Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 934

Chương 934: Đau Khổ Lớn Nhất Chẳng Qua Là Ly Biệt

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 934: Đau Khổ Lớn Nhất Chẳng Qua Là Ly Biệt

Gần như là đồng thời, Phương Chính cùng Độc Lang đều nuốt một ngụm miếng, sau đó nhìn nhau, thấy được suy nghĩ trong mắt nhau, tiếp theo thở dài, đều ngẩng đầu nhìn trời, không xem nữa!

Nhưng hương thơm bay tới, khiến hai người nghĩ ngợi lung tung.

Phương Chính hít sâu một hơi, bế khí - không ngửi thấy!

Độc Lang học theo.

Nhưng mà...

-Oa, một miếng lớn như vậy, a a...

Tiếng nói của Khả Khả truyền tới, tiếp theo chính là âm thanh thịt vào miệng, cùng với âm thanh nhấm nuốt được truyền đến. Hai tên này đều có lỗ tai rất thính, lúc này đây, bọn họ rốt cuộc đã hối hận vì có một đôi tai quá thính. Đây quả thật là tra tấn mà...

Càng khổ sở hơn chính là, năng lực liên tưởng của hai tên này rất mạnh, nghe tiếng thôi nhưng hai người đều có thể tưởng tượng ra được rất nhiều hình ảnh hấp dẫn.

Chỉ nghe Khả Khả cắn xuống một ngụm, hàm răng cắn xé chỗ thịt mỡ, lớp mỡ trong suốt như một tầng lá mỏng bị xé rách trong chớp mắt, dầu và mùi hương ở bên trong phun trào ra ngoài, mang theo chút âm ấm, nhưng nhiều hơn cả vẫn là hương thịt và vị mỡ béo ngậy được giữ lại trong từng tế bào.

Lại cắn tiếp một ngụm, tiếng không to, vô cùng mềm mại, đó là do cắn trúng chỗ thịt nạc, thịt nạt là chỗ ngon nhất, bởi được hấp thụ hương thơm nhiều nhất từ vỏ bưởi, quyện chung với hương thơm thịt mỡ....

Phương Chính rốt cuộc nhịn không được, nghiêm trang nhìn Độc Lang nói:

-Tịnh Pháp, thịt này quá béo, ăn nhiều ngậy lắm.

Kết quả lời này vừa nói ra, Chương Tuệ Hân ở bên cạnh đã cười nói:

-Đại sư, vậy là ngài không biết rồi. Chỗ tốt của thịt khô không chỉ là có thể để lâu, mà mấu chốt là sau khi hun xong, thịt khô béo nhưng không ngán, mặc kệ nó có dày mỡ cỡ nào, ăn vào chỉ càng thêm hương, không khiến người ta bị ngán. Thịt nạc ngon miệng không thô, mỡ nạc phối hợp, lại có thể trung hòa chút dầu mỡ cuối cùng.

Phương Chính cùng Độc Lang nghe thế, trong lòng chỉ có một ý niệm: "Cô gái này sao lại chẳng tinh mắt gì thế? Không thấy chúng ta đang cố tự an ủi sao?

Chẳng qua những lời này sẽ không bao giờ được nói ra, Phương Chính chỉ có thể khổ sở chắp tay trước ngực, mỉm cười nói:

-Bần tăng xin nghe chỉ dạy.

Đồng thời Phương Chính liếc mắt nhìn Khả Khả ở bên kia một cái, cô nhóc này đã ăn sạch sẽ thịt khô, bây giờ đang ngồi mút ngón tay ra vẻ rất hạnh phúc, khiến Phương Chính thấy mà đau khổ trong lòng.

Chương Tuệ Hân ở bên này thì bắt đầu lấy hết thịt khô ra ngoài, vừa lấy vừa nói:

-Ở Nam Hồ của chúng tôi có rất nhiều phương pháp làm thịt khô, phương pháp tôi làm là đơn giản nhất. Nhưng vẫn là mấy người già kĩ tính, mỗi khi làm thịt khô đều phải hun ba ngày, mà gỗ dùng để đun cũng được chọn lựa rất kĩ ... Thịt khô làm thế kia mới đúng là mười dặm thơm hương. Nếu có cơ hội, đại sư có thể đi dạo trong núi một chút, nói không chừng còn có thể gặp được đấy.

Phương Chính ha hả cười, ngoài miệng nói:

-Có cơ hội nhất định đi nhìn xem.

Trong lòng lại nói: "Không dám đâu..."

Chờ Chương Tuệ Hân lấy hết thịt ra rồi, Phương Chính nhanh chóng hỗ trợ mang thùng sắt trả cho nhà bà Trương, bà Trương đang đánh bài nên căn bản là mặc kệ Phương Chính, để hắn đặt đại xuống.

Về đến nhà, Phương Chính phát hiện nhà này bỗng dưng có chút không ở nổi, bởi vì trong nhà đều là mùi thơm của thịt khô. Hắn theo bản năng định đi mở cửa sổ cho thay đổi không khí một chút, để bản thân mình tĩnh lại. Ai ngờ vừa ngẩng đầu, cả mặt đen thùi ...

Trên cửa sổ kia treo đầy từng dải thịt khô vàng óng.

Phương Chính nhìn Độc Lang đang dúi đầu vào sô pha, sống chết gì cũng không chịu chui ra ... Lần đầu tiên, Phương Chính bắt đầu hâm mộ tên này, làm một động vật, có làm ra hành động ngu xuẩn cỡ nào cũng chả ai nói gì. Thật thoải mái ...

Rơi vào đường cùng, Phương Chính dứt khoát nhắm mắt lại, thưởng thức Phật châu trong tay, lầm bầm đọc kinh, tĩnh tâm.

Nghe tiếng bước chân lạch ca lạch cạch chạy tới chạy lui của Khả Khả ở bên tai, cùng với âm thanh đặt đồ xuống bàn, hắn biết, sắp ăn cơm rồi. Thầm nghĩ, ăn no sẽ không thèm nữa ...

Nghĩ đến đây, Phương Chính mở hai mắt, chỉ thấy đập vào mặt mình là một cái mâm lớn, trên mâm có đặt từng lát thịt óng ánh mỡ màng, phần mỡ béo ngậy trong suốt như thạch trái cây, phần mở đỏ khô nhàn nhạt, phố hợp đan xen, vô cùng đẹp mắt! Phía trên còn rắc thêm một mớ ớt cay, cả chút hành gừng tỏi nữa. Không cần nghĩ cũng biết, đây chính là thịt khô đã được chưng xong ...

Trong nháy mắt kia, Phương Chính thế nhưng lại có xúc động muốn lật bàn, như vầy còn chưa đủ sao?

Sau đó, một cái đĩa bị Khả Khả bưng tới, đặt ở trên bàn, rõ ràng là rau cần xào thịt khô...

Phương Chính cùng Độc Lang nhìn nhau, đều thấy được ánh lệ trong mắt lẫn nhau, cuộc sống này khó khăn quá!

Sau đó là hai đĩa rau xanh, nhìn thấy chỗ này, Phương Chính rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra, hắn nhìn chằm chằm rau xanh, như đó là kẻ thù truyền kiếp. Chờ đến lúc mọi người đã ngồi hết, bắt đầu ăn cơm, Phương Chính liền ăn một hơi ba chén cơm.

Chương Tuệ Hân cho rằng bản thân làm đồ ăn ngon, nên lại kính trọng gắp một ít thức ăn cho Phương Chính, không biết Phương Chính vừa ăn vừa nói thầm ở trong lòng: "Ăn no không thèm, ăn no không thèm... Ăn no trăm thịt cũng vô vị..."

Ăn xong cơm chiều, Phương Chính lại mang theo Khả Khả ra ngoài đi bộ, không phải hắn dư thừa tinh lực, mà là Khả Khả dư thừa tinh lực, hơn nữa cô nhóc cũng rất thích đi chơi với hắn. Phương Chính liền nhân cơ hội né tránh việc bị thịt khô thơm ngon oanh tạc, đi giải sầu...

Vào đêm, Phương Chính dỗ Khả Khả ngủ, nhìn căn phòng ở trong góc cũng đã tắt đèn.

Phương Chính ngồi ở trước cái bàn, lấy giấy bút ra, nghĩ nghĩ, viết hai phong thư, một phong là cho Chương Tuệ Hân, một phong là cho Khả Khả. Cuối cùng, hắn cắn răng một cái, từ trong lòng ngực lấy ra túi tiền vô cùng đáng thương của mình, lấy toàn bộ tiền bên trong ra, đặt ở trên bàn.

Lúc này, Độc Lang tiến vào thăm dò, nói:

-Sư phụ, cửa mở rồi, có đi hay không? Con sắp chịu không nổi.

Phương Chính nhìn Khả Khả, trong lòng là 120 lần không bỏ được, nhưng Phương Chính biết, hắn chung quy không thuộc về cái gia đình này ...

Vì thế Phương Chính nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Khả Khả, nhẹ nhàng xoa gương mặt bụ bẫm của cô bé, hơi hơi mỉm cười, sau đó vung tay áo, xoay người rời đi.

Cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại, trong phòng lại một lần nữa tối đen, như thể chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì, chỉ là căn phòng to lớn đó lại có vẻ trống trãi hơn rất nhiều...

Ngõ nhỏ, Phương Chính vừa đi vừa nhìn Độc Lang ở bên cạnh đang khóc sướt mướt, nhíu mày nói:

-Cái con này, người bảo đi là con, bảo tiếc cũng là con, khóc lóc sướt mướt như chó mẹ, thật khiến tộc sói mất mặt.

-Sư phụ, người có liêm sỉ không vậy? Rõ ràng là người khóc trước mà? Người khóc đến độ chảy cả nước mũi kìa.

Độc Lang mắng.

Phương Chính nhanh chóng móc khăn giấy ra, xoa xoa, hậm hực nói:

-Bần tăng là bị gió thổi...

Độc Lang nhếch miệng ngửa đầu nhìn trời nói:

-Nếu người nói tiếp, con không tin thiên lôi không đánh người.

Phương Chính lập tức ho khan hai tiếng, nói:

-Nói gì vô nghĩa vậy? Chạy nhanh đi!

Khi nói chuyện, hai bóng hình màu trắng đã ở bên ngoài ngõ nhỏ, rời khỏi con đường tiểu khu.

Một người một sói hồn nhiên không phát hiện ra, trước cửa sổ ở lầu trên, Chương Tuệ Hân đứng ở nơi đó, an tĩnh nhìn bóng dáng bọn họ rời đi, nước mắt làm ướt vạt áo, thầm thì nỉ non:

-Sớm biết rằng ngài sẽ đi, chỉ không nghĩ là đi nhanh như vậy. Cảm ơn ngài, Phương Chính trụ trì, chờ Khả Khả lớn một chút, chờ điều kiện kinh tế chúng tôi tốt hơn một chút, chúng tôi sẽ đến thăm ngài. A Di Đà Phật...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay