Chương 932: Kéo Sợi Tơ Hồng
Sau đó, Chương Tuệ Hân bắt đầu mang theo thịt heo, đi cùng với Khả Khả tới thăm những người hàng xóm tốt bụng đã chiếu cố hai mẹ con cô lúc cô đau ốm liệt giường, Khả Khả nhìn thấy thịt heo nhà mình ít đi mỗi ngày, tuy cô nhóc có chút luyến tiếc, nhưng vẫn rất hiểu chuyện dẫn đường, chỉ là bộ dáng nho nhỏ đau lòng kia, khiến đám người Phương Chính thấy mắc cười hết sức. Nhéo cái mũi nhỏ của cô bé, cười nói:
- Keo kiệt!
Khả Khả liền làm ra vẻ người lớn, tức giận nói:
-Mọi người thật là... Thật là không làm chủ thì không biết củi gạo quý thế nào, lúc trước con nhặt nhiều chai như vậy, muốn mua một cân thịt cũng thấy tiếc. Các người lại cho một lúc nhiều như vậy ... Người ta chỉ là tiếc thôi...
Nghe được lời này, trái tim Phương Chính cùng Chương Tuệ Hân đều tê rần theo, biết Khả Khả là sợ nghèo đến mệt mỏi rồi, tuy cô bé tình nguyện đi cảm ơn mọi người nhưng trong lòng cũng tiếc nuối, điều này có thể hiểu được.
Hai người dỗ Khả Khả nửa ngày, Chương Tuệ Hân cũng bắt đầu chuẩn bị tìm việc làm.
Chương Tuệ Hân là nghiên cứu sinh đã tốt nghiệp, năng lực có mà nhan sắc cũng có. Nhưng tiền lương ở huyện thành nhỏ không cao, tìm tới mấy chỗ, tuy người ta rất muốn tuyển cô, nhưng đối mặt với số tiền lương một hai ngàn đồng kia, cô vẫn có chút do dự.
Chương Tuệ Hân vừa chọn lựa, vừa gửi sơ yếu lý lịch đến Vĩnh Châu thị cách đây không xa, chẳng sợ vất vả thêm một chút, công việc nhiều thêm một chút, cũng muốn kiếm thêm ít tiền, cho Khả Khả một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Đối với điều này, Phương Chính chưa nói gì cả, cũng không có ý quản. Mỗi người đều có con đường của riêng mình, những gì Phương Chính có thể giúp đều đã đều giúp, còn lại phải dựa vào chính bản thân họ.
Hôm nay, cả nhà Phương Chính đang ngồi ở phòng khách ăn cơm, bỗng nhiên nghe vang lên tiếng gõ cửa.
Khả Khả lập tức chạy tới mở cửa, cửa được mở ra, một gương mặt xa lạ xuất hiện ở cửa. Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, mang mắt kính, trong tay cầm một cái túi. Vừa mở cửa, người đàn ông lập tức nhìn thăm dò vào trong nhà, sau đó vẻ mặt lập tức trở nên hoảng loạn, nói:
- Ai nha, ngại quá, gõ nhầm cửa, tìm nhầm nhà rồi. Xin lỗi xin lỗi...
Nói xong, người đàn ông liên tục gật đầu tỏ vẻ xin lỗi, sau đó đóng cửa rời đi.
Khả Khả nghiêng đầu, bĩu môi chạy về, nói:
-Người này kỳ quái quá, trước kia cũng chưa gặp qua.
Chương Tuệ Hân cũng nhíu mày nói:
-Chỗ của chúng ta là khu chung cư cũ, người ở nơi đây hầu hết đều quen biết lẫn nhau. Cho dù là họ hàng, chỉ cần thường xuyên tới thăm cũng có thể nhận ra được. Người này lạ thật.
Phương Chính cũng cảm giác được, khi người nọ bắt đầu thăm dò, ánh mắt gần như dán lên trên người hắn ngay lập tức, tựa hồ có vẻ mừng như điên, sau đó cố gắng đè nén xuống, lui đi ra ngoài.
Tuy rằng cảm thấy chuyện này có điểm kỳ quái, thế nhưng Phương Chính cũng không nghĩ nhiều.
Mà ở trên mạng lại nhiều thêm một áng văn chương.
"Liều chết gõ cửa chụp lén, Phương Chính vào ở nhà quả phụ xinh đẹp, con gái ngoan ngoãn, người mẹ xinh đẹp, đại sư ngập chìm!"
Sau đó còn kèm theo một đoạn video, video chỉ có vài giây, lại quay được ảnh Khả Khả tới mở cửa, Phương Chính và Chương Tuệ Hân ngồi ở kia nói chuyện phiếm hết sức rõ ràng. Trong lúc nhất thời khiến cho sóng to gió lớn!
Trên mạng lại lần nữa náo nhiệt lên.
"Chà chà, cái này mà đưa cho mấy người ủng hộ Phương Chính thì biết nói thế nào nhỉ?"
"Ha ha, lúc này không cần nói gì cả, có video, có chứng cứ, Phương Chính xong đời!"
"Chung quy vẫn là tuổi trẻ mà, không chống cự nổi sức quyến rũ của quả phụ xinh đẹp."
"Chà chà, bé gái kia thật xinh đẹp, muốn khí chất có khí chất, muốn khuôn mặt có khuôn mặt, khó trách Phương Chính sẽ chìm đắm. Đổi lại là tôi, tôi cũng sẽ chìm đắm. Hắc hắc..."
...
Mà những người ủng hộ Phương Chính thì trầm mặc, đối mặt với video như vậy, bọn họ cũng không biết nên nói cái gì.
Đồng thời, Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân lại cập nhật Mạng xã hội của mình lần nữa: "@ Giáo Hội Phật Giáo Cổ Lâm, ác đồ như thế, các người thật sự mặc kệ sao?"
Lúc này đây, Cục Quản Lý Giáo Hội Phật Giáo Cổ Lâm đáp lời: "Đang điều tra để lấy được bằng chứng ..."
Vô Vi Vô Cực Thượng Nhân cười lạnh nói: "Được, ngồi chờ kết quả. Hy vọng các người sẽ xử lý theo lẽ công bằng!"
"Tôi liền im lặng cười và không nói lời nào nữa, nếu không cho mọi người một lời giải thích, Cục Quản Lý của các người cũng tan đi."
...
Trên mạng ồn ào huyên náo, lại vẫn không hề ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình của Phương Chính như cũ, hai ngày sau, Chương Tuệ Hân mượn một chiếc thùng sắt lớn màu đen nhánh của bà Trương ở dưới lầu, ngoài ra còn có cả một túi vỏ bưởi và một ít củi đốt.
Khả Khả thấy một màn như vậy, lập tức cười to vỗ tay liên hồi, kêu lên:
-Oa oa oa, hun thịt khô kìa! Ba ba ơi đi thôi, chúng ta đi xem mẹ làm thịt khô. Thịt khô do mẹ hun ăn ngon lắm ...
Khi nói chuyện, Khả Khả đã chảy nước miếng, lôi kéo Phương Chính chạy xuống dưới lầu
Độc Lang thì phóng về phía trước, đối với cái ăn, nó chưa chậm chân bao giờ.
Tới dưới lầu, Chương Tuệ Hân đã nhóm lửa.
Phương Chính cẩn thận quan sát cái thùng sắt kia, xem hình dạng thì có vẻ giống với loại thùng sắt lớn dùng để đựng xăng, nhưng Phương Chính cũng không biết cụ thể nó thật ra là cái gì. Thùng sắt đã được người ta xử lí qua, phía trên được khoét lổ nên hở ra hoàn toàn, phía dưới thì làm một cái cửa nhỏ, thuận tiện cho việc nhét củi vào để nhóm lửa.
Phía trên thùng sắt có mấy cây thép gác ngang, Chương Tuệ Hân thổi lửa thật to, bắt đầu ném vỏ bưởi vào bên trong, sau đó tách từng dải thịt ba chỉ đã ướp kĩ rồi treo lên. Cuối cùng dùng một lớp báo chí và xác giấy che lại phía trên. Lúc này mới vỗ vỗ tay nói:
-Được rồi, giờ chỉ việc đợi thôi.
Phương Chính tò mò hỏi:
-Thí chủ, vì sao cô lại ném vỏ bưởi vào trong thế?
Chương Tuệ Hân không nói chuyện, bà Trương ở bên cạnh phụ giúp nói:
-Chắc cậu không hiểu đâu nhỉ? Cái này không giống với loại thịt đẹp mắt được bày bán ở siêu thị hay ở các cửa hàng bên ngoài, những thịt khô đó đều dùng hương liệu để ướp, tuy hoa hòe lòe loẹt nhưng lại mất đi vị thịt thuần túy. Tuệ Hân ném vỏ bưởi vào, thứ nhất là để tạo khói, thứ hai ấy, thịt khô này sẽ được hương bưởi hun cho thơm ngát! Mùi hương này sẽ không quá nồng, lại trộn lẫn với mùi thịt khô, cắn vào một miếng, không chỉ là một miếng mỡ, một miếng thịt mà còn là một miệng đầy hương bưởi. Đây mới chính là hương vị thịt khô Đông An ...
Phương Chính vừa nghe, theo bản năng nuốt một ngụm nước miếng, ngay sau đó chắp tay trước ngực, niệm một câu:
-A Di Đà Phật.
Thấy một màn như vậy, bà Trương, Chương Tuệ Hân mới nhớ tới Phương Chính là một hòa thượng, không thể ăn thịt, hai người liền cười. Bà Trương nhìn Chương Tuệ Hân đang cười đến run rẩy cả người liền cười nói:
-Tiểu hòa thượng, cậu nói xem cậu là một thằng nhóc tốt như thế, muốn bộ dáng có bộ dáng, muốn khả năng có khả năng, sao lại chạy đi xuất gia làm gì? Xuất gia bỏ lỡ nhiều điều tốt đẹp của cuộc sống, không nói đâu xa, như Tuệ Hân nhà chúng tôi đây, thịt khô cô ấy làm nổi tiếng ngon nhất chỗ này! Tôi nói ấy, chi bằng cậu hoàn tục rồi ở lại đây...
Vế trước đã nghe có chỗ không đúng, nghe tới vế sau Phương Chính liền hiểu ra, bà lão này đang muốn kéo sợi tơ hồng.