Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 933

Chương 933: Không Ăn!

schedule ~13 phút phút đọc visibility 4 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 933: Không Ăn!

Phương Chính liền đỏ mặt, xấu hổ đứng đơ ra tại chỗ.

Chương Tuệ Hân thấy Phương Chính như thế, gương mặt xinh đẹp cũng đỏ lên, nhanh chóng nói:

-Dì à, dì nói bừa gì thế? Đại sư có thể giúp đỡ bọn con đã là may mắn lắm rồi.

Bà Trương lén khều khều cô một chút, sau đó lôi cô qua chỗ khác nói chuyện.

Lỗ tai Phương Chính rất thính, tuy khoảng cách rất xa, âm thanh nhỏ, nhưng hắn vẫn nghe được rất rõ.

Chỉ nghe bà Trương ở bên kia nói:

-Trời ơi con có ngốc không thế? Lúc trước con gặp nạn chịu khổ, con quên hết rồi sao? Một mình nuôi con dễ lắm chắc? Dì thấy tên nhóc Phương Chính này khá tốt, người được, lại có tài năng y thuật, nếu nó hoàn tục, nhất định là rùa vàng đó.

Chương Tuệ Hân cười khổ nói:

-Dì Trương à, người ta là hòa thượng.

-Hòa thượng thì làm sao? Hiện tại có rất nhiều hòa thượng kết hôn sinh con, còn nữa, bộ làm hòa thượng là không thể hoàn tục sao...

Bà Trương nói.

Chương Tuệ Hân trầm mặc...

Phương Chính câm nín nhìn trời xanh, hoàn tục? Nói nhẹ nhàng quá...

Đúng lúc này, Phương Chính phát hiện Khả Khả ở bên cạnh đang buồn im thin thít, Phương Chính biết cô nhóc này còn nhỏ nhưng thông minh lanh lợi, hiểu chuyện hơn nhiều so với bạn đồng trang lứa, nên chắc là đang miên man suy nghĩ chuyện gì rồi. Vì thế hắn vỗ vỗ Khả Khả đầu nói:

-Khả Khả, ba ba mang con đi chơi, được không?

-Được... Ba ba ôm.

Khả Khả bỗng nhiên thật dính người vươn đôi tay.

Phương Chính một tay ôm Khả Khả lên, đi dạo quanh bờ sông.

Cùng lúc đó, lại thêm một tấm ảnh chụp được đăng lên trên Mạng xã hội của Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân.

Rõ ràng là cảnh cả nhà Phương Chính đang hun thịt, Chương Tuệ Hân đang xử lí thịt, Phương Chính mang theo Khả Khả ở bên cạnh nhìn, phía sau còn có một con sói trắng lớn, thấy rất rõ ràng.

Kể từ đây, những người nói hòa thượng trong ảnh chụp chỉ là khá giống so với Phương Chính cũng bị nghẹn họng.

Kế tiếp chính là một trận công khai lên án không ngừng ...

Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân còn đăng thêm ảnh một cây kiếm sắc bén, nổi giận nói: "Tăng nhân như thế, nếu là ở cổ đại, nhất định bị kiếm này chém!"

Phía dưới một mảnh spam 666 ...

Lượng fans của của Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân đã đạt tới 50 vạn người, đồng thời, chuyện này cũng bắt đầu lên men, có càng nhiều người bắt đầu chú ý đến tình hình và diễn biến ở bên này, thậm chí một ít trang web cũng bắt đầu xuất hiện theo dõi đưa tin.

Ăn cơm trưa xong, Phương Chính lại mang theo Khả Khả đi chơi một buổi trưa, đến lúc chạng vạng hai người mới trở về, bất chợt ngửi thấy một mùi thơm xông vào mũi.

Độc Lang liền chảy nước miếng, cái miệng há ra, theo bản năng muốn nói chuyện, Phương Chính phản ứng cực nhanh, đưa tay qua nắm lấy cái lưỡi của nó lại. Sau đó trừng mắt liếc Độc Lang một cái, Độc Lang le lưỡi, không dám hé răng.

Bên kia, Khả Khả vui mừng chạy tới, hét lớn:

-Oa oa oa, thịt khô làm xong rồi, thơm quá!

Khả Khả vừa chạy vừa kêu, Chương Tuệ Hân ở bên kia đã dỡ lớp xác giấy và báo chí ra, một đợt hương thơm nhanh chóng được giải thoát, khuếch tán đến toàn bộ ngõ nhỏ, Phương Chính theo bản năng hít sâu một hơi, cái loại mùi hương nồng đậm thuộc về thịt này, kết hợp với hương bưởi, quả nhiên khiến người ta theo bản năng cảm thấy thèm ăn.

Độc Lang đã nhịn không được, cũng mặc kệ bản thân là sói hay chó, nó phe phẩy cái đuôi sáp lại gần, miệng há to, mắt mở to ngập nước nhìn chằm chằm Chương Tuệ Hân, ý bảo: "A Di Đà Phật, thí chủ, cho ngụm thịt ăn với!"

Tuy Phương Chính cũng thèm, nhưng rốt cuộc vẫn cố gắng nín nhịn, đi qua vỗ lên đầu chó, nói:

-Tịnh Pháp, vào Phật môn, nên như thế nào?

Vẻ mặt Độc Lang uất ức nhìn Phương Chính, cho Phương Chính một ánh mắt u oán, phảng phất như đang nói: "Con là sói, là sói đó! Ăn miếng thịt cũng phạm tội sao?" Thế nhưng nó không dám nói ra lời này, nếu nói ra, phỏng chừng sau này có thể được ăn thịt mỗi ngày, cũng đừng mong bước vào Nhất Chỉ tự ăn tinh mễ uống Vô Căn Tịnh Thủy, cải trắng nõn nà. Thịt, thế gian này chỗ nào cũng có, nhưng thứ mà Nhất Chỉ tự có được kia chính là độc nhất vô nhị. Lợi hại ra sao, Độc Lang vẫn là hiểu được...

Thế nhưng thịt trước mắt thật sự là thơm quá...

Đôi mắt Độc Lang thoáng nhìn qua, vừa vặn nhìn thấy Chương Tuệ Hân cười nói:

-Đại sư, Tịnh Pháp là chó, ăn chút thịt cũng không sao nhỉ?

Khả Khả cũng nói:

-Đúng vậy, ba ba, chó nhà người ta đều ăn thịt. Hơn nữa, nó cũng không phải hòa thượng mà.

Độc Lang dùng vẻ mặt cảm kích nhìn hai người, nó bỗng nhiên phát hiện ra, quả nhiên vẫn là phụ nữ tốt bụng! Không như cái tên giặc trọc này, ý chí sắt đá, bộ không thấy nước miếng nó sắp chảy tới khô rồi sao? Nó nhìn Phương Chính một cách mong đợi, hy vọng Phương Chính có thể nể mặt hai mẹ con họ cầu xin mà cho nó ăn một ngụm.

Kết quả Phương Chính dùng vẻ mặt hết sức nghiêm túc:

-A Di Đà Phật, con chó này không phải chó thường, nó đã vào Nhất Chỉ tự thì cũng là tăng là hòa thượng. Tự nhiên cũng không thể ăn thịt. Tịnh Pháp, thịt ở ngay trước mắt, con chịu ăn sao?

Phương Chính nói xong, cười tủm tỉm nhìn Độc Lang.

Độc Lang âm thầm khinh bỉ Phương Chính, thầm nghĩ: Đây là chuyện có chịu hay không ư? Đây là chuyện có dám hay không mới đúng chứ? Hơn nữa, nhìn ánh mắt của sư phụ kìa, có phải vì giới luật gì đâu, chẳng qua người không ăn được nên mới muốn con cùng chịu khổ, rớt xuống mương còn muốn kéo theo đệm lưng, đúng chứ?

Trên thực tế, Phương Chính chính là có suy nghĩ này, hắn chịu sự quản lý của hệ thống, nuốt xuống một miếng thịt, hơn phân nữa là bị sét đánh cái đùng, còn khô hơn cả thịt khô. Nếu hắn đã không ăn được, vậy nhất định không thể để Độc Lang ăn. Nếu không cả nhà ngồi trong phòng ăn thịt, hắn ở bên cạnh trông mong, thế thì còn thảm hơn cả bị sét đánh. Lúc này kéo một cái đệm lưng, hai người cũng cân bằng hơn chút, ít nhất trong lòng còn có tấm lót, tốt hơn nhiều.

Độc Lang nghĩ đến đây, đầu vung lên, ra vẻ con muốn kiên trì tín ngưỡng của con, không ăn thịt.

Chương Tuệ Hân thấy vậy, tấm tắc bảo lạ, lại còn nói Độc Lang có linh tính.

Khả Khả thì vỗ tay kêu lên:

-Oa, Tịnh Pháp thật là lợi hại, không ăn thịt.

Độc Lang ngửa đầu, giống như một vua sói kiêu ngạo, chỉ có Phương Chính chú ý được, nó sắp khóc rồi ...

-Nếu Tịnh Pháp cũng không ăn, vậy dọn dẹp thôi.

Chương Tuệ Hân cười nói.

Khả Khả vừa nghe, nhanh chóng kêu lên:

-Con muốn, con muốn ăn!

Chương Tuệ Hân nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhóc, cười nói:

-Cái con mèo nhỏ ham ăn này, chờ chút.

Khi nói chuyện, Chương Tuệ Hân lấy thịt khô ra, thịt khô vừa được lấy ra, đôi mắt của Phương Chính và Độc Lang liền sáng trưng! Tuy Phương Chính chưa từng ăn qua thịt khô, nhưng cũng đã được thấy trên internet! Thịt khô trên mạng đều là đen như mực, như được bao phủ bởi một lớp than đen, hoặc là màu sắc không được sáng bóng, giống như hun chưa đủ độ.

Nhưng thịt khô trước mắt này lại có màu vàng óng! Bên ngoài như được phủ lớp mật ong, ánh vàng rực rỡ, béo thơm thơm, dưới ánh nắng phản chiếu một màu vàng nhàn nhạt. Không cần ăn, chỉ cần ngửi thôi, hai tên này đã bắt đầu lén nuốt nước miếng.

Đúng lúc này, Chương Tuệ Hân xé một miếng thịt khô nhỏ xuống, thịt vốn dày giờ khô lại trông nhỏ hơn rất nhiều, một tầng mỡ một tầng nạc, đan xen với nhau thành một đường dài. Kết quả Chương Tuệ Hân vừa xé ra, một lớp dầu chảy ra từ miếng thịt...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay