, nên càng ít nói chuyện phiếm với nhau. Bây giờ không còn nhiều người để nói chuyện ...

Mà những người khác, đều là điển hình không có việc gì thì không tìm Phương Chính, người nói chuyện phiếm rất ít.

Lúc này đây đột nhiên lại 99+, Phương Chính theo bản năng cảm giác được, tựa hồ đã xảy ra chuyện.

Mở ra nhìn, chỉ thấy đám người Triệu Đại Đồng, Mã Quyên, Phương Vân Tĩnh nhắn cho hắn rất nhiều.

Triệu Đại Đồng nhắn nhiều nhất, mở đầu chính là một câu: "Đại sư, ngài có đối tượng? Kết hôn? Trên mạng nói ngài cua quả phụ, ghê quá!"

Phía dưới còn kèm theo mấy tấm ảnh chụp, Phương Chính vừa thấy, mặt đều đen!

Mấy tấm trước còn đỡ, đều là chụp lén. Nhưng trong mấy tấm sau này, có một tấm chụp được hắn rất rõ ràng ... Nhớ lại lúc ấy mình ở trên quảng trường tạo dáng cho đối phương chụp, lập tức trong đầu có 10 vạn con ngựa ầm ầm chạy qua. Thầm nghĩ, lúc ấy nhất định đối phương xem mình như thằng ngốc.

Lại nhìn tiếp, ảnh chụp hun thịt khô, hoàn toàn hết nói nổi.

Mã Quyên trực tiếp nhất: "Đại sư Phương Chính, mặc kệ xảy ra chuyện gì, tôi tin ngài! Nhưng ngài vẫn nên xem Tin tức đi, sắp làm ầm đến tận trời rồi."

Xem tiếp, cơ hồ đều là bảo hắn mau xem Tin tức.

Phương Chính đành phải mở mạng ra trước, kết quả lập tức nhận được một đống tin nhắn, đều là link liên kết.

Phương Chính tùy tiện click mở một cái, lập tức vào trong Trang cá nhân của Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân, trang đầu tiên chính là Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân đăng hình một thanh kiếm vào bảo muốn chém hắn. Xuống xem chút nữa, càng xem mặt càng đen...

Độc Lang ở bên cạnh thấy Phương Chính đang ngẩn người, cũng thò lại gần, nó lập tứng dựng thẳng người lên, duỗi cái đầu to nhìn vào bên trong. Sau khi xem xong, Phương Chính còn không có mở miệng, Độc Lang đã mắng trước:

-Cái đám rùa đen đó cũng quá thú vật đi? Cái gì cũng không biết, chỉ dựa vào một tấm ảnh mà đoán bậy đoán bạ? Đều không cần chứng thực lấy một chút à?

Phương Chính thở dài nói:

-Chứng thực? Người ta chính là muốn hiệu quả thế này, cọ chút nhiệt độ kiếm chút nổi tiếng. Chính là cái kiểu bắt đầu bằng một tấm ảnh, còn lại đều dựa vào trí tưởng tượng, Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân chính là loại người đó. Không nghĩ tới, trước đó trừng trị một kẻ Ta Vốn Muốn Mặt còn chưa đủ, lại nhảy ra thêm một kẻ thèm hít hơi nổi tiếng này.

Độc Lang lập tức kêu lên:

-Sư phụ, chuyện này chúng ta không thể nhịn được đâu? Có muốn qua đó đập cho hắn một trận, dạy hắn cách làm người không

Phương Chính lắc đầu nói:

-Nào có đơn giản như vậy? Nếu thật sự chạy tới đánh một trận, vậy thì sẽ gặp phiền toái.

-Làm sao giờ? Nếu không được thì người dùng thần thông đi? Bảo hắn nói thật không phải là xong rồi sao?

Độc Lang nói.

Phương Chính trừng nó một cái nói:

-Chưa gì đã dùng thần thông, đầu óc con bị bọ hung ăn hả?

-Ớ, sư phụ, người nhầm hả? Bọ hung là ăn phân, sao có thể... Ách...

Độc Lang nói đến đây, mặt liền đen.

Phương Chính ra chiều đắc ý, hắn cất di động vào, chắp tay sau lưng đi mất.

Độc Lang lắc lắc đầu, thở hổn hển hai tiếng, đuổi theo, kêu lên:

-Sư phụ, cái này không được cái kia cũng không được, vậy người muốn làm gì?

Phương Chính cười ha ha nói:

-Đều nói thế giới này đen tối, vi sư muốn tự mình kiểm chứng thói đời ra sao, có phải thật sự đen tối vậy không. Vi sư tin tưởng, công bằng ở lòng người, người làm gì cũng có trời xem, lời đồn của kẻ hèn mà thôi, vi sư không tin bọn họ có thể nhảy nhót được bao lâu!

Độc Lang nhếch miệng nói:

-Sư phụ, người khác nói lời này thì con tin, nhưng đổi lại là người nói, sao con cứ cảm thấy người đang tính kế gì đó nhỉ?

Phương Chính liếc mắt nhìn Độc Lang một cái, sau đó cầm lấy một cây gậy bên vệ đường, Độc Lang thấy vậy liền nhanh chân chạy, Phương Chính hét lớn một tiếng:

-Dám hoài nghi sư phụ? Nên đánh!

-Ngao ô ô ô...

Độc Lang vừa kêu vừa chạy.

Tài xế ở trên đường nhìn hai cái bóng trắng chạy lướt qua, cả đám đều theo bản năng nhìn vào đồng hồ đo của mình, sau đó như gặp phải quỷ mà thầm thì:

-Mẹ nó, 60km/h? Chẳng lẽ đồng hồ đo hỏng rồi? Ớ, mà hai cái thứ vừa chạy qua mới nãy là cái gì vậy?

Đám tài xế buồn bã phát hiện, bọn họ lại không nhớ được bộ dáng của hai thứ kia... Ngay sau đó lắc đầu, chỉ nghĩ là bản thân hoa mắt.

Chạy vội một hồi, đột nhiên thấy ở phía trước có một cái camera giám sát tốc độ, Phương Chính sửng sốt, nói: "Hệ thống, Nhất Mộng Hoàng Lương của ta đối với cái thứ này là vô dụng đúng không?"

Hệ thống lười biếng nói: "Cũng như thuật thôi miên, cho dù cách màn hình, chỉ cần ngươi làm theo chỉ thị hoặc nhìn một ít hình ảnh thì đều sẽ bị thôi miên. Thứ ngươi dùng chính là thần thông, chẳng lẽ ngươi cảm thấy thần thông còn không bằng thuật thôi miên bình thường sao? Còn nữa, ngươi có vấn đề về trí nhớ à, lúc trước ngươi dùng thần thông chạy tới chạy lui trước bao nhiêu ống kính, bộ quên rồi hả?"

Lúc này Phương Chính mới nhớ tới, khi trước hắn trợ giúp Vương Đại Hữu, không thiếu chuyện chạy nhảy tán loạn trước ống kính, kết quả cũng không xảy ra chuyện gì. Nghĩ như thế, Phương Chính liền an tâm, lại bắt đầu chạy như điên đuổi theo Độc Lang. Tuy rằng hắn không dùng thần thông, nhưng một thân quái lực kia của hắn, nếu bùng nổ tốc độ thì sẽ giống như một viên đạn pháo làm bằng thịt người, một giây hơn mười mét, không hề chạy chậm so với Độc Lang.

Chạy một hơi nên Phương Chính cũng không cầm di động xem, càng chạy càng sảng khoái, có lẽ con Độc Lang này trả thù việc Phương Chính không cho nó ăn thịt mà nó chạy gấp ra khỏi đường chính, thấy núi liền leo, thấy bụi cỏ liền lao vào. Phương Chính cũng hứng khởi, theo Độc Lang chạy như điên cả một đường, nhân tiện xua tan đi nỗi đau ly biệt ở trong lòng.

Cứ vừa chạy vừa đuổi như thế, chờ đến khi Phương Chính phục hồi tinh thần lại thì đã chạy đến tối, vừa ngẩng đầu lên liền trợn tròn mắt! Bốn phía là dãy núi cao sừng sững, hoàn toàn không hề giống với sườn núi nhỏ ở Vĩnh Châu! Xung quanh dãy núi liên tiếp nhau, những đỉnh núi xa xa như che lấp cả nửa bầu trời, bóng núi đen kịt, y hệt một con quái thú khổng lồ, khiến người ta cảm thấy áp lực thật lớn. Nhìn một màn như vậy, Phương Chính thiếu chút nữa cho rằng mình đã chạy về Đông Bắc, hắn nhìn đại thụ xanh biếc chung quanh, lúc này mới xác định, bản thân vẫn còn ở phương Nam.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay